#TTTG 53 Chương 2
Tôi nhìn anh, thấy buồn cười.
“Tiêu Nhiên, anh nghĩ vấn đề nằm ở Lưu Y Nặc à? ”
Anh sững lại: “Chẳng lẽ không phải sao? ”
“Là anh đã đứng giữa tôi và cô ta — chọn cô ta. ”
“Anh đem tiết mục tôi tự chuẩn bị suốt hai tháng, dâng hai tay cho cô ta. ”
“Lúc tôi cần anh đứng về phía mình nhất, anh lại chê tôi vô vị và tính toán. ”
“Vì thế, chúng ta xong rồi. ”
Tiêu Nhiên lúng túng, muốn níu kéo mà không biết làm sao: “Kiều An… anh…”
“Buông tay. ”
Một giọng nam lạnh nhạt vang lên bên cạnh. Tôi và Tiêu Nhiên cùng ngoảnh lại.
— Thẩm Thanh Hòa.
Nhân vật phong vân của trường: Chủ tịch Hội sinh viên, gia thế cũng hết sức hiển hách. Anh cao hơn Tiêu Nhiên nửa cái đầu, mày khẽ nhíu, nhìn bàn tay đang ghì chặt cổ tay tôi.
Tiêu Nhiên hiển nhiên biết anh, sắc mặt càng khó coi, nhưng vẫn không chịu thả: “Chuyện giữa hai đứa bọn tôi không liên quan gì đến cậu. ”
Thẩm Thanh Hòa im lặng, ánh mắt dừng trên tôi một thoáng — rất bình thản, như nhìn thấu mọi mạnh mẽ gượng gạo tôi cố ra vẻ. Rồi anh quay sang Tiêu Nhiên, nhiệt độ trong mắt rơi xuống băng điểm, mang theo khinh bỉ. Anh rút điện thoại, giơ lên chụp một tấm, lắc nhẹ máy, giọng nhàn nhạt:
“Tsk tsk, này chẳng phải ‘tư liệu simp học đường’ mới ra lò sao? Loại ngu chỉ biết dùng bạo lực để giải quyết mâu thuẫn tình cảm như cậu, tớ nghĩ diễn đàn sẽ rất hứng thú đấy. ”
Sắc mặt Tiêu Nhiên càng xấu. Anh lườm tôi một cái thật độc, rồi miễn cưỡng buông tay: “Kiều An, em sẽ hối hận! ”
Quăng lại một câu, anh quay người bỏ đi.
Tôi xoa cổ tay bị bóp đỏ, khẽ nói cảm ơn với Thẩm Thanh Hòa. Anh cất điện thoại, mắt dừng trên mặt tôi hai giây:
“Tiết mục hôm qua của em, đổi bạn diễn cũng đột ngột ghê. ”
Tôi gật đầu: “Ừ, chẳng hề có chút đề phòng nào. ”
Anh không hỏi thêm, chỉ dặn: “Ở ngoài trường một mình, chú ý an toàn. ”
Nói rồi, anh quay lưng đi, để lại một tấm lưng thẳng tắp.
Nhìn theo bóng lưng ấy, lòng tôi thoáng khác lạ. Chúng tôi không thân — nhiều nhất chỉ gặp vài lần trong các buổi họp nhóm — vậy mà anh hết lần này đến lần khác giúp tôi. Người đứng trên mây ấy, lại không xa xôi như tôi tưởng.
3
Một thẻ phụ ba cho, mỗi tháng chuyển sinh hoạt phí;
“Cô Kiều, ba cô vừa gọi đến, yêu cầu khóa thẻ phụ đuôi 8888 của cô. ”
Tôi không bất ngờ. Đó là chiêu quen thuộc của ông — tưởng cắt đường tài chính là tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
“Tôi biết rồi. Còn thẻ kia? ”
Giọng quản lý cung kính hẳn: “Thẻ vàng mẹ cô để lại có quyền hạn cao nhất. Ngoài cô ra, không ai được phép thao tác. Hiện số dư trong thẻ là…”
Anh ta đọc một dãy số dài — đủ để nửa đời sau của tôi không lo cơm áo.
