#TTTG 210 Chương 5

Cập nhật lúc: 01-04-2026
Lượt xem: 0

Lăng Thiếu Thiên chụp lấy cổ tay cô.

Lực tay anh ta rất mạnh, gần như muốn bóp nát xương cô.

Lông mày Hứa Tĩnh cuối cùng cũng khẽ nhíu lại.

“Buông tay.”

Giọng cô lạnh như băng.

“Nếu tôi không buông thì sao?”

Trong mắt Lăng Thiếu Thiên lóe lên sự điên cuồng.

Anh ta dường như rất tận hưởng cảm giác… khống chế được cô.

Đúng lúc đó, một giọng nam trầm lạnh, đầy uy lực vang lên phía sau họ:

“Lăng tổng, động tay động chân với một quý cô, e là hơi mất phong độ.”

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy một người đàn ông mặc vest trắng, không biết từ lúc nào đã đứng phía sau họ.

Người đàn ông có ngũ quan sắc nét, khí chất nhã nhặn, đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy, đang bình tĩnh nhìn Lăng Thiếu Thiên.

Là tổng giám đốc tập đoàn Cố thị, Cố Yến Thần!

Người đàn ông bí ẩn luôn hành sự kín tiếng, nhưng lại nắm giữ mạch sống của nửa giới tài chính!

Sao anh ta lại xuất hiện ở đây?

Hơn nữa, trông như đang… giúp Hứa Tĩnh giải vây?

Đồng tử Lăng Thiếu Thiên co rút lại.

Anh ta có một sự kiêng dè bản năng đối với Cố Yến Thần.

“Cố tổng? Chuyện này không liên quan đến anh.”

Anh ta lạnh lùng nói.

Cố Yến Thần không để ý đến anh ta, mà chuyển ánh mắt sang Hứa Tĩnh…

Ánh mắt anh dịu dàng, chăm chú.

“Hứa tổng, cô không sao chứ?”

Hứa Tĩnh lắc đầu, rút tay ra khỏi tay Lăng Thiếu Thiên.

Trên cổ tay cô đã hằn rõ một vòng đỏ.

Trong mắt Cố Yến Thần thoáng qua một tia lạnh lẽo.

Anh nhìn Lăng Thiếu Thiên, nói:

“Lăng tổng, tôi không quan tâm giữa anh và Hứa tổng có ân oán gì.”

“Nhưng ở đây, tôi hy vọng anh giữ được phép lịch sự tối thiểu.”

“Nếu không, tôi không ngại để tập đoàn Lăng thị… có thêm vài tin xấu.”

Giọng anh không lớn, nhưng sự uy hiếp trong lời nói khiến tim Lăng Thiếu Thiên khẽ run lên.

Anh ta biết, Cố Yến Thần nói được làm được.

Nếu thật sự chọc giận anh, kết cục của tập đoàn Lăng thị… chỉ có thể thảm hơn.

Lăng Thiếu Thiên nghiến răng, cuối cùng vẫn chọn nhượng bộ.

Anh ta trừng mắt nhìn Hứa Tĩnh, như muốn nuốt sống cô.

“Hứa Tĩnh, chúng ta cứ chờ xem!”

Nói xong, anh ta quay người rời khỏi bữa tiệc.

Một màn kịch… cứ thế khép lại.

Cố Yến Thần quay lại, nhìn vết đỏ trên cổ tay Hứa Tĩnh, trong mắt thoáng qua sự xót xa.

“Xin lỗi, tôi đến muộn.”

Hứa Tĩnh lắc đầu.

“Cố tổng, cảm ơn anh.”

Cô có chút tò mò về người đàn ông xuất hiện đột ngột này.

Cô không quen anh.

Vậy tại sao anh lại giúp cô?

Cố Yến Thần như nhìn thấu suy nghĩ của cô, khẽ mỉm cười.

“Tôi là Cố Yến Thần.”

“Tôi rất ngưỡng mộ tài năng của Hứa tổng, vẫn luôn muốn có cơ hội làm quen.”

Nụ cười của anh ấm áp như ngọc, khiến người đối diện cảm thấy dễ chịu.

Trong lòng Hứa Tĩnh thoáng chốc có chút dao động.

Đã rất lâu rồi… không ai nhìn cô bằng ánh mắt như vậy.

Nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Cố tổng quá khen rồi.”

“Hy vọng sau này sẽ có cơ hội hợp tác với tập đoàn Cố thị.”

Nói xong, cô khẽ gật đầu, rồi quay người rời đi.

Cô không muốn có quá nhiều ràng buộc với bất kỳ ai.

Đặc biệt là… đàn ông.

Cố Yến Thần nhìn theo bóng lưng cô rời đi, trong mắt thoáng qua cảm xúc phức tạp.

Anh lấy điện thoại ra, gọi một cuộc.

“Giám sát chặt Lăng Thiếu Thiên.”

“Hắn có bất kỳ động thái nào, lập tức báo cho tôi.”

“Còn nữa, điều tra tung tích của Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình.”

Đầu dây bên kia lập tức đáp lời:

“Vâng, Cố tổng.”

Cúp máy, Cố Yến Thần cầm ly rượu, bước đến trước cửa kính.

Anh nhìn ra cảnh đêm rực rỡ bên ngoài, ánh mắt sâu thẳm.

“Hứa Tĩnh, lần này… tôi sẽ không để em chịu bất kỳ tổn thương nào nữa.”

Anh khẽ nói.

Không ai biết—

Anh và Hứa Tĩnh, thực ra đã quen nhau từ rất lâu.

Từ rất rất lâu trước đây.

Ở thành phố đã chôn vùi toàn bộ tuổi trẻ và đau khổ của cô.

Anh từng là… cứu rỗi của cô.

Cũng là… người cũ mà cô đã sớm lãng quên.

Còn bây giờ, anh đã trở lại.

Thứ anh muốn làm, không chỉ là bảo vệ cô.

Mà còn là… giữ cô trong vòng tay.

Để cô trở thành nữ vương… của riêng anh.

Sau khi rời khỏi bữa tiệc, Lăng Thiếu Thiên tức giận đến bốc hỏa.

Sự xuất hiện của Cố Yến Thần khiến anh ta cảm thấy bị sỉ nhục chưa từng có.

Còn dáng vẻ thản nhiên của Hứa Tĩnh… lại càng khiến anh ta hận đến nghiến răng.

“Hứa Tĩnh! Cố Yến Thần!”

“Các người cứ chờ đấy!”

“Tôi nhất định sẽ khiến các người… quỳ xuống cầu xin tôi!”

Anh ta trở về biệt thự bí mật của mình, lập tức cho gọi Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình.

