#TTTG 231 Chương 4
Tô Uyển đi ra cửa, bắt đầu thay giày.
“Vậy em về trước nhé, Hàn Lỗi nói tối nay có thể về sớm, em về nấu canh giải rượu cho anh ấy.”
“Đi đường cẩn thận.”
Cửa đóng lại.
Quách Vĩ lập tức đứng dậy, bước nhanh vào phòng làm việc.
Sách trên kệ quả thật đã được sắp xếp lại, xếp ngay ngắn theo chiều cao.
Bàn làm việc cũng được lau sạch, không một hạt bụi.
Quách Vĩ bước đến trước kệ, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh.
Khung ảnh vẫn ở chỗ cũ, nhưng góc đặt hơi lệch một chút.
Anh cầm lên, lật ra phía sau.
Băng dính đã được dán lại, nhưng không khéo, mép có chỗ bong lên.
Mở chốt, tháo tấm lưng.
Tờ giấy nợ giả vẫn còn.
Nhưng Quách Vĩ nhận ra – tờ giấy đã bị mở ra, nếp gấp đã thay đổi.
Anh lấy ra, mở ra.
Ở phần trống, có một vết chì rất nhạt, giống như có người dùng bút chì miết nhẹ lên để xem có chữ ẩn hay không.
Ánh mắt Quách Vĩ dần lạnh đi.
Quả nhiên.
Cô ta đang tìm, và đã tìm thấy.
Nhưng thứ cô ta tìm được… là thứ anh muốn cô ta tìm.
—
Ngày hôm sau, Hàn Lỗi gọi điện cho Quách Vĩ.
“Anh em, tối nay rảnh không? Mời cậu ăn bữa, coi như xin lỗi.”
Quách Vĩ đang họp ở công ty, hạ giọng: “Xin lỗi chuyện gì?”
“Lần trước uống say nói linh tinh, cậu đừng để bụng.” Giọng Hàn Lỗi nghe rất thoải mái. “Chỉ hai anh em mình, chỗ cũ, tôi đặt bàn rồi.”
“Được, bảy giờ.”
Cúp máy, Quách Vĩ nhìn màn hình điện thoại cho đến khi nó tự tắt.
—
Bảy giờ tối, quán Tứ Xuyên quen thuộc.
Hàn Lỗi đã đến trước, ngồi chỗ gần cửa sổ quen thuộc, trước mặt là một ấm trà.
Thấy Quách Vĩ, hắn đứng dậy vẫy tay, cười như không có chuyện gì.
“Ở đây!”
Quách Vĩ bước tới, ngồi xuống.
Nhân viên mang thực đơn đến, Hàn Lỗi cầm lấy, gọi vài món rất thành thạo, đều là món Quách Vĩ thích.
“Hôm nay không uống rượu, tôi lái xe.” Hàn Lỗi trả lại thực đơn, rót trà cho Quách Vĩ. “Lấy trà thay rượu, xin lỗi nhé.”
Quách Vĩ cầm chén trà, nhưng không uống.
“Hàn Lỗi, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi?”
Hàn Lỗi khựng lại: “Hơn hai mươi năm rồi, từ lúc còn mặc quần thủng đáy đã chơi với nhau.”
“Hơn hai mươi năm…” Quách Vĩ lặp lại, mắt nhìn lá trà chìm nổi trong chén. “Đủ dài để nhìn rõ một con người.”
Nụ cười trên mặt Hàn Lỗi nhạt đi.
“Quách Vĩ, cậu nói vậy là ý gì?”
“Ba cậu nợ ba tôi tám trăm nghìn, cậu biết chứ?” Quách Vĩ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn.
Tay Hàn Lỗi cầm chén trà run nhẹ, vài giọt trà văng ra, loang trên khăn bàn thành vệt sẫm.
“Cậu… cậu biết rồi sao?”
“Giấy nợ ở chỗ tôi.” Quách Vĩ nói. “Hôm qua vừa tìm được, sau khung ảnh.”
Sắc mặt Hàn Lỗi thay đổi.
Hắn đặt chén trà xuống, rút khăn giấy lau tay, động tác chậm rãi như đang kéo dài thời gian.
