#TTTG 52 Chương 4

Cập nhật lúc: 10-03-2026
Lượt xem: 0

Triệu Cẩn Hinh siết chặt cốc cà phê đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

“Giỏi, giỏi lắm. “

Đinh Nhân Đông cúi gằm mặt, che đi tia đắc ý.

“Chị Cẩn Hinh à, chị phải tính sớm đi, đừng để sếp Nhậm chơi xỏ một vố đau. “

8

Tan làm, dưới bãi đỗ xe tầng hầm.

Tôi tựa lưng vào cửa xe của Triệu Cẩn Hinh, chằm chằm nhìn cô ta bước tới.

“Nói chuyện chút chứ? “

Triệu Cẩn Hinh giữ nguyên khuôn mặt lạnh tanh, lôi chìa khóa bấm mở cửa xe.

“Giữa chúng ta thì còn gì để nói? “

Tôi gí thẳng điện thoại ra trước mặt cô ta, trên màn hình chình ình cái email ẩn danh nọ.

“Dám làm không dám chịu à? Gửi dăm ba cái email rẻ rách này chọc tức tôi thì tính là bản lĩnh gì? “

Triệu Cẩn Hinh liếc nhanh qua màn hình, hàng lông mày lập tức nhíu chặt.

“Cô có bệnh à? Tôi gửi cho cô cái thứ email rác rưởi này bao giờ? “

Cô ta gạt phắt tay tôi ra, tiện tay mở luôn file ghi âm trong điện thoại mình, bật loa ngoài.

Giọng nói của tôi vang vọng khắp hầm để xe trống trải:

“Cái bà Triệu Cẩn Hinh đó. .. kéo tụt tiến độ. .. “

Nghe xong, tôi tức đến bật cười.

“Trình độ cắt ghép rởm đời thế này, thợ âm thanh nghe xong chắc cũng phải khóc thét. “

“Nguyên văn lời tôi nói là: ‘Cái lão Vương tổng bên A ấy, khinh thường phụ nữ chốn công sở, ngày nào cũng chỉ tay năm ngón, Triệu Cẩn Hinh toàn bị lão ta kéo tụt tiến độ’. “

“Cắt cúp tráo đổi cả chủ ngữ của tôi, thủ đoạn bẩn thỉu thật đấy. “

Triệu Cẩn Hinh đứng sững tại chỗ, bàn tay cầm điện thoại cứng đờ giữa không trung.

Cả hai chúng tôi đồng loạt chìm vào im lặng.

Vài giây sau, chúng tôi đồng thanh bật ra một cái tên:

“Đinh Nhân Đông. “

Tôi kéo cửa ngồi vào ghế phụ lái, Triệu Cẩn Hinh cũng nhanh chóng chui vào ghế lái.

Chúng tôi lôi toàn bộ file tài liệu mà mỗi người nhận được ra đối chiếu lại một lượt.

Hóa ra Đinh Nhân Đông đã lợi dụng quyền hạn tổng hợp tài liệu, khéo léo chỉnh sửa các thông số then chốt.

File gửi cho tôi, hắn hạ thấp hạn mức chi phí dự kiến.

Nhưng file gửi cho Triệu Cẩn Hinh, mức định giá rủi ro lại bị nâng khống lên.

Hắn lợi dụng sự chênh lệch thông tin, chuẩn xác châm ngòi nổ cho trận cãi vã của chúng tôi ngay giữa cuộc họp.

Triệu Cẩn Hinh đập mạnh hai tay lên vô lăng.

“Cái thằng hai mặt khốn kiếp này, thế mà dám dắt mũi chúng ta! “

“Bây giờ tôi phải ném thẳng đống bằng chứng này vào mặt sếp, cho thằng khốn đó cuốn gói cút xéo! “

Tôi vội vàng tóm chặt lấy cổ tay cô ta, nghiêm giọng can lại.

“Cô bình tĩnh đã! “

“Hắn dám làm trò này, chính là đã tính toán rành rọt chuyện hai đứa mình bình thường hay hục hặc. Sếp cũng đã có sẵn định kiến trong đầu rồi. “

Tôi mở lịch sử làm việc của Đinh Nhân Đông ra.

“Cô nhìn xem, tất cả các file qua tay hắn, dấu vết chỉnh sửa đều bị xóa sạch sành sanh. “

“Ghi âm thì hắn bật riêng cho cô nghe, email thì gửi ẩn danh. “

“Giờ chúng ta mà vác mặt đi kiện, hắn hoàn toàn có thể vừa ăn cướp vừa la làng, bảo rằng hai đứa mình vì muốn lấp liếm lỗi sai nên mới cấu kết lôi lính mới như hắn ra làm bia đỡ đạn. “

Triệu Cẩn Hinh nghiến răng trèo trẹo, sắc mặt âm trầm.

“Vậy cứ thế mà nuốt trôi cục tức này sao? “

“Tất nhiên là không. “

Tôi cười khẩy.

Đinh Nhân Đông xài chiêu ly gián này trơn tru thật đấy, nhưng hắn đã đánh giá quá thấp sự chuyên nghiệp của chúng tôi rồi.

Hắn thực sự coi chúng tôi là mấy ả đàn bà chốn công sở, hễ có chuyện là chỉ biết nhảy đổng lên cào mặt ăn vạ chắc?

“Chẳng phải hắn muốn xem chúng ta đấu đá sống chết, để hắn ngư ông đắc lợi sao? “

“Vậy thì chúng ta cứ phối hợp diễn với hắn một tuồng, cho hắn xem đã con mắt thì thôi. “

Tôi ghé sát vào Triệu Cẩn Hinh, hạ giọng thì thầm kế hoạch của mình.

