#TTTG 231 Chương 5

Cập nhật lúc: 05-04-2026
Lượt xem: 0

Vậy nên….

Tại sao công ty Hàn Lỗi thiếu tiền?

Tại sao Tô Uyển cố sống cố chết tìm giấy nợ?

Bởi vì thứ họ muốn tiêu hủy….không chỉ là bằng chứng khoản nợ tám trăm nghìn.

Mà còn là hợp đồng bảo lãnh này.

Nếu hợp đồng này bị lộ ra….

Hàn Lỗi có thể không chỉ phải trả tám trăm nghìn.

Dù Lưu Minh Đạt đã miễn phần còn lại, nhưng nếu biết tình hình hiện tại của Hàn Lỗi….

Liệu ông ta có đổi ý?

Liệu có đòi lại phần còn lại?

Quách Vĩ không dám nghĩ tiếp.

“Giờ chúng ta làm sao?” Phương Tĩnh siết chặt tay anh, móng tay bấu vào da. “Nếu Tô Uyển tìm được hợp đồng này…”

“Cô ta không tìm được.” Quách Vĩ hít sâu, ép bản thân bình tĩnh. “Ba giấu nó trong két, cô ta lục tung phòng cũng không thấy.”

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng gì hết.” Quách Vĩ đứng dậy, cất hợp đồng lại vào túi giấy, buộc dây cẩn thận. “Chuyện này chỉ có hai chúng ta biết. Không được để người thứ ba biết.”

“Còn Hàn Lỗi?”

“Anh sẽ gặp lại cậu ta.” Ánh mắt Quách Vĩ lạnh đi. “Nhưng lần này… không phải ở nhà hàng nữa.”

Anh cất mọi thứ lại vào két, khóa lại, đặt lên nóc tủ như cũ.

Rồi lấy điện thoại, gửi cho Hàn Lỗi một tin nhắn:

“Chiều mai 3 giờ, chỗ cũ. Chỉ hai chúng ta. Đừng nói cho ai.”

Gửi xong, anh tắt máy, nhìn Phương Tĩnh, ánh mắt cô đầy lo lắng.

“Ngủ đi. Ngày mai còn một trận khó.”

Đêm đó, Quách Vĩ ngủ rất ít.

Anh nằm nhìn trần nhà, đầu óc đầy những con số….

800.000…

2.000.000…

bảo lãnh…

trả thay…

Năm đó khi ký tên….

Cha anh đã nghĩ gì?

Tin vào tình nghĩa mấy chục năm?

Hay tin rằng Hàn Kiến Quốc sẽ gượng dậy?

Ông có biết….

Chữ ký đó, sau khi ông mất, sẽ trở thành một cái gai giữa con trai ông và người bạn thân?

Một cái gai…

Ghim trong thịt, không rút ra được, cũng không nuốt trôi.

Gần sáng, Quách Vĩ mới mơ màng ngủ.

Anh mơ….

Cha anh và Hàn Kiến Quốc vẫn đang câu cá bên hồ, vừa câu vừa cười nói.

Giỏ cá đầy ắp.

Cha quay đầu lại, cười với anh:

“A Vĩ, làm người phải tử tế, anh em phải giúp nhau.”

Anh muốn nói gì đó, nhưng không thể lên tiếng.

Rồi cảnh đổi….

Hàn Kiến Quốc ngã quỵ xuống đất, tay ôm ngực, mặt tái xanh…

Cha anh lao tới, ôm lấy ông ta, hét lên:

“Lão Hàn! Lão Hàn, cố lên!”

Hàn Kiến Quốc nắm chặt tay cha anh, môi run run, như muốn nói gì đó.

Cha anh bật khóc, liên tục gật đầu.

Giấc mơ dừng lại ở đó.

Khi Quách Vĩ tỉnh dậy, trời đã sáng hẳn.

Ánh nắng xuyên qua khe rèm, chói đến mức khiến mắt anh đau nhức.

Anh với lấy điện thoại, mở lên.

Hàn Lỗi không trả lời tin nhắn.

Khung chat vẫn dừng lại ở dòng tin tối qua như một hòn đá ném xuống vực sâu, không chút hồi âm.

Ba giờ chiều, hồ chứa ngoại ô.

Quách Vĩ đến sớm nửa tiếng.