Sau một thời gian “cải tạo”, hai mẹ con họ đã hoàn toàn thay đổi.

Không còn vẻ sa sút trước kia.

Thay vào đó là hình ảnh phu nhân và tiểu thư được chăm chút kỹ lưỡng.

Chỉ có điều, sự oán độc và lòng tham trong mắt họ… vẫn không hề giảm bớt.

“Lăng tổng, anh gọi chúng tôi?”

Họ đứng trước mặt Lăng Thiếu Thiên, cung kính như hai con chó đã được huấn luyện.

Lăng Thiếu Thiên nhìn họ, trong mắt thoáng qua vẻ chán ghét…

Nhưng lúc này, hắn cần hai con “chó điên” này… thay hắn cắn người.

“Kế hoạch, có thể bắt đầu rồi.”

Hắn lạnh lùng nói.

Trong mắt Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình lập tức lóe lên ánh sáng kích động.

Họ đã chờ ngày này… quá lâu rồi!

“Bước đầu tiên.”

Lăng Thiếu Thiên lấy ra một tập tài liệu từ ngăn kéo, ném xuống trước mặt họ.

“Chu Đình Đình, cô đi tiếp cận người đàn ông này.”

Chu Đình Đình cầm lấy tài liệu.

Trên đó là thông tin của một người đàn ông tên Lý Vĩ.

Anh ta là người phụ trách một dự án cốt lõi trong công ty của Hứa Tĩnh.

“Tôi muốn cô, bằng mọi giá, lấy được dữ liệu cốt lõi của dự án này từ tay hắn.”

Lăng Thiếu Thiên ra lệnh.

Chu Đình Đình nhìn người đàn ông trong ảnh, ngoại hình bình thường, ánh mắt thoáng qua sự khinh thường.

Nhưng cô ta vẫn lập tức gật đầu.

“Vâng, Lăng tổng! Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”

Vì trả thù, cô ta sẵn sàng làm tất cả.

“Còn bà.”

Ánh mắt Lăng Thiếu Thiên chuyển sang Triệu Ngọc Lan.

“Tôi muốn bà đến công ty của Hứa Tĩnh, làm loạn một trận.”

“Nói rằng cô ta bất hiếu, bạc tình, bỏ rơi chồng lúc nguy kịch, còn hại cả nhà chồng tan cửa nát nhà.”

“Tôi sẽ sắp xếp phóng viên, quay lại toàn bộ quá trình.”

“Tôi muốn Hứa Tĩnh… thân bại danh liệt!”

Triệu Ngọc Lan vừa nghe đã lập tức hăng hái.

Đây đúng là sở trường của bà ta!

“Lăng tổng cứ yên tâm! Tôi nhất định khiến nó không còn mặt mũi nhìn ai!”

Bà ta vỗ ngực đảm bảo.

Lăng Thiếu Thiên hài lòng gật đầu.

“Rất tốt.”

“Xong việc, sẽ không thiếu phần của các người.”

“Nhưng nếu thất bại…”

Ánh mắt hắn lập tức trở nên âm hiểm.

“Các người biết hậu quả rồi đấy.”

Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình đồng loạt rùng mình.

Họ biết, Lăng Thiếu Thiên không hề nói đùa.

Người đàn ông này… thực sự là ác quỷ.

Ngày hôm sau.

Kế hoạch chính thức bắt đầu.

Chu Đình Đình thay một chiếc váy bó sát quyến rũ, xuất hiện tại một quán bar mà Lý Vĩ thường lui tới.

Cô ta dùng sắc đẹp của mình, nhanh chóng thu hút sự chú ý của Lý Vĩ.

Vài ly rượu xuống bụng, Lý Vĩ đã bị cô ta mê hoặc đến thần hồn điên đảo.

Chu Đình Đình nhân cơ hội chuốc anh ta say, rồi dìu lên khách sạn mở phòng.

Trong phòng, khi Lý Vĩ đã ngủ say, cô ta dùng USB mang theo, sao chép toàn bộ dữ liệu trong máy tính của anh ta.

Cô ta nghĩ mình đã hoàn thành nhiệm vụ một cách kín kẽ.

Ở phía bên kia, Triệu Ngọc Lan cũng làm theo kế hoạch, đến trước cửa công ty của Hứa Tĩnh.

Bà ta mặc bộ quần áo cũ rách, ngồi bệt xuống đất trước cổng, bắt đầu gào khóc.

“Trời ơi có công lý không!”

“Đứa con trai đáng thương của tôi, còn chưa lạnh xác!”

“Con đàn bà độc ác kia không chỉ hại chết con tôi, mà còn ép cả nhà chúng tôi vào đường cùng!”

Tiếng khóc của bà ta nhanh chóng thu hút đám đông.

Những phóng viên do Lăng Thiếu Thiên sắp xếp cũng lập tức lao tới, chĩa máy quay vào bà.

Chỉ trong chốc lát, trước cửa công ty Hứa Tĩnh đã bị vây kín.

Bảo vệ công ty định tiến lên giải tán, nhưng bị Triệu Ngọc Lan lăn lộn ăn vạ ngăn lại.

“Đánh người rồi! Giết người rồi!”

“Con đàn bà độc ác Hứa Tĩnh muốn giết người diệt khẩu!”

Bà ta diễn xuất cực kỳ nhập vai, như một người bị oan ức đến tận cùng.

Dư luận bắt đầu lên men.

Trên mạng cũng xuất hiện hàng loạt lời bàn tán bất lợi cho Hứa Tĩnh.

#Nữ vương thương trường Hứa Tĩnh thực chất là rắn độc#

#Bỏ chồng, hại chết nhà chồng, hình tượng Hứa Tĩnh sụp đổ#

Những tiêu đề giật gân liên tục xuất hiện.

Trong biệt thự của Lăng Thiếu Thiên,

hắn nhìn những tin tức trên mạng, nở nụ cười đắc ý.

Chu Đình Đình cũng mang dữ liệu đã sao chép trở về.

“Lăng tổng, không phụ sự kỳ vọng!”

Cô ta đưa USB cho Lăng Thiếu Thiên.

Hắn nhận lấy, nụ cười càng rạng rỡ hơn.

“Tốt! Rất tốt!”

“Hứa Tĩnh, lần này xem cô còn lật ngược được thế nào!”

Hắn lập tức sai người kỹ thuật giải mã dữ liệu trong USB.

Nhưng…

Khi nhân viên kỹ thuật mở file ra, tất cả đều sững sờ.

Trong USB… hoàn toàn không có dữ liệu cốt lõi nào.

Chỉ có một video.

Tiêu đề video là: “Món quà gửi Lăng tổng và hai con chó điên”.

Trong lòng Lăng Thiếu Thiên dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt.