“Ừ, tôi biết.” Cuối cùng Hàn Lỗi cũng lên tiếng, giọng trầm xuống. “Ba tôi mất đột ngột, không kịp dặn dò gì, tôi cũng chỉ biết chuyện này khi dọn dẹp di vật.”
“Vậy sao cậu không trả?” Quách Vĩ hỏi, giọng bình thản nhưng từng chữ như lưỡi dao.
Hàn Lỗi ngẩng đầu, mắt đầy tơ máu.
“Quách Vĩ, không phải tôi không muốn trả… mà là tôi không trả nổi.”
“Tình hình công ty tôi cậu cũng biết, nhìn ngoài thì hào nhoáng, thực ra bên trong đã rỗng ruột. Vay ngân hàng không trả nổi, nhà cung cấp thúc nợ suốt ngày, lương công nhân cũng sắp không phát nổi.”
“Tám trăm nghìn năm đó ba tôi vay để cứu nguy, nhưng làm ăn vẫn thất bại, tiền coi như đổ sông. Sau khi ông mất, món nợ này rơi lên đầu tôi.”
Hắn nắm lấy tay Quách Vĩ, siết rất chặt.
“Quách Vĩ, cậu là anh em của tôi, ba cậu với ba tôi cũng là anh em… số tiền này… có thể cho tôi khất thêm không? Đợi công ty tôi xoay vòng lại, tôi sẽ trả cả gốc lẫn lãi!”
Quách Vĩ rút tay ra.
“Hàn Lỗi, tôi không đến để ép cậu trả tiền.”
Hàn Lỗi sững người.
“Vậy cậu…”
“Tôi đến để nói với cậu, tôi đã tìm được giấy nợ, nhưng bây giờ tôi sẽ không đòi tiền.” Quách Vĩ nói. “Nể tình anh em, tôi cho cậu thời gian.”
Mắt Hàn Lỗi sáng lên, như người sắp chết đuối vớ được phao cứu sinh.
“Thật à? Quách Vĩ, cậu… cậu đúng là nghĩa khí! Tôi biết mà…”
“Nhưng.” Quách Vĩ cắt lời, “cậu phải hứa với tôi một chuyện.”
“Cậu nói đi! Đừng nói một chuyện, mười chuyện cũng được!”
“Bảo vợ cậu đừng đến nhà tôi nữa.” Quách Vĩ nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ rõ ràng. “Cô ta mà còn đến, ngày mai tôi sẽ đòi tiền.”
Nụ cười trên mặt Hàn Lỗi cứng lại.
“Tô Uyển… cô ấy chỉ là thích chơi với Phương Tĩnh…”
“Thích đến mức lục cả phòng làm việc nhà tôi?” Quách Vĩ cười lạnh. “Hàn Lỗi, tôi không ngu. Cậu để cô ta đến tìm giấy nợ, muốn làm gì—trong lòng cậu rõ nhất.”
Sắc mặt Hàn Lỗi chuyển từ đỏ sang trắng, rồi từ trắng sang xanh.
Hắn há miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không nói ra.
Món ăn được mang lên, nghi ngút khói, hương thơm ngào ngạt.
Nhưng không ai động đũa.
“Quách Vĩ…” giọng Hàn Lỗi khàn khàn, “xin lỗi, tôi… tôi cũng không còn cách nào…”
“Có rất nhiều cách, cậu lại chọn cách tệ nhất.” Quách Vĩ đứng dậy, rút hai trăm tệ đặt lên bàn. “Bữa này tôi trả, coi như chúng ta thanh toán xong.”
“Quách Vĩ!” Hàn Lỗi cũng đứng lên, giọng gấp gáp, “đừng như vậy, hơn hai mươi năm tình nghĩa…”
“Tình nghĩa?” Quách Vĩ quay lại nhìn người anh em đã lớn lên cùng mình.
Đôi mắt Hàn Lỗi đỏ ngầu, quầng thâm nặng nề, bộ vest nhăn nhúm, cà vạt lệch sang một bên.
Chàng trai từng đầy khí phách năm nào, giờ đã bị cuộc sống bẻ cong lưng.
Nhưng đó không phải lý do để làm tổn thương người khác.
“Hàn Lỗi, tình nghĩa là hai chiều.” Quách Vĩ nói. “Cậu coi tôi là anh em, thì không nên để vợ cậu đến nhà tôi trộm đồ.”
