#TTTG 229 Chương 2
Bà ta vừa gào vừa đập giường bù lu bù loa.
Cô em chồng lập tức chạy lại đỡ lấy bà ta:
“Chị dâu, chị làm quá lên rồi đấy!
Anh em ở ngoài vất vả thế nào, mang quà về cho chị là tốt lắm rồi, còn kén chọn cái gì?”
Bố chồng tuy không lên tiếng nhưng cũng đứng bên cạnh với khuôn mặt sầm sì nhìn tôi.
Tôi không thể nhịn thêm được nữa, mạnh mẽ hất tay Trình Khải ra:
“Trình Khải, anh mà cũng có mặt mũi để cản tôi sao?”
“Anh lấy hàng tặng kèm lừa tôi là đồ hiệu, anh ra tay đá/ nh tôi.
Ba năm không mang về một đồng nào, ngược lại còn tính sổ đòi tôi hơn tám mươi triệu nợ, sao da mặt anh có thể dày đến mức đó?”
Tôi quay sang nhìn bà mẹ chồng đang ăn vạ trên giường:
“Tôi hầu hạ bà suốt bao nhiêu năm như một ngày, bà muốn ăn gì tôi nấu nấy.
Ba năm qua, tôi có nửa lời oán trách không?
Bây giờ, bà đã nói giúp tôi được câu nào chưa?”
Mẹ chồng cứng họng, tiếng khóc bỗng ngưng bặt.
Tôi nhìn trừng trừng Trình Khải, anh ta đang lườm tôi đầy hung tợn.
“Trình Khải, tôi nói cho anh biết, cái nhà này tôi đã giữ tròn ba năm, nhân chí nghĩa tận rồi.
Từ nay về sau, gia đình anh sống hay ch e c, không liên quan gì đến Giang Duyệt tôi hết!”
Nói xong, tôi dứt khoát mở cửa bước ra ngoài, cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Tôi rút điện thoại ra gọi vào một số máy.
Bà Lưu là một người già hiền hậu có tiếng trong khu chúng tôi, con trai bà là vị tỷ phú nổi tiếng nhất thành phố.
Trước đây, thấy tôi một mình chống đỡ cả gia đình, vừa chăm mẹ chồng liệt, làm việc nhà,
vừa chăm con lại còn đi làm thêm, bà thấy tôi chăm chỉ, ưa sạch sẽ lại hợp chuyện nên đã mấy lần ngỏ ý mời tôi về làm giúp việc ở lại nhà bà.
Lúc đó vì nể tình cái nhà này, tôi đã một mực từ chối.
4
Điện thoại vừa được kết nối, giọng nói ôn hòa của bà Lưu đã truyền tới.
Tôi cố nén nghẹn ngào, lên tiếng:
“Bà Lưu, công việc bảo mẫu ở lại mà bà từng nói trước đây, cháu đồng ý làm.”
Bà Lưu vừa nghe xong, lập tức vui mừng khôn xiết, liên tục nói:
“Con ngoan, tốt quá! Bà biết sớm muộn gì cháu cũng nghĩ thông thôi, cháu mau đến đi, bà sẽ dọn phòng cho cháu ngay, con trai cháu cũng có thể đón sang bất cứ lúc nào, nhà bà rộng rãi, không ai dám bắt nạt cháu đâu!”
Tôi bắt xe đến nhà bà Lưu, bà đã cho tôi ở của từ lâu, nắm lấy tay tôi, đau lòng nhìn gương mặt sưng đỏ của tôi, lại lập tức bảo người dọn ra một căn phòng có ánh sáng rất tốt.
“Đứa trẻ theo cháu chịu khổ rồi, về sau ở chỗ bà, muốn ăn gì cứ nói một tiếng, không ai dám làm cháu ức đâu.”
Nhìn bà Lưu, nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Tôi yên ổn ở lại, trong lòng chỉ còn vướng bận duy nhất là con trai, tôi đã hẹn với bà Lưu, cuối tuần sẽ đến trường đón con sang.
Nhưng còn chưa tới thứ sáu, tôi đã nhận được video Trịnh Khải gửi tới.