Hắn mở video.

Trong đó… là toàn bộ quá trình Chu Đình Đình uốn éo, quyến rũ Lý Vĩ trong quán bar.

Thậm chí cả cảnh cô ta lén sao chép dữ liệu… cũng được quay lại rõ ràng!

Ngay sau đó, hình ảnh chuyển cảnh.

Trở thành cảnh trước cửa công ty Hứa Tĩnh.

Triệu Ngọc Lan đang diễn hết sức nhập tâm.

Mà ở góc phải video, còn có một khung nhỏ.

Chính là đoạn camera ghi lại cảnh Lăng Thiếu Thiên trong biệt thự, giao nhiệm vụ cho họ!

“Cái này… sao có thể…”

Sắc mặt Lăng Thiếu Thiên lập tức trắng bệch.

Hắn bị chơi lại rồi!

Đây là một cái bẫy hoàn hảo!

Cùng lúc đó, công ty của Hứa Tĩnh tổ chức một buổi họp báo khẩn cấp.

Chính cô đích thân xuất hiện.

Cô công bố toàn bộ đoạn video đó.

Sự thật… lập tức được phơi bày.

Hóa ra, Lý Vĩ đã sớm nhìn thấu kế hoạch của Chu Đình Đình, sau đó tương kế tựu kế, phối hợp với Hứa Tĩnh diễn vở kịch này.

Còn màn gây rối của Triệu Ngọc Lan… lại trở thành bằng chứng tốt nhất chứng minh sự vô tội của Hứa Tĩnh.

Dư luận… lập tức đảo chiều.

Tất cả đều nhìn rõ bộ mặt xấu xa của Lăng Thiếu Thiên và hai mẹ con nhà họ Chu.

Họ trở thành đối tượng bị cả mạng xã hội chỉ trích.

Cổ phiếu của tập đoàn Lăng thị lao dốc không phanh.

Hàng loạt đối tác tuyên bố hủy hợp tác.

Chỉ trong một đêm, Lăng Thiếu Thiên từ một “tân quý thương trường”… biến thành kẻ bị cả xã hội khinh bỉ.

Kế hoạch trả thù mà hắn dày công chuẩn bị, không những không làm Hứa Tĩnh tổn hại chút nào, mà còn tự tay đẩy bản thân xuống vực sâu không lối thoát.

Hắn ngồi sụp xuống ghế, mặt xám như tro.

Hắn thua rồi.

Thua hoàn toàn.

Hắn không sao hiểu nổi…

Hứa Tĩnh đã làm tất cả những chuyện này bằng cách nào?

Cô giống như… một vị thần có thể nhìn thấu tương lai.

Mọi âm mưu của hắn, trước mặt cô… đều trở thành trò cười.

Lúc này, tại buổi họp báo,

Hứa Tĩnh đứng dưới ánh đèn sân khấu, khí chất áp đảo toàn trường.

“Đối với bất kỳ kẻ nào dám dùng thủ đoạn hèn hạ để tấn công tôi và công ty của tôi…”

“Tôi chỉ có một câu muốn nói.”

Ánh mắt cô xuyên qua ống kính, như đang nhìn thẳng vào Lăng Thiếu Thiên.

“Cứ việc đến chịu chết.”

Lời vừa dứt.

Cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Cố Yến Thần ngồi trước màn hình, nhìn người phụ nữ tỏa sáng rực rỡ ấy, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy chiều chuộng.

“Nữ vương của tôi, trò chơi… mới chỉ bắt đầu thôi.”

Đế chế kinh doanh của Lăng Thiếu Thiên, chỉ trong một đêm… sụp đổ hoàn toàn.

Cổ phiếu chạm đáy.

Tài sản bị phong tỏa.

Đối tác lần lượt hủy hợp đồng.

Ngân hàng kéo đến đòi nợ.

Hắn từ một tân quý trên đỉnh cao… biến thành kẻ bị mọi người khinh rẻ.

Hắn nhốt mình trong căn biệt thự trống rỗng, đập phá tất cả những gì có thể đập.

“Hứa Tĩnh!”

“Hứa Tĩnh!”

Hắn gào thét điên loạn, giọng khàn đặc như dã thú bị dồn vào đường cùng.

Hắn thua rồi.

Thua trắng tay.

Hắn không cam tâm!

Sao hắn có thể thua một người phụ nữ!

Một người phụ nữ mà trước đây hắn vốn khinh thường!

Trong mắt hắn bốc lên ngọn lửa điên cuồng muốn hủy diệt tất cả.

Nếu không thắng được cô trên thương trường—

Vậy thì hắn sẽ hủy diệt chính con người cô!

Hắn cầm điện thoại lên, gọi một cuộc.

“Đem hai con chó điên đó đến đây cho tôi.”

Nửa tiếng sau.

Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình bị hai vệ sĩ áo đen kéo vào biệt thự như kéo hai cái xác.

Hai người sợ đến mất hồn.

Chuyện trên mạng… họ đã biết hết.

Họ biết mình lại thất bại.

Hơn nữa còn kéo theo Lăng Thiếu Thiên cùng sụp đổ.

“Lăng… Lăng tổng…”

Triệu Ngọc Lan quỳ rạp xuống đất, toàn thân run rẩy.

Chu Đình Đình sợ đến mức không thốt nổi thành lời.

Lăng Thiếu Thiên chậm rãi quay người lại.

Trên mặt hắn là một nụ cười méo mó, đáng sợ.

“Hai thứ vô dụng.”

Hắn từng bước tiến lại gần.

“Tao đã cho chúng mày cơ hội.”

“Tao đã cho tiền.”

“Tao sai chúng mày đi cắn người.”

“Kết quả thì sao?”

“Không cắn được ai, lại còn tự làm gãy răng mình!”

“Còn kéo tao xuống theo!”

Hắn đá một cú vào ngực Triệu Ngọc Lan.

Bà ta kêu thảm một tiếng, bị đá văng ra như quả bóng.

“A!”

Chu Đình Đình hét lên hoảng loạn.

Lăng Thiếu Thiên túm tóc cô ta, ấn mạnh mặt cô xuống đống mảnh kính vỡ.

“Kêu cái gì?”

“Bây giờ biết sợ rồi à?”

“Lúc trước, khi hai mẹ con mày bắt nạt Hứa Tĩnh, sao không nghĩ đến ngày hôm nay?”

Máu… từ mặt Chu Đình Đình chảy xuống.

Cơn đau dữ dội khiến cô ta gần như ngất lịm.

“Em sai rồi… Lăng tổng, em sai rồi…”

“Xin anh tha cho em…”

Cô ta vừa khóc vừa cầu xin.