“Tôi không bảo cô ấy trộm…”
“Vậy cô ta đang làm gì?” Quách Vĩ cao giọng. “Giúp tôi dọn nhà? Sắp xếp phòng làm việc? Hàn Lỗi, cậu tự sờ lương tâm mình đi—cậu tin không?”
Hàn Lỗi im lặng.
Hắn cúi đầu, vai trùng xuống, như cây lúa bị sương giá làm héo rũ.
“Tờ giấy nợ tôi giữ, tiền cậu có thể trả từ từ.” Quách Vĩ nói câu cuối. “Nhưng Tô Uyển….đừng để cô ta đến nữa. Đây là giới hạn.”
Nói xong, anh quay người rời đi.
—
Ra khỏi nhà hàng, gió đêm thổi vào mặt, mang theo cái se lạnh đầu thu.
Quách Vĩ đứng bên đường, châm một điếu thuốc.
Khói thuốc tan vào màn đêm, như nỗi lòng không tan.
Điện thoại rung lên—tin nhắn của Phương Tĩnh.
“Thế nào rồi?”
Quách Vĩ nhìn màn hình rất lâu, rồi mới gõ trả lời:
“Xong rồi, anh ta đồng ý không để Tô Uyển đến nữa.”
“Vậy thì tốt rồi.” Phương Tĩnh gửi một biểu tượng ôm.
Quách Vĩ dập thuốc, ném vào thùng rác.
Anh ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời đêm không thấy sao, chỉ có ánh đèn neon nhuộm mây thành màu đỏ mơ hồ.
Anh chợt nhớ nhiều năm trước, khi còn là thiếu niên, anh và Hàn Lỗi từng nằm trên sân trường, nhìn bầu trời đêm mờ ảo như thế này, nói về tương lai.
Hàn Lỗi nói sau này sẽ mở công ty lớn, kiếm thật nhiều tiền, lái xe sang, ở nhà to.
Còn Quách Vĩ nói, chỉ cần gia đình bình an khỏe mạnh, sống bình dị là đủ.
Khi đó họ tin rằng, anh em là chuyện của cả đời.
Nhưng một đời… quá dài.
Dài đến mức có thể thay đổi quá nhiều thứ.
—
Quách Vĩ mở cửa xe, ngồi vào, nhưng không nổ máy ngay.
Anh lấy ví ra, rút tờ giấy nợ thật, mở ra.
Nét chữ của cha anh mạnh mẽ, nét cuối kéo dài, như một tiếng thở dài.
“Ba…” Quách Vĩ khẽ nói, “nếu là ba… ba sẽ làm gì?”
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng xe cộ ngoài cửa kính, không ngừng nghỉ.
Anh gấp lại tờ giấy, cất vào ví, rồi khởi động xe.
—
Về đến nhà đã hơn chín giờ.
Phương Tĩnh đang xem TV, thấy anh về liền đứng dậy.
“Anh ăn chưa? Em hâm đồ cho anh nhé.”
“Anh ăn rồi.” Quách Vĩ thay giày, ngồi xuống sofa, vùi mặt vào hai tay.
Phương Tĩnh ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng đặt tay lên lưng anh.
“Khó chịu lắm phải không?”
Quách Vĩ gật đầu, rồi lại lắc đầu.
“Chỉ là… thấy không đáng.”
Hơn hai mươi năm anh em, đi đến bước này, thật không đáng.
Phương Tĩnh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng anh như dỗ dành.
Trong TV đang chiếu một bộ phim gia đình ồn ào, càng làm phòng khách trở nên tĩnh lặng hơn.
Một lúc sau, Quách Vĩ ngẩng đầu lên, mắt hơi đỏ.
“Tĩnh Tĩnh, chúng ta lấy đồ trong két của ba ra kiểm tra lại đi.”
Phương Tĩnh khựng lại: “Bây giờ à?”
“Ừ, bây giờ.” Quách Vĩ đứng dậy. “Anh có cảm giác… mục tiêu của Tô Uyển không chỉ là tờ giấy nợ.”
