#TTTG 52 Chương 2

Cập nhật lúc: 10-03-2026
Lượt xem: 0

“Lúc ấy trong văn phòng chẳng có mấy ai, tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều. “

“Nhưng giờ nhớ lại, thái độ của cô ta khi đó. .. hình như có vẻ thậm thụt, mờ ám lắm. “

Anh ta dùng từ vô cùng thâm hiểm, hết “hình như” lại đến “thậm thụt, mờ ám”.

Đậm mùi dẫn dắt dư luận.

“Thêm nữa, mọi người đừng quên, danh sách thăng chức quản lý bộ phận tháng sau là công bố rồi. “

“Nhậm Chiêu và Cẩn Hinh lại chính là hai ứng cử viên nặng ký nhất của phòng chúng ta. “

“Ngay thời điểm nhạy cảm này, nếu một trong hai người vướng phải bê bối ăn cắp, thì sẽ là đòn giáng chí mạng cỡ nào vào con đường thăng tiến? “

Anh ta đưa mắt nhìn quanh, giọng tuy không lớn nhưng lại ra cái điệu bộ tỏ tường mọi ngóc ngách.

“Cho nên, liệu có khả năng thế này không——”

“Có người đã cố tình giăng mẻ lưới này, lấy thỏi son trước, làm giả lịch sử trò chuyện, rồi thản nhiên mang ra dùng vào ngày hôm nay để dụ Cẩn Hinh cắn câu. “

“Mục đích chính là bôi nhọ danh tiếng của đối thủ cạnh tranh ngay trong giai đoạn thăng chức mang tính quyết định này. “

“Khiến mọi người chán ghét, coi Cẩn Hinh là kẻ đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành, thích đặt điều vu khống đồng nghiệp. Từ đó lôi kéo lòng người, ép mọi người phải vội vàng chia bè kết phái từ sớm. “

4

Đinh Nhân Đông vừa dứt lời.

Trong đám đông chợt bùng lên những tiếng ồ lên râm ran.

“Trời đất ơi, chốn công sở mà cạnh tranh đáng sợ đến mức này rồi sao? “

“Giở ba cái trò bẩn thỉu này, đúng là ghê tởm quá đi mất! “

“Tôi đã bảo rồi, bình thường Nhậm Chiêu cứ im ỉm không nói không rằng, hóa ra tâm cơ lại sâu cạn khó lường thế. “

“Đúng là tâm cơ đàn bà, đi làm thôi mà cũng đấu đá sứt đầu mẻ trán, hèn gì phụ nữ khó làm lãnh đạo! “

Tất cả mọi người đều ôm tâm lý hóng hớt, chờ xem tôi dọn dẹp mớ bòng bong này ra sao.

Theo lẽ thường, người đáng lẽ phải đắc ý nhất, phải tranh thủ mượn gió bẻ măng lúc này chính là Triệu Cẩn Hinh.

Chỉ cần cô ta gật đầu hùa theo lời Đinh Nhân Đông, thì tôi có trăm cái miệng cũng chẳng chối cãi nổi oan khuất này.

Nhưng ngay lúc này, cô ta lại chẳng mảy may lộ ra chút đắc ý nào.

Chỉ cau chặt mày, nhìn chòng chọc vào Đinh Nhân Đông với ánh mắt chất chứa đầy sự phức tạp.

Ngược lại là Đinh Nhân Đông, giữa một rừng những lời xì xào bàn tán bất lợi cho tôi, anh ta vẫn điềm nhiên đẩy gọng kính.

Khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt của kẻ vừa đạt được mục đích.

Thu trọn mọi biểu cảm đó vào mắt, tôi chỉ thấy nực cười và vô lý hết sức.

Tôi ngước mắt nhìn thẳng anh ta, dứt khoát vạch trần:

“Này anh trai! “

“Tôi và Triệu Cẩn Hinh, hai người phụ nữ cãi cọ nhau vì một thỏi son rách, anh thân là đàn ông to xác nhảy ra xỉa xói vào làm cái gì? Tỏ vẻ mình rành rẽ lắm chắc? “

“Lại còn dựng chuyện y như thật, bảo trưa thứ Ba nhìn thấy tôi lảng vảng cạnh chỗ Triệu Cẩn Hinh cơ đấy? Mắt anh gắn camera giám sát à, hay là mắc bệnh hoang tưởng? “

“Tôi nói cho anh biết, trưa thứ Ba, tôi căn bản không hề bước chân vào văn phòng. “

Tôi bước lên một bước, ép sát ánh nhìn vào mặt anh ta.

“Hơn nữa, cho dù tôi và Triệu Cẩn Hinh có thực sự cạnh tranh vị trí, Nhậm Chiêu tôi cũng chỉ dựa vào bản lĩnh. Ba cái trò mèo hèn hạ đó, tôi còn sợ bẩn tay mình. “

“Ngược lại là anh đấy. “

Tôi bẻ lái câu chuyện, giọng nói chợt trở nên sắc lạnh.