Lăng Thiếu Thiên nhìn gương mặt bị rạch rách của cô ta, nụ cười càng thêm tàn nhẫn.

“Tha cho mày?”

“Được thôi.”

“Tao cho chúng mày cơ hội cuối cùng để lập công chuộc tội.”

Hắn buông tay, ném Chu Đình Đình xuống đất như vứt rác.

“Tao muốn chúng mày… dụ Hứa Tĩnh ra đây.”

“Nói với nó rằng, trong tay chúng mày có thứ cuối cùng mà Chu Minh Hiên để lại trước khi chết, muốn tận tay đưa cho nó.”

“Địa điểm… là nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô.”

Trên mặt Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình hiện lên vẻ kinh hoàng.

Họ hiểu.

Lăng Thiếu Thiên muốn bắt cóc Hứa Tĩnh!

Đây là phạm pháp!

“Lăng tổng… cái này…”

Triệu Ngọc Lan do dự.

“Làm sao?”

Trong mắt Lăng Thiếu Thiên lóe lên sát ý.

“Không muốn đi?”

“Được.”

“Vậy tao ném hai đứa mày xuống sông cho cá ăn luôn.”

Cơ thể Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình run lên bần bật.

Họ không nghi ngờ gì—

Tên điên này nói được… là làm được.

Trước sự đe dọa của cái chết, mọi lương tri và sợ hãi của họ đều biến mất.

Chỉ còn lại bản năng sinh tồn.

“Chúng tôi đi! Chúng tôi đi!”

Họ vội vàng đồng ý.

Lăng Thiếu Thiên hài lòng gật đầu.

“Nhớ cho kỹ.”

“Chỉ được thành công, không được thất bại.”

“Nếu không, xuống suối vàng, hai mẹ con mày cũng sẽ không cô đơn đâu.”

Chiều hôm đó, chiếc điện thoại phụ của Hứa Tĩnh lại vang lên. Là Chu Đình Đình gọi.

Giọng cô ta nghẹn ngào, nghe vô cùng hối hận và thê thảm.

“Chị dâu… không, Hứa tổng.”

“Chúng tôi biết sai rồi, thật sự biết sai rồi.”

“Trước khi chết, anh tôi để lại một cái hộp, nói nhất định phải tự tay giao cho chị.”

“Xem như… là sự bù đắp cuối cùng của anh ấy cho chị.”

“Xin chị… gặp chúng tôi lần cuối.”

“Ở nhà máy bỏ hoang ngoại ô, chúng tôi đưa đồ xong sẽ đi ngay, sẽ không bao giờ làm phiền chị nữa.”

Ở đầu dây bên kia, Hứa Tĩnh im lặng rất lâu.

Tim Chu Đình Đình… như treo lên tận cổ họng.

Ngay khi Chu Đình Đình tưởng rằng Hứa Tĩnh sẽ từ chối—

Hứa Tĩnh lại thản nhiên lên tiếng:

“Được.”

“Tôi sẽ đến.”

Chu Đình Đình và Triệu Ngọc Lan đều thở phào nhẹ nhõm.

Họ không ngờ Hứa Tĩnh lại dễ dàng mắc bẫy như vậy.

Nhưng họ không biết—

Ở đầu dây bên kia, khóe môi Hứa Tĩnh đang khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo.

Phía sau cô, có một người đàn ông đứng đó.

Cố Yến Thần.

“Họ quả nhiên hành động rồi.”

Hứa Tĩnh đặt điện thoại xuống, ánh mắt lạnh lùng.

“Đây là một cái bẫy.”

Trong mắt Cố Yến Thần thoáng qua sự lo lắng.

“Em biết.”

Hứa Tĩnh nhìn anh, bình tĩnh nói.

“Nhưng đây cũng là cơ hội tốt nhất để một lần dọn sạch bọn họ.”

“Anh không cần lo.”

Trong mắt cô lóe lên sự tự tin.

“Em chưa bao giờ đánh trận mà không có chuẩn bị.”

“Lăng Thiếu Thiên muốn chơi?”

“Vậy em sẽ chơi với hắn… một ván thật lớn.”

Cô muốn cho hắn biết—

Thế nào là tự tìm đường chết.

Thế nào là… cơn thịnh nộ của nữ vương.

Trong nhà máy bỏ hoang,

Lăng Thiếu Thiên đã giăng sẵn thiên la địa võng.

Hắn dẫn theo hàng chục kẻ liều mạng, mai phục khắp nơi.

Hắn muốn Hứa Tĩnh có đi mà không có về.

Hắn muốn cô quỳ trước mặt mình, cầu xin như một con chó.

Rồi chính tay hắn… kết thúc tất cả của cô.

Hắn đang chờ.

Chờ con mồi tự chui vào lưới.

Nụ cười trên mặt hắn… càng lúc càng điên loạn, méo mó.

Hắn đã không thể chờ nổi… để nhìn thấy vẻ tuyệt vọng của Hứa Tĩnh.

Đó chắc chắn sẽ là… cảnh tượng đẹp nhất trên đời.

Màn đêm như tấm nhung đen khổng lồ, phủ lên cả thành phố.

Nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô, giống như một con quái vật thép im lặng, nằm phục trong bóng tối.

Một chiếc xe màu đen chậm rãi tiến đến, dừng lại trước cổng nhà máy.

Cửa xe mở ra.

Hứa Tĩnh bước xuống.

Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác dài màu đen gọn gàng, đi đôi boots đế bằng.

Trên mặt không có biểu cảm.

Nhưng ánh mắt… sắc bén như chim ưng.

Cô từng bước, tiến vào trong nhà máy.

Bên trong ánh đèn lờ mờ.

Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình đứng ở giữa, run rẩy.

Thấy Hứa Tĩnh thật sự đến một mình, trong mắt họ thoáng qua cảm xúc phức tạp.

Có hả hê, có ghen ghét, và cả… nỗi sợ mà chính họ cũng không nhận ra.

“Đồ đâu?”

Hứa Tĩnh hỏi thẳng, giọng lạnh băng.

Chu Đình Đình run rẩy, giơ lên một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.

Ngay khi Hứa Tĩnh định bước tới—

“Bốp! Bốp! Bốp!”

Tiếng vỗ tay vang lên từ trong bóng tối.

Lăng Thiếu Thiên chậm rãi bước ra khỏi bóng đen.

Phía sau hắn là hàng chục tên đàn ông lực lưỡng cầm gậy.

Họ lập tức bao vây Hứa Tĩnh.

“Hứa tổng, gan dạ thật đấy.”

Trên mặt Lăng Thiếu Thiên là nụ cười của kẻ chiến thắng, như thể mọi thứ đều nằm trong tay hắn.

