#TTTG 229 Chương 1

Cập nhật lúc: 04-04-2026
Lượt xem: 23

Vừa lau rửa cho bà mẹ chồng bị liệt xong thì chồng tôi – người đi công tác nước ngoài suốt ba năm qua – trở về.

Vừa bước vào cửa, anh ta đã bắt đầu phát quà.

“Bố mẹ, hai người già rồi, đây là thực phẩm chức năng cao cấp từ nước ngoài, dùng để bồi bổ cơ thể là hợp nhất.”

Mẹ chồng cười không khép được miệng.

Cô em chồng sán lại gần, nhận lấy chiếc túi xách đắt tiền nhất, nũng nịu reo lên:

“Anh trai là nhất!”.

Tôi đứng một bên, tạp dề còn chưa kịp tháo, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

Ba năm nay, trong ngoài cái nhà này, từ hầu hạ hai người già đến chăm con nhỏ, một tay tôi lo hết.

Anh ta thì chẳng gửi về nhà lấy một xu.

Đợi đến khi anh ta cuối cùng cũng nhìn về phía tôi, bước chân bỗng khựng lại.

Lòng tôi nóng bừng, đưa tay định chạm vào hộp quà tinh xảo nhất trên bàn.

“Đừng dùng đôi bàn tay bẩn thỉu đó mà chạm vào, đây là quà tôi mua cho thư ký Tiểu Điềm!”

Tôi ch e c lặng tại chỗ, cánh tay lơ lửng giữa không trung, giọng khô khốc:

“Vậy… của em đâu?”

Anh ta ngẩn ra một lúc, lục tung vali, cuối cùng lôi ra một chiếc móc khóa nhăn nhúm, tiện tay ném sang:

“Đây là quà tôi đặc biệt chuẩn bị cho cô đấy, giữ cho kỹ vào.”

Cái móc khóa nhựa lủng lẳng đập vào mu bàn tay tôi, đau điếng.

Nhìn đống hàng hiệu chất cao như núi trên bàn, tôi lật ngược nhãn mác của chiếc móc khóa lại:

[Quà tặng kèm túi xách nữ, Made in Ch/ ina.]

 

1

Mẹ chồng vỗ tay cười: “Đúng là con trai mẹ có tâm, biết thương người!”

Cô em chồng ôm chiếc túi giới hạn mới tinh, lườm tôi một cái:

“Chị dâu, anh em phải cất công mang từ nước ngoài về, chị đừng có làm bộ làm tịch, mau nhận lấy đi!”

Tôi nhìn họ, sắc mặt dần đanh lại. Tôi kẹp cái nhãn mác giơ ra trước mặt Trình Khải:

“Quà tặng kèm của một chiếc túi mà anh cũng mặt dày đem ra lừa phỉnh tôi sao?”

Sắc mặt Trình Khải sa sầm xuống:

“Giang Duyệt, quà tặng kèm thì sao?

Cô đừng có thực dụng quá được không?”

“Thư ký thì được nước hoa cao cấp, em gái thì túi xách xa xỉ, tại sao đến lượt tôi lại chỉ có hàng tặng kèm?”

“Bởi vì cô không xứng!”

“Tôi… không xứng?” Tôi đột ngột cao giọng, tim đau đến nghẹt thở, nước mắt không tự chủ được mà rơi lã chã xuống sàn,

“Tôi làm trâu làm ngựa cho cái nhà này suốt ba năm trời!”

“Ngày nào cũng lật người lau rửa cho mẹ anh, thay tã lót vì sợ bà bị lở loét!

Cơm bưng nước rót tận miệng!”

“Ban ngày đưa đón con đi học, kèm nó làm bài, chăm sóc bố anh!”

“Giặt giũ nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, đối nội đối ngoại, có việc gì mà không phải tôi chạy đôn chạy đáo?”

“Còn anh? Ở ngoài ba năm không gửi về một xu, đến cái điện thoại cũng lười gọi!

Giờ lấy đồ tặng kèm ra lừa tôi, anh coi tôi là con ngốc để dắt mũi à?”

“Câm miệng!”

Trình Khải quát lớn ngắt lời tôi, đôi mày nhíu chặt, giọng điệu cay nghiệt:

“Đồ không biết điều! Cả nhà chỉ có cô là lắm chuyện.

Cô chỉ là một người ngoài, ăn không ở không nhà tôi, có mỗi món quà mà cũng dám thái độ với tôi à?”

“Tôi ở ngoài làm lụng vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, cô ở nhà hưởng phúc còn có mặt mũi mà kén cá chọn canh?”

“Người ngoài?”

Toàn thân tôi run rẩy.

Câu nói này như một nhát dao nhọn đâm xuyên qua tim tôi.

Tôi tiến lên một bước, trong cơn hoảng loạn, cánh tay vô tình gạt mạnh một cái.

Một tiếng “choảng” chói tai vang lên!

Lọ nước hoa đặt riêng cho cô thư ký Tiểu Điềm bị hất văng xuống đất!

Lọ thủy tinh vỡ tan tành, những mảnh kính li ti bắn tung tóe, mùi hương nồng nặc lập tức bao trùm cả căn phòng.

