#TTTG 252 Chương 4
“Chị ấy nói — Không cần tìm nữa.”
Cửa đóng lại.
Tôi ngồi nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.
Không cần tìm nữa. Tôi vốn đâu định tìm.
Một tháng sau, nhà cửa bắt đầu bề bộn.
Quần áo chất đống trên sofa, hộp đồ ăn ngoài xếp chồng ba lớp. Tôi không tìm thấy sổ hộ khẩu, không tìm thấy thẻ bảo hiểm y tế. Trước đây đều do cô ấy cất giữ, tôi chưa bao giờ phải bận tâm xem chúng ở đâu.
Có một hôm lục ngăn kéo, tôi tìm thấy một vỉ thuốc Ibuprofen, đã hết hạn. Mỗi lần đau đầu, cô ấy hay uống thuốc này. Khi cô ấy đau đầu, tôi đang ở đâu? Không nhớ nữa.
Ngày thứ ba mươi, cô ấy không quay lại.
Ngày thứ bốn mươi, vẫn bặt vô âm tín.
Mẹ tôi gọi điện đến: “Chi Chi dạo này thế nào? Lâu lắm rồi mẹ không nghe giọng con bé.”
“Cô ấy vẫn khỏe.”
“Bảo con bé nghe điện thoại đi.”
“Cô ấy ra ngoài rồi.”
Mẹ tôi “Ồ” một tiếng rồi cúp máy.
Tôi nhìn phòng khách trống trải. Sofa là do cô ấy chọn, rèm cửa do cô ấy mua, bình hoa trên bàn ăn cũng là cô ấy sắm, những bông hoa từng cắm trong đó đã héo rũ từ lâu. Giờ thì trống không.
Cầm điện thoại lên lướt xem lịch sử trò chuyện.
Ba năm qua, câu cô ấy nói nhiều nhất là: “Khi nào anh về?”, “Anh ăn cơm chưa?”.
Còn tôi nói nhiều nhất là: “Ừm”, “Đang bận”.
Tin nhắn cuối cùng là của cô ấy: “Lục Trầm Chu, thỏa thuận ly hôn để trên bàn ăn. Tôi dọn đi rồi.”
Tôi không trả lời.
Tháng thứ hai, tôi đến công ty cô ấy. Tiếp tân nói cô ấy đã chuyển công tác, không biết chuyển đi đâu.
Tháng thứ ba, tôi gọi cho bạn thân cô ấy, Lâm Vãn.
“Cô ấy không muốn gặp anh đâu.”
“Tôi chỉ hỏi một câu, cô ấy sống có tốt không?”
Lâm Vãn im lặng vài giây. “Tốt hơn lúc ở bên anh.”
Cúp máy.
Tôi ngồi trong xe, chết trân.
Tốt hơn lúc ở bên anh. Câu nói đó như một nhát dao.
Tháng thứ tư, tôi bắt đầu lục lọi đồ đạc của cô ấy.
Những món đồ cô ấy không mang đi đều nằm trong tủ phòng sách. Vài cuốn tiểu thuyết, một hộp trà chưa bóc tem, một chiếc hộp sắt.
Mở hộp sắt ra.
Vài cuống vé xem phim từ ba năm trước. Một chiếc kẹp tóc màu đen. Một mảnh giấy ghi chú.
Trên giấy là chữ viết của cô ấy: “Lục Trầm Chu, hôm nay là kỷ niệm ngày cưới. Anh quên rồi.”
Ngày ghi trên đó là của năm ngoái.
Hôm đó năm ngoái tôi đang làm gì? Không nhớ nữa. Chắc là tăng ca, hoặc đi tiếp khách, tóm lại là không về nhà ăn tối.
Tôi gấp gọn mảnh giấy lại, cất vào hộp. Ngồi bệt xuống sàn phòng sách, tựa lưng vào giá sách.
Không khóc. Nhưng cổ họng nghẹn đắng.
Tháng thứ năm, tôi mua một số điện thoại mới, gọi cho cô ấy.
Đổ chuông ba tiếng, đầu dây bên kia nhấc máy.
“Alo.”
Một chữ. Chỉ một chữ thôi.
Nhưng tôi nhận ra ngay. Là cô ấy.
“Thẩm Chi.”
Tiếng tút tút.
Cô ấy cúp máy.