“Biết rõ là bẫy mà vẫn dám đến một mình.”

“Tôi nên nói cô ngu… hay nên nói cô quá tự cao đây?”

Hứa Tĩnh nhìn hắn, ánh mắt không hề dao động.

Ngược lại… còn mang theo sự thương hại khi nhìn một kẻ hề.

“Lăng Thiếu Thiên, anh nghĩ mình thắng rồi sao?”

Lăng Thiếu Thiên bật cười lớn.

“Chẳng lẽ không phải?”

“Bây giờ cô chỉ là cá nằm trên thớt, tôi muốn làm gì thì làm!”

“Quỳ xuống!”

Hắn đột nhiên gầm lên, chỉ vào chân cô.

“Quỳ xuống cầu xin tôi! Có lẽ tôi sẽ cho cô chết nhẹ nhàng hơn!”

Hứa Tĩnh cười.

Nụ cười ấy… khinh miệt và lạnh lẽo.

“Bắt tôi quỳ xuống?”

“Anh… cũng xứng sao?”

“Cô!”

Sắc mặt Lăng Thiếu Thiên lập tức đỏ như gan lợn.

Hắn không ngờ, đến lúc này rồi mà người phụ nữ này vẫn dám ngạo mạn như vậy!

“Được! Rất tốt!”

“Xem ra không cho cô chút màu sắc, cô không biết trời cao đất dày!”

Hắn phất tay.

“Xông lên! Đánh gãy chân nó cho tôi!”

Hàng chục tên đàn ông lực lưỡng lao về phía Hứa Tĩnh như sói đói.

Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình sợ hãi nhắm mắt lại, không dám nhìn.

Trong đầu họ đã hiện ra cảnh Hứa Tĩnh bị đánh đến đầu rơi máu chảy, quỳ xuống cầu xin.

Nhưng—

Ngay khi đám người đó sắp chạm tới Hứa Tĩnh—

Biến cố xảy ra!

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Toàn bộ cửa sổ xung quanh nhà máy đồng loạt bị phá vỡ!

Hàng chục người mặc đồ tác chiến đen, đeo kính nhìn đêm, như thần binh giáng xuống!

Động tác của họ nhanh như chớp, mạnh mẽ như rồng!

Chỉ nghe những tiếng xương gãy và tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp.

Chưa đến ba mươi giây—

Tất cả đám người của Lăng Thiếu Thiên đã nằm la liệt dưới đất, rên rỉ không ngừng.

Cục diện… lập tức bị khống chế!

Nụ cười trên mặt Lăng Thiếu Thiên đông cứng lại.

Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình cũng sững sờ.

Chuyện này… là sao?

Đang quay phim à?

Ngay lúc họ còn chưa kịp phản ứng—

Cánh cửa lớn của nhà máy bị đá tung.

Một bóng người cao lớn đứng ngược sáng.

Cố Yến Thần.

Trên gương mặt anh phủ một tầng lạnh lẽo như băng.

Trong ánh mắt… là sát khí ngút trời.

Anh từng bước đi về phía Lăng Thiếu Thiên đang chết lặng.

Mỗi bước… như giẫm lên tim hắn.

“Anh… anh là ai?”

Lăng Thiếu Thiên hoảng loạn lùi lại.

Từ người đàn ông này, hắn cảm nhận được một khí thế đáng sợ như Tu La từ địa ngục.

Cố Yến Thần không trả lời.

Ánh mắt anh lướt qua tất cả, dừng lại trên người Hứa Tĩnh.

Khi thấy cô bình an vô sự, sát khí trong mắt anh mới dịu đi một chút.

Anh bước đến trước mặt cô, cởi áo khoác, nhẹ nhàng khoác lên vai cô.

Giọng nói dịu dàng đến mức khó tin, còn mang theo chút lo lắng.

“Em có bị dọa không?”

Hứa Tĩnh lắc đầu.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng dâng lên một dòng ấm áp.

Cô biết… anh sẽ đến.

“Dám động vào người của tôi.”

Cố Yến Thần chậm rãi quay người, ánh mắt lạnh lẽo lại khóa chặt Lăng Thiếu Thiên.

“Anh… đã nghĩ xong mình sẽ chết thế nào chưa?”

Lăng Thiếu Thiên sợ đến mềm nhũn hai chân, ngồi phịch xuống đất.

Hắn cuối cùng cũng nhớ ra!

Người đàn ông này—

Là tổng giám đốc tập đoàn Cố thị!

Cố Yến Thần!

Người được đồn rằng thao túng cả hai giới, quyền lực vô biên!

Hắn… tại sao lại vì Hứa Tĩnh mà ra tay lớn đến vậy?

Họ rốt cuộc là quan hệ gì?

Lăng Thiếu Thiên không hiểu.

Nhưng bây giờ… hiểu hay không cũng không còn ý nghĩa.

Hắn biết—

Mình xong rồi.

Hoàn toàn xong rồi.

“Đưa đi.”

Cố Yến Thần lạnh lùng nói.

Hai người mặc đồ đen tiến lên, kéo Lăng Thiếu Thiên đi như kéo xác.

Kết cục của hắn… sẽ còn đáng sợ hơn cái chết gấp vạn lần.

Trong nhà máy, chỉ còn lại Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình.

Họ nhìn Cố Yến Thần, sợ đến mức không kiểm soát nổi.

“Không… không liên quan đến chúng tôi…”

“Là Lăng Thiếu Thiên ép chúng tôi…”

Hai mẹ con họ cuống cuồng biện minh, lời lẽ lộn xộn.

Hứa Tĩnh chậm rãi bước đến trước mặt họ.

Cô đứng từ trên cao nhìn xuống hai người phụ nữ—

những kẻ từng giẫm đạp lên cô, tùy ý sỉ nhục cô.

“Các người biết không?”

“Bảy năm trước, vào đêm tôi rời khỏi nhà họ Chu…”

“Tôi đã tự thề với chính mình.”

“Rồi sẽ có một ngày, các người phải trả giá cho những gì mình đã làm.”

“Bây giờ… đến lúc rồi.”

Nói xong, cô không thèm nhìn họ thêm một lần.

Quay người, nói với Cố Yến Thần:

“Họ… giao cho anh.”

“Được.”

Cố Yến Thần gật đầu.

Anh nhìn Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình, ánh mắt không một chút nhiệt độ.

Điều chờ đợi họ—

sẽ là sự trừng phạt nghiêm khắc nhất của pháp luật.

Và quãng đời còn lại trong nhà tù… cùng nỗi hối hận không dứt.

Mọi chuyện… cuối cùng cũng khép lại.

Cố Yến Thần nắm lấy tay Hứa Tĩnh, cùng cô rời khỏi nhà máy đầy tội lỗi đó.