Gương mặt Trình Khải lập tức vặn vẹo, mắt đỏ ngầu đến đáng sợ.

Chát! Chát! Chát!

Ba cái tá/ t. Tiếng t/ át vang dội khắp phòng khách, nhưng không một ai đứng ra nói giúp tôi lấy một lời.

 

2

Tôi ôm lấy gò má nóng bừng đau rát, nửa khuôn mặt tê dại đi, tai ù đặc.

“Trình Khải, anh đ/ ánh tôi?”

“Đá/ nh là đáng!”

Trình Khải nổi gân xanh trên trán,

“Đây là lọ nước hoa tôi phải xếp hàng sáu tiếng đồng hồ mới mua được cho Tiểu Điềm, giá niêm yết hơn sáu triệu đấy.

Cô làm vỡ rồi, phải đền cho tôi không thiếu một xu!”

“Dựa vào cái gì!”

Sắc mặt chồng tôi càng thêm u ám.

Anh ta đột ngột quay người, từ ngăn bí mật trong vali lôi ra một cuốn sổ tay bìa đen nhăn nhúm, ném thẳng xuống sàn nhà trước mặt tôi.

Những trang giấy rời rạc văng ra, chữ viết dày đặc.

Anh ta ngồi xổm xuống, chỉ vào những dòng chữ đó, ánh mắt đầy vẻ tính toán và lạnh lẽo:

“Ba năm nay cô ăn gì, mặc gì, dùng gì, tiền điện nước gas, thực phẩm bổ sung cho mẹ, học phí của con… cộng lại không phải con số nhỏ đâu.

Cô trả sạch chỗ nợ này đi rồi mới có tư cách đòi quà của tôi!”

Tôi ngồi xuống, nhìn cuốn sổ ghi chép chi chít những khoản chi tiêu.

Mỗi dòng đều ghi lại cái gọi là “chi phí” của tôi, thậm chí bao gồm cả miếng dán giảm đau tôi mua cho mẹ chồng,

cuốn vở bài tập của con, tiền chợ búa cơm nước cho cả nhà.

Cái anh ta “vô tình” quên mất, chính là ba năm nay tôi chưa tiêu một xu nào của anh ta.

Mọi chi phí sinh hoạt đều lấy từ tiền tiết kiệm trước khi cưới của tôi.

Tôi ngày đêm lao lực hầu hạ cả nhà, anh ta không những không ghi nhận mà còn đòi “tính sổ” với tôi.

Nhìn anh ta, một luồng khí lạnh thấu xương lan tỏa từ lòng bàn chân lên đỉnh đầu.

Tôi ôm mặt, chậm rãi đứng thẳng dậy.

Tôi không tranh cãi thêm một lời nào, không khóc, không nháo.

Xoay người bước vào phòng ngủ, tôi kéo ngăn kéo tủ đầu giường, gom lại căn cước công dân, thẻ ngân hàng và vài bộ quần áo.

Tôi nhét vội vào túi, động tác dứt khoát, không một chút do dự.

Suốt ba năm qua, đây là lần đầu tiên tôi không vội vàng vào bếp hâm lại cơm, không đi thay tã cho mẹ chồng, không kiểm tra bài tập của con.

Tôi xách túi bước ra khỏi phòng.

Trình Khải vẫn còn ngồi xổm dưới đất lải nhải về cuốn sổ, miệng vẫn đang lẩm bẩm tính toán:

“Tổng cộng là tám mươi ba triệu sáu trăm ngàn, cô cứ đền trước năm mươi triệu đi, số còn lại trả dần…”

Tôi lách qua anh ta, không hề dừng lại.

Đi ngang qua phòng khách, tôi liếc nhìn mảnh vỡ lọ nước hoa trên đất, liếc qua đôi vợ chồng già đang lạnh lùng đứng nhìn, và cô em chồng đang đắc ý.

Tôi đi ra huyền quan, mở tủ lấy đôi giày của mình và xỏ vào.

Trình Khải cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường, anh ta bật dậy, túm lấy cổ tay tôi rất mạnh:

“Giang Duyệt, cô làm cái gì thế? Cô định đi đâu?”

Tôi dừng bước nhưng không ngoảnh đầu lại, giọng nói bình thản không chút gợn sóng:

“Trình Khải, tôi thủ tiết cho cái nhà này ba năm, anh không bỏ ra một xu, không một lời thấu hiểu.

Giờ thì, tôi không muốn thủ nữa.”

Tất cả mọi người đều sững sờ, rồi sau đó bùng nổ.

 

3

Tay Trình Khải bóp chặt lấy da thịt tôi đến mức tê dại.

“Cô phát điên cái gì đấy?

Cưới cô về là để hầu hạ người già và chăm con, cái nhà này không phải nơi muốn đi là đi đâu!”

Tôi lạnh lùng giằng tay ra. Mẹ chồng tôi bắt đầu gào thét bằng cái giọng chói tai:

“Chị dám đi! Giang Duyệt, đồ con dâu độc ác mất nhân tính!

Con trai tôi khó khăn lắm mới về nhà, vậy mà chị vì một món quà rách mà định bỏ nhà đi sao?”