Trong video, gương mặt nhỏ của con trai đỏ bừng, vừa khóc vừa gọi mẹ, giọng khàn đặc:
“Mẹ ơi, con khó chịu, con nhớ mẹ lắm…”
Giọng Trịnh Khải vang lên bên cạnh: “Con trai đột nhiên sốt cao đến 39 độ, cứ đòi mẹ, cô mau về xem đi.”
Tôi nhìn dáng vẻ con trai trong video khóc đến không thở nổi, ruột gan nóng như lửa đốt, vơ lấy áo khoác rồi lao ra ngoài, vội vã chạy về nhà.
Vừa đẩy cửa vào, tôi đã bị cả phòng người chặn ngay ở cửa, bày cỗ tám bát chen chúc kín mít, ai nấy đều chống nạnh, mặt mày giận dữ nhìn tôi.
Trong lòng tôi chùng xuống, Trịnh Khải, anh ta cố ý, cố ý lừa tôi trở về.
Mẹ chồng bị liệt nằm trên giường, khóc đến đứt quãng:
“Các người thân, xin hãy phân xử giúp tôi! Con dâu tôi lòng dạ quá độc ác rồi!
Tôi nằm liệt trên giường, nó bỏ mặc tôi, tự mình chạy ra ngoài hưởng phúc, mới có mấy ngày thôi mà trên người tôi đã nổi ghẻ lở rồi, nó chính là muốn hành hạ tôi đến chết mà!”
Mụ ta vừa khóc vừa lên liếc nhìn tôi.
Người thân vừa nghe xong liền nổ tung.
“Giang Duyệt, cô bất hiếu đến mức nào vậy! Mẹ chồng đã liệt thành như thế, cô còn bỏ đi, lương tâm bị chó ăn rồi à?”
“Đúng vậy, phụ nữ gả qua nhà người ta vốn là để hầu hạ bố mẹ chồng mà!”
“Mau quay về xin lỗi, hầu hạ mẹ chồng cho tử tế đi, nếu không chúng tôi sẽ không tha cho cô đâu!”
Trong đám người, thư ký Tiêu Điềm nép bên cạnh Trịnh Khải, giọng nũng nịu thêm dầu vào lửa:
“Các dì, mọi người không biết đâu, chị Giang không chỉ nhẫn tâm bỏ lại dì, trước đó còn cố ý làm rơi vỡ lọ nước hoa đặt riêng mà anh Trịnh mang về cho cháu, đó là hàng giới hạn, anh Trịnh xếp hàng rất lâu mới mua được.”
Trịnh Khải đứng một bên tiếp lời:
“Giang Duyệt, cô nhìn xem cô đã làm cái nhà này thành ra bộ dạng gì rồi, mau quay về, hầu hạ mẹ tôi cho tử tế, rồi bồi thường lọ nước hoa của Tiêu Điềm nữa, chuyện này tôi sẽ bỏ qua, nếu không tôi sẽ không tha cho cô.”
Tôi đứng ở cửa, lạnh lùng nhìn bọn họ kẻ tung người hứng.
“Diễn đủ chưa?”
Tôi nhìn về phía Tiêu Điềm trước.
“Trịnh Khải vì sao lại mua nước hoa đặt riêng cho cô?”
Mấy chuyện dơ bẩn giữa các người, tôi đã sớm biết rồi, chỉ là vì con tôi nên không vạch trần thôi.
Cô thì hay rồi, còn dám chạy tới nhà tôi lên mặt làm oai, thật sự tưởng tôi dễ bắt nạt lắm à?
Sắc mặt Tiêu Điềm lập tức trắng bệch.
Cô ta trốn ra sau lưng Trịnh Khải, không dám nói thêm gì nữa.
Tôi lại nhìn về phía mẹ chồng đang nằm trên giường khóc lóc:
“Trịnh Khải là con trai bà, Trịnh Lâm là con gái bà, ông chồng bà là bạn đời của bà, ba người họ đều tay chân lành lặn, sao không hầu hạ bà?
Hóa ra chỉ có tôi, con hầu miễn phí này, mới phải hầu hạ bà. Tôi không hầu nữa thì thành tôi nhẫn tâm à?