Ánh trăng bên ngoài sáng trong như nước.

Hứa Tĩnh nhìn người đàn ông bên cạnh, trong lòng dâng lên vô số câu hỏi.

“Chúng ta… đã từng gặp nhau chưa?”

Cô luôn cảm thấy ánh mắt anh nhìn mình… rất quen.

Quen đến mức khiến tim cô khẽ run.

Cố Yến Thần dừng bước, quay lại, nhìn sâu vào mắt cô.

Trong đôi mắt anh—

có cả trời sao biển rộng, có vô vàn cảm xúc.

“Có.”

Anh chậm rãi lên tiếng, giọng khàn nhẹ.

“Chúng ta đã gặp.”

“Từ rất lâu… rất lâu trước đây.”

Biệt thự riêng trên đỉnh núi của Cố Yến Thần.

Ngoài cửa kính lớn là cả thành phố rực rỡ ánh đèn.

Hứa Tĩnh ngồi trên sofa mềm, tay cầm một tách trà nóng.

Trên người cô vẫn khoác áo của Cố Yến Thần, mang theo mùi hương mát lạnh dễ chịu của anh.

Tâm trạng cô… bình yên chưa từng có.

Tất cả những chuyện xảy ra tối nay… như một bộ phim kịch tính.

Còn người đàn ông trước mặt—

chính là người từ trên trời rơi xuống, cứu cô.

Nhưng vị “anh hùng” này… lại khiến cô vừa lạ lẫm, vừa quen thuộc.

“Rốt cuộc anh là ai?”

Hứa Tĩnh cuối cùng cũng hỏi.

“Chúng ta… đã gặp nhau ở đâu?”

Cố Yến Thần ngồi xuống sofa đối diện, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô không rời.

Như muốn khắc cô… vào tận linh hồn mình.

“Mười năm trước.”

Anh chậm rãi nói.

“Một mùa đông có tuyết.”

“Trước cổng Đại học A.”

Cơ thể Hứa Tĩnh khẽ chấn động.

Mười năm trước?

Đại học A?

Đó là trường cũ của cô.

Cũng là nơi… cô gặp Chu Minh Hiên.

Những mảnh ký ức mơ hồ bắt đầu hiện lên trong đầu cô.

Giọng Cố Yến Thần tiếp tục vang lên, mang theo hồi ức xa xôi.

“Hôm đó… rất lạnh.”

“Tôi bị đánh gần chết, bị vứt ở một góc hẻm, trong đống tuyết.”

“Tôi đã nghĩ… mình sẽ chết ở đó.”

“Khi ấy, tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi… không nơi nương tựa.”

“Là một kẻ thừa thãi nhất trên thế giới này.”

Giọng anh rất bình thản, như đang kể chuyện của người khác.

Nhưng Hứa Tĩnh lại cảm nhận được… cái lạnh thấu xương và sự tuyệt vọng trong đó.

“Sau đó thì sao?”

Cô khẽ hỏi.

“Sau đó…”

Trong mắt Cố Yến Thần bỗng xuất hiện ánh sáng.

“Em đã xuất hiện.”

“Em mặc một chiếc áo phao trắng… như một thiên thần.”

“Em nhìn thấy tôi, nhưng không tránh đi như những người khác.”

“Em bước đến, ngồi xuống trước mặt tôi.”

“Em chia cho tôi một nửa củ khoai nướng còn nóng.”

“Em còn tháo khăn quàng của mình, quàng lên cổ tôi.”

“Em nói với tôi…”

Giọng Cố Yến Thần khẽ nghẹn lại.

“Em đã nói với tôi…”

“Trời lạnh thế này, mau ăn đi, ăn no rồi sẽ không thấy lạnh nữa.”

“Đừng sợ, thế giới này… không tệ như cậu nghĩ đâu.”

Mắt Hứa Tĩnh chợt mở lớn.

Cô nhớ ra rồi!

Cô thật sự nhớ ra rồi!

Đúng là có chuyện đó!

Hôm đó cô vừa thi xong, tâm trạng rất tốt, nên mua một củ khoai nướng.

Khi đi ngang qua đầu hẻm, cô đúng là đã thấy một thiếu niên co ro trong đống tuyết, người đầy thương tích.

Lúc đó cô thấy cậu ta rất đáng thương, nên tiện tay giúp một chút.

Với cô, đó chỉ là một chuyện nhỏ… không đáng để nhớ.

Cô thậm chí còn quên luôn gương mặt của thiếu niên ấy.

Nhưng cô không ngờ—

Chính chuyện nhỏ đó…lại thay đổi cả cuộc đời của một con người.

“Thiếu niên đó… là anh sao?”

Giọng Hứa Tĩnh run nhẹ.

Cố Yến Thần gật đầu.

Anh lấy ra từ trong người một món đồ.

Một chiếc khăn quàng cổ.

Chiếc khăn caro màu hồng, đã bạc màu, kiểu dáng cũng cũ kỹ.

Chính là chiếc khăn năm đó cô đã quàng lên cổ cậu thiếu niên!

Anh… vẫn giữ đến tận bây giờ!

Trái tim Hứa Tĩnh bị chấn động mạnh.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt—một người trưởng thành, điềm tĩnh, tung hoành thương trường.

Không thể nào liên hệ anh với cậu thiếu niên gầy yếu, bất lực trong ký ức.

Mười năm này… rốt cuộc anh đã trải qua những gì?

“Từ ngày đó, tôi đã thề với chính mình.”

Giọng Cố Yến Thần kéo cô trở về hiện tại.

“Tôi, Cố Yến Thần, đời này nhất định phải thành công.”

“Tôi phải trở nên đủ mạnh… mạnh đến mức có thể đứng bên em, che mưa chắn gió cho em.”

“Tôi đã làm được.”

“Tôi dùng mười năm… xây dựng nên đế chế của riêng mình.”

“Tôi quay lại tìm em.”

“Nhưng…”

Trong mắt anh thoáng qua nỗi đau.

“Khi tôi quay về… em đã kết hôn.”

“Em đã trở thành vợ của Chu Minh Hiên.”

Tim Hứa Tĩnh thắt lại.

Thì ra—

Anh luôn ở đó.

Ở một nơi cô không hề biết… lặng lẽ dõi theo cô.

“Tôi nhìn em, vì cái gọi là gia đình đó, mà từ bỏ sự nghiệp, từ bỏ ước mơ.”

“Tôi nhìn em, từ một cô gái rực rỡ… trở thành một người nội trợ đánh mất ánh sáng của mình.”

“Tôi nhìn em bị cả gia đình họ ức hiếp, chịu đủ mọi tủi nhục.”

