#TTTG 70 Chương 7
“Còn Lâm Duyệt Duyệt?”
“Nghe nói bị Trần Ngô đá rồi, về quê. Ngô Duyệt Công nghệ cũng phá sản, tiền của bố mẹ cô ta đổ vào hết.”
“Đáng đời.”
“Cậu không thấy… họ đáng thương sao?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Nhã Nhã, cậu biết lúc tớ khởi nghiệp khó khăn nhất như thế nào không?”
“Thế nào?”
“Ba tháng liền không trả nổi lương, ăn mì gói đến xuất huyết dạ dày, bốn giờ sáng vẫn còn ngồi viết code.”
“Khi đó Trần Ngô theo đuổi tớ, hỏi han quan tâm, giúp phân tích vấn đề, giúp chạy khách hàng.”
“Ừ.”
“Tớ từng nghĩ anh ta đến để giúp mình.”
Tôi khẽ cười.
“Hóa ra anh ta đến để chia phần.”
“Vãn Vãn…”
“Tớ không thấy họ đáng thương.”
Tôi rời khỏi cửa sổ.
“Họ tự đưa mình đến bước đó.”
“Còn cậu bây giờ… ổn chứ?”
“Rất ổn.”
Tôi nhìn những tập tài liệu trên bàn làm việc.
“Công ty định giá hai trăm triệu, tài khoản dư dả, đội ngũ ổn định.”
“Tớ hỏi… cậu một mình ấy.”
“Một mình rất tốt.”
Tôi mỉm cười.
“Ít nhất sẽ không còn ai âm thầm tính kế sau lưng nữa.”
Cuối tuần.
Tôi chuyển vào căn hộ mới mua.
Căn hộ hướng sông, một trăm tám mươi mét vuông.
Ánh nắng tràn qua cửa kính sát đất, cả phòng khách sáng bừng.
Trên ban công, tôi trồng một hàng cây xanh.
Bạc hà, trầu bà, sen đá.
Tưới nước xong, tôi ngồi xuống sofa, mở điện thoại.
Bài đăng đầu tiên trên vòng bạn bè… là của Trần Ngô.
Một bức ảnh làm thêm đến khuya, kèm dòng chữ: “Bắt đầu lại từ đầu.”
Tôi lướt qua.
Bài tiếp theo là của Lâm Duyệt Duyệt.
Một bức ảnh phong cảnh ở quê, kèm chú thích: “Trở về nơi bắt đầu.”
Tôi cũng lướt qua.
Cuộc sống của họ, đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Điện thoại rung lên.
Là luật sư Chu.
“Thẩm tổng, phán quyết ly hôn đã có rồi, ngày mai cô đến lấy nhé.”
“Được.”
“Ngoài ra, tôi đã xem qua phương án khuyến khích cổ phần vòng mới của Doanh Hằng, không có vấn đề gì.”
“Cảm ơn anh.”
“Thẩm tổng,” anh ấy dừng lại một chút, “chúc mừng cô.”
“Cảm ơn.”
Tôi cúp máy.
Ngoài cửa sổ, mặt trời đang lặn.
Cả thành phố nhuộm một màu vàng óng.
Tôi nhìn màu vàng ấy, bỗng nhớ lại sáu năm trước.
Khi đó tôi hai mươi bốn tuổi, vừa khởi nghiệp, chẳng có gì trong tay.
Bây giờ tôi ba mươi.
Công ty là của tôi.
Nhà là của tôi.
Tiền cũng là của tôi.
Người đàn ông từng muốn tính kế tôi đã quay về điểm xuất phát của sáu năm trước.
Người phụ nữ giúp anh ta tính kế tôi, cũng quay về vạch ban đầu.
Còn tôi, đứng ở vạch xuất phát của tuổi ba mươi, bắt đầu lại.
Điện thoại lại rung.
Một bản tin được gửi tới.
“Nhà sáng lập Doanh Hằng – Thẩm Thính Vãn – được vinh danh trong bảng xếp hạng ‘Nữ lãnh đạo công nghệ của năm’.”
Tôi khẽ cười.
Đặt điện thoại xuống.
Rồi tiếp tục tưới nước cho chậu trầu bà ngoài ban công.
Ánh nắng chiếu lên lá, lấp lánh.
Tôi chợt nhớ lại câu mình đã nói hôm đó trong phòng họp: “Cô tưởng mình thắng sao? Cô chỉ ngủ với người đàn ông mà tôi không cần nữa.”
Biểu cảm của Lâm Duyệt Duyệt lúc đó, đến giờ tôi vẫn nhớ rất rõ.
Thật sự… rất đã.