“Một kẻ ‘nhảy dù’ từ trên trời rơi xuống, chân ướt chân ráo về phòng chưa đầy hai tháng đã vội vã muốn mượn gió bẻ măng, thừa nước đục thả câu. “

“Đẩy mâu thuẫn cá nhân giữa tôi và Triệu Cẩn Hinh lên thành thuyết âm mưu tranh giành quyền lực của cả phòng ban. “

“Cái dã tâm muốn nẫng tay trên chiếc ghế quản lý của anh, anh nghĩ chúng tôi mù cả chắc? “

Những lời này chẳng khác nào một cái tát giáng thẳng vào mặt Đinh Nhân Đông.

Sắc mặt anh ta thoắt biến, trong mắt xẹt qua tia hoảng loạn.

Anh ta luống cuống ngụy biện:

“Cô. .. cô ngậm máu phun người! Chính mắt tôi nhìn thấy! Cô bảo cô không có mặt ở đó, thế ai có thể làm chứng cho cô? “

Câu hỏi này đánh trúng trọng tâm, những người xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán.

“Đúng đấy, nói có sách mách có chứng chứ. “

“Chỉ nói mồm là mình không có ở đó thì ai mà tin cho được. “

“Nhậm Chiêu, tôi nhớ trưa thứ Ba rủ cô đi ăn cùng, lúc đó cô bảo không đi, rõ ràng là cô đã ở lại văn phòng mà. “

5

Ngay giữa bầu không khí gần như đông đặc lại ấy, một giọng nói mà chẳng ai ngờ tới chợt vang lên.

“Tôi có thể làm chứng. “

Người lên tiếng, lại là Triệu Cẩn Hinh.

Trong chớp mắt, tất cả đều sững sờ, bao gồm cả Đinh Nhân Đông.

Anh ta nhìn Triệu Cẩn Hinh với vẻ khó tin:

“Cẩn Hinh, cô. .. “

Triệu Cẩn Hinh chẳng buồn đếm xỉa đến anh ta.

Cô ấy hít sâu một hơi, như thể đã hạ một quyết tâm vô cùng lớn.

Hai má ửng đỏ một cách bất thường, ánh mắt trốn tránh, chẳng dám nhìn thẳng vào ai.

Dưới những ánh mắt dò xét và thúc giục của đám đông.

Cô ấy gần như phải dồn hết dũng khí mới rặn ra được trọn vẹn từng chữ:

“Trưa thứ Ba, mọi người đều đi ăn cả rồi, trong văn phòng. .. chỉ có tôi. “

“Hôm đó. .. tôi bất ngờ ‘tới tháng’, làm bẩn hết chiếc váy trắng. .. “

Lời vừa thốt ra, cả văn phòng lập tức ồ lên.

Trên mặt các chị em đồng nghiệp nữ đều lộ ra vẻ ngộ ra xen lẫn cảm thông.

Mặt Triệu Cẩn Hinh càng đỏ bừng, tay bóp chặt vạt áo.

“Lúc đó. .. trong văn phòng chỉ có tôi, Nhậm Chiêu tình cờ nhìn thấy, chẳng nói chẳng rằng gì. .. liền chạy ra ngoài mua băng vệ sinh và một chiếc quần mới về cho tôi. “

“Nhậm Chiêu, xin lỗi cô. “

“Thỏi son. .. chắc là do tôi vô ý đánh rơi ở đâu đó rồi, tôi không nên nghi ngờ cô. “

Nói xong, cô ấy quay ngoắt người, cắm đầu cắm cổ chạy vụt ra khỏi văn phòng.

Đám đồng nghiệp lúc nãy còn đầy căm phẫn chỉ trích tôi, giờ đây ai nấy đều đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt sượng trân và ngượng ngùng khôn tả.

“Khụ, hóa ra là hiểu lầm một phen. “

“Tôi đã bảo mà, toàn đồng nghiệp với nhau, đào đâu ra lắm mưu mô tính toán thế. “

“Chẳng phải là do có người cố tình châm ngòi dắt mũi sao? Vốn dĩ chỉ là chuyện bé bằng cái móng tay, nói rõ ràng ra là xong rồi. “

Đinh Nhân Đông chớp mắt trở thành tên hề lố bịch nhất trong vở kịch nực cười này.

Anh ta hắng giọng, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, chống chế với tôi:

“À thì. .. có vẻ như tôi nhìn nhầm rồi, Nhậm Chiêu à, thật sự xin lỗi cô nhé, người lớn không chấp nhặt, cô đừng để bụng làm gì. “

Tôi lạnh lùng liếc anh ta một cái, cười khẩy.

“Đàn ông con trai, chưa rõ ngọn ngành sự thật đã đi khua môi múa mép đơm đặt khắp nơi. Cái thói ‘bà tám’ buôn dưa lê này, thật khiến người ta chướng mắt. “

Nói xong, tôi mặc xác anh ta, cúi đầu tiếp tục cắm mặt vào công việc của mình.

Tôi vốn tưởng chuyện này cứ thế là lật sang trang mới.

Dẫu sao thì ngày thường tôi và Triệu Cẩn Hinh vẫn cãi vã liên miên, dăm bữa nửa tháng lại xảy ra xích mích vì công việc, sớm đã như cơm bữa.

Mối quan hệ của chúng tôi không đến nỗi tệ, cũng chẳng phải thâm thù đại hận gì.

Chỉ là quan điểm làm việc thường xuyên trái ngược, ý kiến không hợp thì cãi nhau thôi.

Cãi xong là thôi, chẳng ai thèm để bụng.