“Tôi đã nhiều lần muốn xông tới, đưa em đi.”

“Nhưng tôi không thể.”

“Vì tôi biết, lúc đó em vẫn còn yêu anh ta.”

“Nếu tôi xuất hiện, chỉ khiến em khó xử hơn.”

“Vì vậy… tôi chỉ có thể chờ.”

“Chờ em tự mình nghĩ thông, chờ em tự bước ra.”

“Bảy năm trước, ngày em rời đi… thật ra tôi đã ở sân bay.”

“Tôi nhìn em kéo vali, một mình lên chuyến bay vào Nam.”

“Tôi không đến làm phiền em.”

“Vì tôi biết, em cần thời gian… để tái sinh.”

“Bảy năm qua, tôi vẫn luôn ở phía sau em.”

“Mỗi lần em thành công, mỗi bước tiến của em, tôi đều biết.”

“Mỗi khi em gặp khó khăn… phía sau đều có tôi âm thầm giải quyết.”

“Chỉ là… em không biết mà thôi.”

Nghe đến đây, Hứa Tĩnh không kìm được nữa.

Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.

Thì ra—

Suốt thời gian qua, cô chưa từng chiến đấu một mình.

Thì ra—

Luôn có một người như vậy… dùng cách của mình, âm thầm bảo vệ cô.

Trái tim cô—

trái tim đã đóng băng suốt bảy năm—

giờ khắc này… hoàn toàn tan chảy.

Cố Yến Thần đứng dậy, bước đến trước mặt cô, rồi khẽ quỳ xuống.

Anh đưa tay, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô.

Động tác dịu dàng đến cực điểm.

“Tĩnh Tĩnh…”

Anh khẽ gọi tên cô, giống như đêm tuyết năm nào.

“Quá khứ… đã kết thúc rồi.”

“Từ nay về sau… để anh bảo vệ em.”

“Được không?”

Trong mắt anh là sự dịu dàng và yêu thương không thể che giấu.

Hứa Tĩnh nhìn anh, đôi mắt ngập nước.

Cô gật đầu.

Rồi lại lắc đầu.

Sau đó, cô chủ động đưa tay ôm lấy cổ anh.

Cô ghé sát bên tai anh, giọng nghẹn ngào nhưng vô cùng kiên định, khẽ nói:

“Sau này, không phải anh bảo vệ em.”

“Mà là chúng ta… đứng cạnh nhau.”

“Trở thành… hai người mạnh nhất thế giới này.”

Cơ thể Cố Yến Thần khẽ cứng lại.

Ngay sau đó, anh bật cười.

Anh ôm chặt lấy cô.

Chặt đến mức như muốn khắc cô vào tận xương máu mình.

Ngoài cửa sổ—trăng sáng treo cao.

Chiếu sáng hai con người đang ôm nhau.

Cũng chiếu sáng… cuộc đời mới mà họ sắp bước vào.

Câu chuyện huyền thoại của họ… vừa mới bắt đầu.

Cố Yến Thần ôm chặt Hứa Tĩnh trong lòng.

Anh có thể cảm nhận được cơ thể cô đang run lên.

Cũng cảm nhận được… những giằng xé và giải thoát trong lòng cô.

“Tĩnh Tĩnh…”

Anh khẽ gọi tên cô.

“Em còn nhớ không?”

“Mười năm trước, khi em đưa anh củ khoai nướng.”

“Em đã nói… thế giới này không tệ đến vậy.”

“Từ khoảnh khắc đó… anh đã tin em.”

“Anh dùng hết sức mình… bò ra khỏi vũng lầy.”

“Anh muốn chứng minh… lời em nói là thật.”

Hứa Tĩnh tựa vào ngực anh, nghe nhịp tim vững vàng của anh.

Nước mắt cô thấm ướt áo anh.

“Em cứ nghĩ… anh chỉ là một người lướt qua trong đời em.”

“Một chút thiện ý thoáng qua.”

“Em thậm chí… còn quên cả gương mặt anh.”

Cô nghẹn ngào nói.

Cố Yến Thần nhẹ nhàng vuốt tóc cô.

“Không sao.”

“Anh nhớ là đủ.”

“Sự lương thiện của em, sự ấm áp của em…”

“Là niềm tin duy nhất giúp anh sống tiếp.”

Anh buông cô ra, nâng khuôn mặt cô lên.

Ánh mắt anh nóng bỏng và sâu sắc.

“Tĩnh Tĩnh, anh biết mười năm qua em đã chịu rất nhiều khổ.”

“Em bị những người đó làm tổn thương đầy mình.”

“Nhưng anh hứa với em.”

“Từ nay về sau, những kẻ làm em đau… đều phải trả giá.”

“Anh sẽ dùng cả cuộc đời mình… để bảo vệ em, yêu thương em.”

“Để em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới.”

Hứa Tĩnh nhìn anh, nhìn tình cảm không hề che giấu trong mắt anh.

Trái tim cô… mềm mại chưa từng có.

Cô đưa tay, khẽ chạm vào gương mặt anh.

“Cố Yến Thần…”

“Tại sao anh lại tốt với em như vậy?”

Cố Yến Thần mỉm cười.

Nụ cười của anh ấm áp, chữa lành.

“Bởi vì em xứng đáng.”

“Em xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này.”

Anh nắm lấy tay cô, đan chặt từng ngón.

“Tĩnh Tĩnh…”

“Mười năm qua, anh chưa từng ngừng nghĩ về em.”

“Anh thậm chí còn xây nhà ở nơi cao nhất của mỗi thành phố…”

“Chỉ để có thể… bảo vệ em tốt hơn.”

Hứa Tĩnh khẽ nín thở.

Cô kinh ngạc nhìn anh.

Cô biết Cố Yến Thần rất giàu.

Nhưng cô không ngờ… lại đến mức này…

Cố Yến Thần siết chặt tay cô.

“Cuộc đời anh… bắt đầu từ nửa củ khoai em cho.”

“Tương lai của anh… cũng chỉ muốn có em.”

Anh quỳ một gối xuống.

Từ trong túi, anh lấy ra một chiếc hộp nhung.

Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.

Viên kim cương lớn bằng hạt trứng bồ câu.

Dưới ánh đèn, tỏa ra những tia sáng rực rỡ bảy màu.

“Hứa Tĩnh.”

“Em có đồng ý lấy anh không?”

“Gả cho anh, trở thành người vợ duy nhất của Cố Yến Thần.”

“Anh hứa, quãng đời còn lại… anh sẽ sống vì em.”

“Vì em mà trả giá tất cả, không bao giờ phản bội, không bao giờ rời bỏ.”

Nước mắt Hứa Tĩnh lại trào ra.