“Được, cảm ơn. ”
Cúp máy, tôi chuyển một khoản lớn từ thẻ vàng sang thẻ tiết kiệm thường dùng.
Ra khỏi ngân hàng, tôi nhận tin nhắn từ anh hai:
【Kiều An, ba khóa thẻ của em rồi. Hết tiền thì sớm về nhà nhận lỗi, đừng ráng chống ở ngoài. 】
— Ồn ào.
Tối đến, Lưu Y Nặc nhắn WeChat:
【Chị Kiều An, chị đừng giận ba với các anh nữa, họ chỉ quá lo cho chị thôi. Chị đang ở đâu? Để em bảo anh Tiêu Nhiên đi đón chị về nhé? 】
Kèm theo một bức ảnh: phòng khách nhà tôi, bốn người họ quây quần ăn trái cây; Lưu Y Nặc tựa bên cạnh ba, cười rạng rỡ. Trên bàn trà là một hộp quà vừa mở — máy chơi game đời mới nhất. Đó là món anh cả hứa mua cho tôi mấy hôm trước. Giờ, nó thuộc về Lưu Y Nặc.
Khóe môi tôi nhếch lên, nhắn lại: 【Cảm ơn cô! 】
Hôm sau, tôi đi học như thường. Vừa vào lớp đã thấy bầu không khí khác lạ. Mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc. Bạn cùng bàn — bình thường quan hệ cũng ổn — rụt rè ghé lại:
“Kiều An, cậu… xem bài trên diễn đàn trường chưa? ”
Tôi mở điện thoại, vào diễn đàn. Một bài hot đỏ chót đập vào mắt:
【Cú sốc lớn! Kiều An vì ghen với việc nam thần trường giúp cô bạn chuyển trường mới đã tuyên bố chia tay ngay trước mặt mọi người, còn dọn khỏi nhà trong đêm! 】
Bài viết bịa như thật chuyện đêm hội: tôi bị vẽ thành kẻ ghen tuông, nhỏ nhen, vô lý; Lưu Y Nặc thành bông hoa trắng vô tội, đáng thương, khiến người ta mến; Tiêu Nhiên thì thành “người đàn ông tốt” trọng tình — vì giúp “con gái bạn thân” mà chấp nhận chọc giận bạn gái.
Trong bài còn dán mấy tấm ảnh: một tấm Lưu Y Nặc khóc như mưa ở hậu trường; một tấm Tiêu Nhiên sốt ruột gọi điện; và một tấm bóng lưng tôi lạnh lùng quay đi — góc chụp khéo đến mức trông tôi như vô tình vô nghĩa.
Dưới phần bình luận đã chất mấy trăm tầng:
“Biết ngay Kiều An làm màu, thì ra sau lưng là loại người này. ”
“Tsk, nam thần Tiêu Nhiên xui tám đời mới dính cô bạn gái thế này. ”
“Thương Y Nặc quá, mới tới đã bị bắt nạt. ”
“Nghe nói còn ở nhờ nhà Kiều An nữa cơ — xong rồi, chắc bị chơi xỏ cho xem. ”
Bạn cùng bàn dè dặt: “Hay cậu lên giải thích đi? Không lẽ để họ xì xào mãi? ”
Móng tay tôi bấu sâu vào lòng bàn tay; thoáng chốc, tôi chỉ muốn lôi kẻ đăng bài ra, x. é n. á. t cái miệng đảo lộn đen trắng ấy. Nhưng cuối cùng, cơn sóng cuộn chỉ hóa thành một khoảng trống tê dại. Tôi cất điện thoại, giọng bình thản:
“Chẳng có gì để giải thích cả. ”
Sự thật ra sao, hoàn toàn không quan trọng. Họ chỉ tin điều họ muốn tin.