Tôi gọi lại. Không thể kết nối.
Đã bị chặn.
Tôi siết chặt chiếc điện thoại, ngồi trên sofa. Trong nhà tối om, tôi không bật đèn. Ngoài cửa sổ có ánh đèn xe chạy lướt qua, lọt qua khe rèm, quét một đường vòng cung trên trần nhà rồi biến mất.
Tháng thứ sáu. Tháng thứ bảy.
Chuỗi ngày cứ thế lặp đi lặp lại. Đi làm, tan sở, về nhà, ngủ. Căn nhà tĩnh lặng như một nấm mồ. Không ai đợi tôi, không ai để lại ngọn đèn cho tôi, không ai hỏi tôi có mệt không.
Trước đây tôi thấy mấy câu hỏi đó thật phiền phức. Giờ muốn nghe, lại chẳng còn cơ hội nữa.
Tháng thứ tám, tôi tìm được tung tích của cô ấy. Bắc Kinh, một công ty internet.
Tôi mua vé.
Trên tàu cao tốc, tôi tựa đầu vào cửa sổ, nhìn những cánh đồng và nhà cửa vùn vụt lùi về phía sau.
Hơn ba tiếng. Đã đến Bắc Kinh.
Tôi đứng dưới sảnh tòa nhà công ty cô ấy, trời chập choạng tối. Không biết cô ấy mấy giờ tan làm, không biết cô ấy có còn ở đây không. Tôi đợi hơn một tiếng đồng hồ, cửa tự động mở.
Cô ấy bước ra.
Gầy đi rồi. Tóc đã cắt ngắn, vén sau tai. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu đen, vừa cúi đầu nhìn điện thoại vừa đi về phía trước.
“Thẩm Chi.”
Cô ấy khựng lại. Ngẩng đầu lên. Nhìn thấy tôi.
Cô ấy đứng đó, cách tôi vài bước chân. Gió thổi qua, hất tung mái tóc vào mặt, cô ấy chẳng buồn đưa tay vuốt lại.
Cứ thế nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn cô ấy.
Vài giây trôi qua.
Cô ấy thu hồi ánh mắt, quay người bỏ đi. Tiếng giày cao gót nện xuống đất, từng bước từng bước, không một lần ngoảnh lại.
Tôi không đuổi theo.
Đèn đường đã bật sáng. Bóng cô ấy đổ dài, ngày càng xa, cuối cùng rẽ qua một góc đường, biến mất dạng.
Tôi vẫn đứng đó, hai tay đút trong túi áo khoác. Gió lạnh luồn vào cổ áo, tôi không nhúc nhích.
Đứng rất lâu.
Cuối cùng ngồi xổm xuống, tựa lưng vào cây cột đèn đường.
Thiệp mời là do Lâm Vãn gửi tới.
Thiệp đỏ rực, viền mạ vàng, lúc bóc ra có một bức ảnh cưới rơi xuống. Lâm Vãn khoác tay chồng, cả hai cười rất rạng rỡ. Trên thiệp in thời gian và địa điểm, bên dưới dòng in sẵn là một dòng chữ viết tay nhỏ xíu: “Chi Chi, cậu nhất định phải đến nhé.”
Tôi xem qua danh sách khách mời. Có cả Lục Trầm Chu.
Tôi do dự mất hai ngày. Cuối cùng nhắn lại hai chữ: “Sẽ đến.”
Hôm đi ăn cưới, tôi mặc một chiếc váy màu đỏ đô. Không phải cố tình đi mua mới, mà là đợt giảm giá mùa đông năm ngoái tôi tiện tay nhặt vào giỏ, tem nhãn vẫn chưa cắt. Đứng trước gương ngắm nghía một lúc, tóc đã dài ra thêm một chút, sắp chạm đến vai rồi. Đánh chút son, màu đỏ trầm.
Ra khỏi cửa.
Đám cưới tổ chức trên bãi cỏ của một khách sạn. Lúc tôi đến, buổi lễ vừa mới kết thúc, Lâm Vãn đang chụp ảnh với mọi người, thấy tôi liền vẫy tay gọi: “Chi Chi!” Tôi bước tới, cô ấy ôm chầm lấy tôi, lớp kim sa trên váy cưới cọ vào mặt hơi dặm.