Tôi hầu hạ bà ba năm, ngày đêm không ngơi, con trai bà không cho tôi một đồng, con gái bà cũng mặc kệ không hỏi han.
Giờ tôi đi rồi, các người ngay cả mẹ ruột của mình còn không chịu chăm, ngược lại còn quay sang trách tôi?
Cả nhà các người thật sự là vô lương tâm, tim gan đều thối nát cả rồi!”
Tôi lại quét mắt về phía đám họ hàng, giọng điệu lạnh băng:
“Các vị thân thích, chuyện nhà tôi, không tới lượt các vị chỉ trỏ.
Ba năm nay tôi hầu hạ cái nhà này thế nào, hàng xóm láng giềng đều nhìn thấy cả.
Mấy người không hỏi đầu đuôi gì đã hùa nhau chửi tôi, không phân phải trái, cũng chẳng cần thiết phải chen vào chuyện này.”
Đám họ hàng bị tôi nói cho á khẩu, mặt nhìn mặt không ai nói nên lời, lần lượt kiếm cớ, nào là trong nhà có việc, rồi lũ lượt rời đi.
Trong phòng khách lập tức chỉ còn lại nhà Trịnh Khải và Tiêu Điềm.
Tôi chẳng buồn nhìn bọn họ, lập tức đi thẳng về phòng con trai, vừa đẩy cửa ra, tim tôi như vỡ nát.
Con trai co ro ở góc giường, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt rụt rè, vừa thấy tôi liền òa khóc nhào tới:
“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng đến rồi, con nhớ mẹ lắm…”
Tôi ôm chặt lấy nó, đưa tay vén tay áo nó lên, trên cánh tay rõ ràng hằn một vết đỏ.
Tôi lại sờ lên người nó, nóng hầm hập.
“Con trai, sao con đột nhiên bị sốt? Trên người con là bị làm sao vậy?”
Tôi run giọng hỏi.
Con trai vùi trong lòng tôi, vừa khóc vừa nói:
“Mẹ ơi, dì thư ký đó nước đá lên người con, còn không cho con mặc quần áo. Dì ấy nói con không ngoan, nên phải phạt con…”
Tôi tức đến toàn thân run rẩy, máu như đông cứng lại.
Tôi bật dậy, mắt đỏ ngầu lao lên muốn liều mạng với Tiêu Điềm: “Con đàn bà khốn kiếp! Cô dám ra tay với con trai tôi!”
Nhưng tôi vừa xông tới đã bị Trịnh Khải chết dí ngăn lại. Hắn nắm chặt lấy cánh tay tôi, quật tôi ngã xuống đất.
Tôi quay đầu trừng hắn:
“Trịnh Khải! Cô ta đổ nước đá lên người con trai anh, anh không thấy sao?!”
Nhưng Trịnh Khải lại mặt đầy vẻ đáng ghét, thậm chí còn lộ ra chút mất kiên nhẫn:
“Làm ầm lên cái gì? Ai bảo thằng nhãi này không nghe lời, suốt ngày khóc lóc đòi tìm cô. Tôi bảo Tiêu Điềm dạy dỗ nó một chút thì sao? Chỉ là chuyện nhỏ thôi, cô cần phải thế không?”
Giọng điệu hời hợt của hắn, như một con dao băng lạnh ngắt, hung hăng đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi nhìn hắn, nhìn Tiêu Điềm đứng sau lưng hắn với vẻ mặt dửng dưng, nhìn bố mẹ chồng đang lạnh lùng đứng xem, nhìn cô em chồng hả hê trên nỗi đau của người khác.
Trái tim tôi, hoàn toàn chết rồi.
Tôi nói từng chữ một, giọng bình tĩnh:
“Trịnh Khải, chúng ta ly hôn!”
Bố mẹ chồng lập tức hoảng hốt:
“Cô dám ly hôn! Ly hôn rồi ai hầu hạ tôi?”
Trịnh Khải đầu tiên là sững ra, ngay sau đó hung hăng nói:
“Ly hôn? Được thôi! Nhưng cô muốn cứ thế mà đi à, không có cửa đâu.