Nghe xong, Triệu Cẩn Hinh nhướng mày.

“Cô tính chơi lớn cỡ này luôn à? “

“Không tất tay thì làm sao lật bàn? “

Tôi tựa lưng lại vào ghế.

“Dám chơi không? “

Triệu Cẩn Hinh khởi động xe, đạp thốc chân ga.

“Chơi. “

9

Sáng hôm sau, tại khu vực làm việc chung.

Tổ dự án đang họp giao ban.

Triệu Cẩn Hinh ném xạch một xấp tài liệu dày cộp thẳng lên bàn làm việc của tôi.

Giấy tờ bay lả tả vương vãi đầy đất.

“Nhậm Chiêu, cái bản khảo sát thị trường do cô làm ra chả khác gì một đống giấy lộn! “

“Số liệu thì cũ rích, phân tích thì nông toẹt, rốt cuộc cô đi làm có mang theo não không hả? “

Cô ta chống hai tay lên mặt bàn, lấy tư thế bề trên chĩa thẳng mũi dùi vào tôi.

Cả khu vực làm việc lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều ngừng tay hóng biến.

Tôi bật phắt dậy, không chút yếu thế mà độp lại gay gắt.

“Triệu Cẩn Hinh, cô đừng có ép người quá đáng! “

“Đống tài liệu này đều được thu thập dựa trên yêu cầu của cô, bây giờ cô lại giở trò bới lông tìm vết à? “

“Cô rõ ràng là đang lợi dụng quyền hạn quản lý dự án để mượn việc công trả thù riêng! “

Triệu Cẩn Hinh hừ lạnh, trực tiếp thả tối hậu thư.

“Kể từ giờ phút này, mảng mô hình dữ liệu cốt lõi cô không cần nhúng tay vào nữa, bàn giao hết cho Đinh Nhân Đông. “

“Cô tự đi mà lo dăm ba cái việc khảo sát rà soát vòng ngoài đi. “

Tôi tức đến mức cả người run lên bần bật, vớ lấy hộp bút trên bàn ném sầm xuống đất.

“Cô dựa vào cái gì mà dám đá tôi ra rìa? “

“Dựa vào việc tôi là người phụ trách chính! “

Triệu Cẩn Hinh gào toáng lên.

“Không phục thì đi mà tìm sếp! “

Đinh Nhân Đông vội vàng chạy tới, chen ngang vào giữa hai chúng tôi.

“Hai sếp à, đừng cãi nhau nữa, mọi người cũng chỉ vì muốn tốt cho dự án thôi mà. “

Hắn quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt đầy khó xử.

“Chị Nhậm Chiêu, hay là chị chịu thiệt thòi chút nhé, bên mảng dữ liệu cốt lõi cứ để em gánh tạm đã, đợi chị Cẩn Hinh nguôi giận rồi mình tính tiếp. “

Nhìn cái bộ mặt đạo đức giả tởm lợm của Đinh Nhân Đông, tôi phải cố nhịn cảm giác buồn nôn.

Tôi xô mạnh hắn ra, vớ lấy túi xách sải bước đi thẳng ra cửa.

“Triệu Cẩn Hinh, cô cứ đợi đấy cho tôi! “

Đi đến cửa thang máy, tôi ngoái đầu nhìn lại.

Đinh Nhân Đông đang đứng cạnh Triệu Cẩn Hinh, cúi đầu thu dọn đống tài liệu rơi vãi trên sàn.

Từ bóng lưng hắn toát ra sự hớn hở đắc ý không thể giấu giếm.

10

Đinh Nhân Đông cuối cùng cũng được như ước nguyện, chính thức tiếp quản mảng cốt lõi do tôi phụ trách, cùng Triệu Cẩn Hinh đồng cầm trịch dự án.

Cái vẻ đắc ý kìm nén không nổi trên người hắn gần như trào cả ra ngoài.

Hắn rất nhanh chóng lôi kéo được hai kẻ vốn luôn bằng mặt không bằng lòng với chúng tôi trong phòng ban là Trương Vĩ và Lý Lị.

Bọn họ đem hết mọi kỹ năng nịnh bợ ra tâng bốc hắn trước mặt sếp. Nhào nặn Đinh Nhân Đông thành một nhân tài biết xoay chuyển cục diện, gắn kết tinh thần làm việc nhóm.

“Từ lúc cậu Đinh tiếp quản, tiến độ dự án được đẩy nhanh thấy rõ bằng mắt thường luôn! “

“Đúng vậy, chả bù cho ai đó, chỉ rành mỗi trò đấu đá nội bộ, rước cả cảm xúc cá nhân vào công việc. “

Những lời kháy đểu này không lớn không nhỏ, nhưng lúc nào cũng bay chuẩn xác vào tai tôi và Triệu Cẩn Hinh.

Ấn tượng của sếp về hai chúng tôi, nhờ những lời dèm pha ngày qua ngày đó mà tụt dốc không phanh xuống tận đáy.

Tôi và Triệu Cẩn Hinh bị cô lập và tước quyền hoàn toàn.

Bị đày đi đối chiếu hàng trăm tờ hóa đơn, rồi dọn dẹp đống hồ sơ hết hạn chất cao như núi. Thậm chí còn phải đảm nhận luôn cả việc đặt phòng họp và order đồ uống xế chiều.

Một buổi chiều nọ, tôi đang cắm mặt rà soát từng tờ phiếu thanh toán.