“Cậu gầy đi rồi,” cô ấy nói.
“Cậu mập lên rồi,” tôi đáp.
Cô ấy cười, đấm yêu tôi một cái.
Gửi tiền mừng cưới xong, tôi bưng ly sâm banh, tìm một góc khuất đứng. Nắng rất đẹp, trên bãi cỏ kê những dãy ghế màu trắng, trẻ con chạy lăng xăng đùa nghịch. Có người bước tới chào hỏi tôi, là bạn học cũ, nhưng tôi không nhớ nổi tên. Hai bên chào hỏi vài câu xã giao “Dạo này thế nào”. Tôi bảo vẫn ổn. Cô ấy bảo “Cậu đang ở Bắc Kinh hả? Nghe nói lên chức Giám đốc rồi”. Tôi ừ. Cô ấy khen “Giỏi quá”. Tôi nói cảm ơn.
Hết chuyện để nói. Cô ấy quay người đi chỗ khác.
Tôi bưng ly rượu, đưa mắt nhìn đám đông.
Và rồi tôi nhìn thấy anh ta.
Anh ta đứng ở đầu kia bãi cỏ, mặc bộ vest màu xám đậm. Anh ta gầy đi, xương gò má còn nhô cao hơn lần gặp trước. Tóc cắt ngắn, trông có vẻ gọn gàng hơn. Anh ta đang nói chuyện với một người bên cạnh, nói được vài câu thì người kia rời đi.
Chỉ còn một mình anh ta đứng đó, hai tay đút trong túi quần.
Anh ta nhìn về phía tôi.
Chỉ đúng một ánh mắt. Rất lướt. Sau đó anh ta dời mắt đi chỗ khác.
Tôi cũng quay mặt đi.
Đám cưới chính thức bắt đầu, cô dâu chú rể đứng trên sân khấu trao nhẫn. Lâm Vãn khóc, chồng cô ấy cũng khóc, dưới khán đài bao nhiêu người đưa tay lau nước mắt. Tôi không khóc. Không phải vì tôi máu lạnh, mà là mấy năm nay đã khóc đủ rồi, dường như nước mắt cũng cạn sạch.
Nghi thức kết thúc, mọi người bắt đầu ăn tiệc. Tôi được xếp ngồi chung mâm với bạn học, anh ta ngồi cách đó hai bàn. Tôi có thể nhìn thấy góc nghiêng của anh ta, anh ta đang nói chuyện với người bên cạnh, thỉnh thoảng mỉm cười, một nụ cười rất nhạt.
Tôi không nhìn lâu. Cúi xuống ăn thức ăn.
Thịt kho tàu ngấy quá, ăn được hai miếng tôi liền gắp ra. Cá ngon, rất tươi.
Ăn được một nửa, Lâm Vãn thay váy đi chúc rượu. Mặt cô ấy ửng đỏ, có vẻ đã uống kha khá, cô bưng ly rượu đứng trước mặt tôi, ghé sát vào tai tôi thì thầm: “Chi Chi, cậu phải sống thật tốt nhé.”
Tôi nói: “Tớ vẫn luôn sống tốt mà.”
Cô ấy nhìn tôi một cái, vành mắt đỏ hoe. Tôi đẩy cô ấy ra: “Đừng khóc, trôi hết lớp trang điểm bây giờ.”
Cô ấy mỉm cười rồi đi qua bàn khác.
Tiệc tàn, trời đã chập choạng tối.
Tôi ra bãi đậu xe tìm xe của mình, từ xa đã thấy anh ta đứng cạnh chiếc SUV màu đen, đang hút thuốc. Trước kia anh ta đâu có hút thuốc. Ít nhất là không bao giờ hút trước mặt tôi.
Anh ta nhìn thấy tôi rồi.
Tôi đi về phía đó. Không phải muốn bắt chuyện với anh ta, mà là vì xe tôi đậu ở ngay hàng ghế bên cạnh.
Lúc đi ngang qua, tôi hơi khựng lại.
“Em sống tốt không?” Anh ta hỏi.
“Rất tốt.”
“Vậy là tốt rồi.”
Im lặng. Gió thổi mùi khói thuốc thoảng qua.
Tôi kéo cửa xe.
“Tạm biệt, Lục Trầm Chu.”
“Ừm. Tạm biệt.”