Nơi này đã hoang phế, cỏ dại mọc um tùm ven bờ, chiếc thuyền cũ nửa chìm trong nước, lộ ra phần khung gỉ sét.

Cây liễu nơi cha anh và Hàn Kiến Quốc từng chụp ảnh vẫn còn đó, nhưng lá đã úa vàng một nửa, run rẩy trong gió thu.

Quách Vĩ đứng dưới gốc cây, nhìn mặt nước đục ngầu.

Gió thổi tới, mang theo mùi tanh của nước và mùi mục của rong rêu.

Đúng ba giờ, phía sau vang lên tiếng bước chân.

Anh quay lại – Hàn Lỗi.

Hắn đến một mình, mặc đồ thường, không đeo cà vạt, trông còn tiều tụy hơn tối qua.

“Quách Vĩ…” giọng hắn khàn khàn, “nhất định phải gặp ở đây sao?”

“Ở đây yên tĩnh, dễ nói chuyện.” Quách Vĩ đáp, rồi lấy từ túi ra bản sao hợp đồng bảo lãnh, đưa cho hắn.

Hàn Lỗi nhận lấy, chỉ liếc một cái – sắc mặt lập tức thay đổi.

“Cái này… sao cậu lại có?”

“Tìm được trong két của ba tôi.” Quách Vĩ nhìn chằm chằm hắn. “Ba cậu nợ… không chỉ tám trăm nghìn của ba tôi, đúng không?”

Tay Hàn Lỗi run lên, tờ giấy kêu sột soạt.

“Ba tôi… năm đó bị lừa, đầu tư thất bại, nợ chồng chất…” hắn cúi đầu, không dám nhìn. “Hai triệu của chú Lưu… là khoản cứu mạng cuối cùng… nhưng vẫn không cứu nổi…”

“Vậy nên cậu để ba tôi đứng ra bảo lãnh?” Giọng Quách Vĩ lạnh như băng. “Cậu biết bảo lãnh nghĩa là gì không? Không trả được, ba tôi phải trả thay!”

“Tôi biết! Tôi biết!” Hàn Lỗi đột ngột ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu. “Nhưng lúc đó chỉ có chú Quách chịu giúp! Người khác tránh còn không kịp! Chú ấy là người tốt… nói rằng anh em với nhau, không thể thấy chết mà không cứu…”

“Vậy nên các cậu kéo ông ấy xuống nước?” Quách Vĩ cắt ngang. “Khi ba cậu chết, khoản nợ này tính sao? Cậu đã từng nghĩ chưa?”

Hàn Lỗi không nói nữa.

Hắn chậm rãi ngồi sụp xuống, ôm đầu, vai run lên.

“Tôi nghĩ rồi… ngày nào cũng nghĩ…” giọng hắn nghẹn lại qua kẽ tay. “Nhưng tôi không có cách nào… công ty sắp phá sản, vợ tôi ngày nào cũng gây áp lực, tiền học của con tôi cũng sắp không lo nổi…”

“Còn Tô Uyển?” Quách Vĩ cũng ngồi xuống, nhìn thẳng vào hắn. “Cô ta biết chuyện này không? Việc đến nhà tôi lục tìm…là cậu bảo hay tự cô ta làm?”

Tiếng khóc của Hàn Lỗi khựng lại.

Hắn chậm rãi ngẩng đầu, mặt đầy nước mắt.

“Cô ấy không biết… không biết gì hết…”

“Tôi chỉ nói… ba tôi nợ ba cậu một khoản, giấy nợ có thể ở nhà cậu… nếu tìm được thì… tìm cách… xử lý…”

“Xử lý?” Quách Vĩ bật cười, một tiếng cười đầy mỉa mai. “Hàn Lỗi, cậu là anh em tôi. Cậu để vợ mình chuốc say vợ tôi, vào nhà tôi lục lọi, chỉ để ‘xử lý’ một tờ giấy nợ?”

“Không phải trộm!” Hàn Lỗi gào lên. “Tô Uyển chỉ là… chỉ là muốn giúp tôi…”

“Giúp cậu trộm? Giúp cậu lừa? Giúp cậu quỵt nợ?” Quách Vĩ đứng bật dậy, nhìn hắn từ trên cao. “Hàn Lỗi, năm đó ba cậu rơi vào đường cùng là ba tôi kéo ông ấy lên. Giờ cậu rơi vào đường cùng, cậu lại dùng cách hèn hạ này đối với con trai ông ấy?”

