#TTTG 70 Chương 1

Cập nhật lúc: 13-03-2026
Lượt xem: 158

“Phiền cô nhanh lên được không?”

Tiểu tam đặt mạnh chiếc cốc trong tay xuống bàn trà, phát ra một tiếng “cạch” chói tai.

“Tôi với anh Ngô còn chờ dọn vào nhà mới nữa.”

Nhà mới.

Căn duplex ba trăm hai mươi mét vuông này, tôi đã sống suốt năm năm.

Giờ qua miệng cô ta, lại thành “nhà mới”.

Tôi nhìn cô ta.

Hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi. Tóc dài xõa vai, lớp trang điểm tinh xảo không chê vào đâu được.

Bộ váy ngủ lụa cô ta đang mặc là tôi mới mua tháng trước, thậm chí còn chưa kịp tháo mác.

“Bộ này đẹp chứ?” Cô ta nhận ra ánh mắt tôi, khẽ cười. “Anh Ngô nói gu của chị cũng tạm được, bảo tôi cứ mặc tùy ý.”

Trần Ngô đứng ngoài ban công hút thuốc, quay lưng về phía chúng tôi.

Năm năm rồi.

Tôi và anh ta kết hôn đã năm năm.

“Đồ ở phòng khách tôi thu dọn hết rồi.” Cô ta chỉ mấy vali đặt ở cửa. “Đồ cá nhân đều ở trong đó, chị kiểm lại đi.”

Tôi cúi đầu nhìn mấy chiếc vali.

Đó là của hồi môn năm xưa tôi mang theo khi về nhà chồng.

“Hộp trang sức tôi có mở ra xem qua.” Cô ta nói thêm một câu. “Yên tâm, tôi không động vào đồ của chị đâu. Mấy kiểu đó già quá, không phải phong cách của tôi.”

Tôi không nói gì.

“Anh Ngô.” Cô ta quay đầu gọi anh ta. “Nói với vợ cũ anh vài câu đi, chị ấy đứng lì ở đây không chịu đi, nhìn cũng rợn người.”

Trần Ngô dập tắt thuốc.

Anh ta bước tới, đứng trước mặt tôi.

“Ký đi.”

Anh ta đưa cho tôi một tập tài liệu.

Đơn thỏa thuận ly hôn.

“Nhà thuộc về tôi, xe thuộc về tôi, cổ phần công ty…” Anh ta khựng lại một chút. “Tôi đưa thêm cho cô hai triệu tệ, coi như bù đắp mấy năm nay.”

Hai triệu.

Tôi nhìn anh ta.

“Công ty bây giờ được định giá bao nhiêu?”

Anh ta sững lại.

“Chuyện đó không liên quan đến cô.”

“Tôi hỏi anh, công ty bây giờ được định giá bao nhiêu?”

“Tám mươi triệu.” Anh ta đáp. “Nhưng tất cả là do tôi làm ra. Không có tôi, công ty sớm đã sụp rồi.”

Tôi bật cười.

“Ý anh là công ty không liên quan gì đến tôi?”

“Cô chỉ treo cái tên cho có thôi.” Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. “Hành chính, tài chính, đi gặp khách hàng — cô làm được cái nào?”

“Vậy còn nghiên cứu phát triển?”

Anh ta im lặng.

“Bằng sáng chế công nghệ lõi đứng tên ai?”

Anh ta vẫn không nói gì.

“Năm đầu tiên công ty thành lập, ai là người viết code? Ai thức trắng đêm làm ra phiên bản sản phẩm đầu tiên?”

“Đó đều là chuyện cũ rồi.” Anh ta cắt ngang tôi. “Công ty có thể đi đến ngày hôm nay là nhờ tôi chạy vạy bên ngoài.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Tôi nhận lấy bản thỏa thuận.

Mắt anh ta sáng lên.

“Chỗ ký tên ở trang cuối—”

Tôi xé toạc bản thỏa thuận.

“Cô—!”

“Hai triệu?” Tôi nhìn anh ta. “Anh còn không đáng hai trăm.”

Tiểu tam hét lên: “Cô điên rồi à? Trần Ngô, cô ta xé thỏa thuận rồi!”

Sắc mặt Trần Ngô thay đổi.

“Thẩm Thính Vãn, cô đừng có không biết điều.”

“Tôi có biết điều hay không, ba ngày nữa anh sẽ rõ.”

Tôi kéo vali.

Đến cửa, tôi dừng lại một chút.

“À đúng rồi, căn nhà này là tài sản trước hôn nhân. Trên sổ đỏ chỉ có tên tôi.”

Tôi nhìn hai người họ.

“Cứ ở thoải mái đi, ba ngày nữa nhớ dọn đi.”

“Cô—”

Tôi đóng cửa lại.

Sau lưng vang lên giọng của tiểu tam:

“Kệ cô ta đi, chắc chỉ dọa thôi? Nhà này chẳng phải của anh sao?”

Trần Ngô không đáp.

Tôi khẽ cười.

Anh ta đương nhiên biết căn nhà thuộc về ai.

Năm năm qua, anh ta biết quá nhiều chuyện.

Chỉ là anh ta nghĩ tôi sẽ không trở mặt.

Anh ta đã nhầm.

Tối hôm đó, tôi vào ở khách sạn.

Nằm trên giường, tôi không sao ngủ được.

Điện thoại nhận được một tin nhắn.

Là Trần Ngô.

“Đừng làm loạn nữa, về nói chuyện.”

Tôi không trả lời.

Lại thêm một tin.

“Chuyện công ty cô đừng xen vào, tôi sẽ xử lý.”

Tôi tắt máy.

Nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh của sáu năm trước.

Khi đó tôi hai mươi bốn tuổi, vừa tốt nghiệp thạc sĩ.

Chuyên ngành khoa học máy tính, hướng nghiên cứu là trí tuệ nhân tạo.

Giảng viên hướng dẫn hỏi tôi có muốn ở lại trường không.

Tôi nói không.

Tôi muốn khởi nghiệp.

Giảng viên nói tôi điên rồi.

Một cô gái hai mươi bốn tuổi, không tiền, không quan hệ, lấy gì để khởi nghiệp?

Tôi nói tôi có công nghệ.

Tôi biến thành quả nghiên cứu thời thạc sĩ của mình thành một nguyên mẫu sản phẩm.

Nhận diện hình ảnh.

Những năm đó, lĩnh vực này vừa bắt đầu bùng nổ, công nghệ của tôi cũng có chút danh tiếng trong giới.

Cầm nguyên mẫu ấy, tôi đi gặp bảy quỹ đầu tư.

Sáu nơi từ chối tôi.

Nơi thứ bảy rót cho tôi năm triệu tệ vòng thiên thần.

Công ty cứ thế mà thành lập.

Tôi gặp Trần Ngô trước cửa một quỹ đầu tư.

Hôm đó tôi vừa bị quỹ thứ ba từ chối, đang đứng ven đường hút thuốc.

Anh ta bước tới hỏi tôi mượn bật lửa.

“Cô cũng đến gọi vốn à?” Anh ta hỏi.

“Ừ.”

“Dự án gì?”

“Nhận diện hình ảnh.”

Mắt anh ta sáng lên.

“Tôi làm sales, khá hứng thú với mảng này.”

Sau đó chúng tôi kết bạn WeChat.