Két ngân hàng thì cần đặt lịch trước, nhưng cha anh còn để lại một chiếc két nhỏ dùng trong nhà, đặt trên nóc tủ quần áo trong phòng làm việc, phủ bằng quần áo cũ.
Quách Vĩ kéo ghế, trèo lên, bê xuống một chiếc hộp sắt.
Hộp không lớn, nhưng khá nặng, bề mặt đã có vài chỗ rỉ.
Mật khẩu là ngày sinh của cha, anh thử ba lần mới mở được.
Bên trong không có nhiều đồ, nhưng được sắp xếp rất gọn gàng.
Trên cùng là giấy tờ nhà đất, phía dưới là vài hợp đồng cũ buộc bằng dây, rồi đến một chiếc hộp gỗ.
Mở ra….là trang sức mẹ anh để lại: dây chuyền vàng, vòng ngọc, và một chiếc nhẫn vàng.
Quách Vĩ lấy từng món ra, đặt lên bàn.
Phương Tĩnh cầm chiếc vòng ngọc, đưa lên dưới ánh đèn.
“Vòng của mẹ… bà đeo cả đời.”
Chiếc vòng không phải loại quá quý, nhưng được giữ gìn rất tốt, ánh lên vẻ ấm và mịn.
Quách Vĩ mở một túi giấy da, tháo sợi dây buộc.
Bên trong là vài hợp đồng và giấy tờ viết tay.
Anh lật từng tờ, đa số là hợp đồng công trình từ thời cha anh còn làm việc, các khoản tiền, điều khoản đều ghi rõ ràng.
Nhưng đến tờ cuối cùng….
Tay anh khựng lại.
Đó là một hợp đồng vay tiền.
Người vay: Hàn Kiến Quốc.
Người cho vay: Lưu Minh Đạt.
Số tiền: hai triệu.
Thời gian: năm năm trước, tức là trước khi Hàn Kiến Quốc vay tiền cha anh một năm.
Mục người bảo lãnh…
Là tên cha anh: Quách Kiến Hoa.
Đầu óc Quách Vĩ “ong” lên một tiếng.
“Sao vậy?” Phương Tĩnh thấy sắc mặt anh thay đổi, liền ghé lại.
Vừa nhìn rõ nội dung, cô cũng hít mạnh một hơi.
“Ba… đứng ra bảo lãnh cho ba Hàn Lỗi?”
Quách Vĩ nhìn chằm chằm tờ hợp đồng, ngón tay lạnh ngắt.
Hai triệu.
Bảo lãnh liên đới.
Nghĩa là….nếu Hàn Kiến Quốc không trả được tiền, cha anh phải trả thay.
Mà Hàn Kiến Quốc chết chỉ sau đó một năm…
Khoản nợ này…
Quách Vĩ vội lật đến trang cuối.
Phần ghi nhận thanh toán….trống trơn.
Chỉ có một dòng chữ nhỏ, là nét chữ của cha anh:
“Sau khi Hàn Kiến Quốc qua đời vì bệnh, con trai ông là Hàn Lỗi không có khả năng trả nợ. Chủ nợ Lưu Minh Đạt yêu cầu tôi thực hiện nghĩa vụ bảo lãnh. Sau khi thương lượng, tôi đã thay trả 800.000, phần còn lại được miễn. Ghi ngày 05/12/2018.”
Bên dưới còn một dòng nhỏ hơn:
“Hàn Lỗi cam kết trả lại tôi 800.000 theo hình thức trả dần, lập giấy nợ làm chứng. Ngày 06/12/2018.”
Mọi thứ… cuối cùng cũng sáng tỏ.
Tám trăm nghìn kia….không phải cha anh cho vay.
Mà là tiền ông thay Hàn Kiến Quốc trả nợ.
Còn Hàn Lỗi hứa trả lại, chính là khoản tiền này.
Quách Vĩ ngồi phịch xuống ghế, tờ hợp đồng rơi xuống bàn.
“Vậy là… ba Hàn Lỗi không chỉ nợ ba mình tám trăm nghìn, mà còn nợ người khác hai triệu… ba mình đã trả thay tám trăm nghìn…” giọng Phương Tĩnh run rẩy, “Hàn Lỗi biết chuyện này không?”
“Biết.” Quách Vĩ nói, giọng khô khốc. “Chắc chắn biết.”