“Cậu còn lương tâm không?”

Câu cuối cùng, anh gào lên.

Âm thanh vang trên mặt nước, làm đàn chim nước giật mình bay vụt lên.

Hàn Lỗi ngồi bệt xuống đất, như một đống bùn nhão.

“Xin lỗi… Quách Vĩ… xin lỗi…”

Hắn lặp đi lặp lại ba chữ đó.

Nhưng Quách Vĩ đã không còn nghe nữa.

Anh quay đi, nhìn mặt nước đục.

Nơi này, cha anh và Hàn Kiến Quốc từng câu cá, từng cười nói, từng hẹn làm anh em cả đời.

Nhưng một đời… quá dài.

Dài đến mức đủ để anh em trở mặt, tình nghĩa biến chất, ân tình hóa thành oán hận.

“Hàn Lỗi.” Quách Vĩ lên tiếng, quay lưng về phía hắn, giọng đã bình tĩnh lại. “Tám trăm nghìn đó… tôi không cần nữa.”

Tiếng khóc của Hàn Lỗi dừng bặt.

“Cái gì?”

“Tôi nói – tám trăm nghìn đó, tôi không cần nữa.” Quách Vĩ quay lại, ánh mắt lạnh như mặt hồ đóng băng. “Từ nay về sau, chúng ta thanh toán xong. Cậu đi đường lớn của cậu, tôi đi cầu độc mộc của tôi.”

“Tình anh em….dừng ở đây.”

Nói xong, anh quay người rời đi.

Đi được vài bước, anh dừng lại….nhưng không quay đầu.

“Bản gốc hợp đồng, tôi sẽ đốt. Bản sao, tôi đưa cậu, cậu tự xử lý.”

“Hàn Lỗi… tự lo cho mình.”

Tiếng bước chân xa dần.

Hàn Lỗi ngồi bên bờ cỏ dại, tay siết chặt bản hợp đồng, giấy bị vò nhàu.

Gió thổi qua, lạnh buốt.

Hắn từ từ mở tờ giấy ra, nhìn vào dòng chữ ký của người bảo lãnh…

Quách Kiến Hoa.

Ba chữ, nét bút mạnh mẽ, như in sâu vào giấy.

Hàn Lỗi nhìn rất lâu.

Rồi hắn lấy bật lửa.

“Tách”— ngọn lửa bùng lên.

Tờ giấy cong lại, cháy đen, rồi hóa thành tro.

Gió thổi qua.

Tro bay tán loạn như những bông tuyết đen.

Hắn nhìn chúng bay về phía mặt nước… bay về phía xa… bay về một quá khứ không thể quay lại.

Rồi hắn ôm mặt, bật khóc nức nở.

Còn lúc này, Quách Vĩ đã đi đến bên xe.

Anh mở cửa, ngồi vào trong, nhưng không nổ máy ngay.

Trong gương chiếu hậu, vẫn còn thấy bóng người ngồi thụp bên bờ hồ – nhỏ bé, mờ nhạt, như một hạt bụi.

Quách Vĩ nhìn một lúc, rồi khởi động xe, rời đi.

Nhạc trong xe tự động vang lên là bài hát cũ cha anh thích nhất.

“Đời người ngắn ngủi mấy thu thôi, không say không về…”

Anh tắt nhạc.

Không gian trong xe trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng động cơ.

Anh hạ cửa kính, để gió lùa vào.

Rất lạnh.

Nhưng đủ để tỉnh táo.

Điện thoại rung.

Tin nhắn thoại của Phương Tĩnh:

“Quách Vĩ, anh bao giờ về? Tô Uyển vừa đến, nói là lấy đồ để quên, nhưng em thấy không ổn, hình như cô ấy đang tìm gì đó.”

Ánh mắt Quách Vĩ chợt sắc lại.

“Anh về ngay. Em để ý cô ta, đừng để cô ta lục lọi.”

Gửi xong, anh đạp ga.

Chiếc xe lao đi trên con đường ngoại ô, hai bên cây cối lùi lại phía sau như thời gian đảo ngược.

Quách Vĩ siết chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch.

Tô Uyển…

Tốt nhất cô đừng động vào thứ không nên động.