Cô không ngờ, Cố Yến Thần lại cầu hôn vào lúc này.

Cô thậm chí còn chưa kịp tiêu hóa hết những xúc động và chấn động mà anh mang lại.

Nhưng trái tim cô… lại vô cùng rõ ràng.

Người đàn ông này—

người đã âm thầm bảo vệ cô suốt mười năm, kéo cô ra khỏi vực sâu—

xứng đáng để cô trao đi tất cả.

Cô gật đầu thật mạnh.

“Em đồng ý!”

“Cố Yến Thần, em đồng ý!”

Cố Yến Thần vui mừng đến phát điên.

Anh cẩn thận đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô.

Vừa khít.

Như được đo ni đóng giày cho cô vậy.

Anh đứng dậy, ôm cô vào lòng một lần nữa.

Cái ôm này… tràn đầy yêu thương và cam kết.

“Từ hôm nay, em chính là Cố phu nhân của anh.”

“Không ai có thể làm tổn thương em thêm dù chỉ một chút.”

Hứa Tĩnh tựa vào lòng anh.

Cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh.

Cô biết—cuối cùng cô cũng đã tìm được nơi thuộc về mình.

Cố Yến Thần dẫn cô đến trước cửa kính.

Anh chỉ ra ngoài thành phố rực rỡ ánh đèn.

“Tĩnh Tĩnh, em nhìn xem.”

“Thành phố này… là của anh.”

“Còn anh… là của em.”

Hứa Tĩnh ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh.

Trong mắt cô cũng lấp lánh ánh sáng của hạnh phúc.

“Không.”

Cô khẽ nói.

“Thành phố này… là của chúng ta.”

“Chúng ta cùng nhau chinh phục nó.”

Cố Yến Thần cúi xuống, hôn lên môi cô.

Nụ hôn ấy… nồng nhiệt và quấn quýt.

Anh hôn đi tất cả nước mắt, tất cả đau khổ của cô.

Anh muốn dùng tình yêu của mình… chữa lành mọi vết thương của cô.

“Hứa Tĩnh…”

“Nữ vương của anh.”

“Em mãi mãi… là vị vua duy nhất của anh.”

Trong khoảnh khắc ấy,

Hứa Tĩnh cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.

Cô từng nghĩ—cuộc đời này, cô sẽ cô độc đến già.

Cô từng nghĩ—cả đời này, mình sẽ không còn duyên với tình yêu.

Cô từng nghĩ—mình sẽ mãi sống trong bóng tối của quá khứ.

Nhưng sự xuất hiện của Cố Yến Thần… đã thay đổi tất cả.

Anh như một tia sáng trong đêm tối, soi đường cho cô tiến về phía trước.

Anh như ngọn lửa giữa mùa đông, sưởi ấm trái tim đã đóng băng của cô.

Anh còn là chỗ dựa vững chắc nhất… là bến cảng an toàn nhất của cô.

“Cố Yến Thần…”

Hứa Tĩnh đáp lại nụ hôn của anh.

“Cảm ơn anh.”

“Cảm ơn anh… đã đến bên cuộc đời em.”

Trong mắt Cố Yến Thần tràn đầy dịu dàng.

“Ngốc à.”

Anh khẽ nói.

“Kể từ khoảnh khắc em xuất hiện trong cuộc đời anh…”

“Cuộc đời anh… mới có ý nghĩa.”

Đêm đó—là đêm hạnh phúc nhất trong cuộc đời Hứa Tĩnh.

Cô không chỉ thoát khỏi xiềng xích của quá khứ.

Mà còn tìm được… tình yêu đích thực của mình.

Và họ—sẽ cùng nhau viết nên một huyền thoại thuộc về riêng mình.

Một huyền thoại còn đặc sắc hơn bất kỳ cuốn tiểu thuyết nào.

Một câu chuyện về tình yêu, về sự bảo vệ, về trả thù… và tái sinh.

Họ ôm chặt lấy nhau.

Như muốn hòa tan vào máu thịt.

Không bao giờ rời xa.

Ngoài kia, màn đêm vẫn dày đặc.

Còn tình yêu của họ… chỉ vừa mới bắt đầu.

Tương lai phía trước… rực rỡ vô hạn.

Ngày hôm sau khi cầu hôn,

Cố Yến Thần lập tức công bố tin này.

Cả giới kinh doanh chấn động.

Tổng giám đốc tập đoàn Cố thị—Cố Yến Thần—chuẩn bị kết hôn!

Cô dâu… lại chính là “nữ vương thương trường” Hứa Tĩnh đang nổi như cồn!

Đây đúng là liên minh mạnh với mạnh!

Vô số người tò mò, đằng sau chuyện này rốt cuộc là câu chuyện gì.

Nhưng Cố Yến Thần chỉ nhẹ nhàng đáp một câu:

“Cô ấy là người phụ nữ tôi đã chờ suốt mười năm.”

Một câu nói—vừa bá đạo, vừa dứt khoát.

Mọi lời nghi ngờ… lập tức im bặt.

Tập đoàn Cố thị và công ty của Hứa Tĩnh nhanh chóng tuyên bố sáp nhập.

Thành lập tập đoàn đa quốc gia mới—

“Tập đoàn Thần Tĩnh.”

“Thần” lấy từ tên Cố Yến Thần.

“Tĩnh” lấy từ tên Hứa Tĩnh.

Ngụ ý hai người sẽ cùng nhau tạo nên huy hoàng.

Sau khi sáp nhập, tập đoàn Thần Tĩnh hoạt động trong nhiều lĩnh vực: tài chính, công nghệ, bất động sản, năng lượng…

Tổng tài sản đạt đến con số hàng chục nghìn tỷ.

Trở thành một trong những đế chế thương mại hàng đầu thế giới.

Hứa Tĩnh đảm nhận vị trí Tổng giám đốc điều hành.

Với tài năng kinh doanh xuất sắc và quyết đoán, cô liên tục đưa tập đoàn bứt phá.

Tạo nên hết kỳ tích này đến kỳ tích khác.

Cô không còn là người nội trợ yếu ớt ngày nào.

Cô đã trở thành—một nữ vương thực sự.

Đứng bên cạnh Cố Yến Thần, kề vai chiến đấu.

Còn Cố Yến Thần—trở thành hậu phương vững chắc nhất của cô.

Anh dùng trí tuệ và sức mạnh của mình… bảo vệ cô.

Bất kỳ kẻ nào dám cản đường—đều sẽ bị anh nghiền nát không thương tiếc.

Đám cưới của họ diễn ra sau ba tháng.

Địa điểm là một lâu đài trên đảo riêng của Cố Yến Thần.

Giới chính trị, kinh doanh toàn cầu… đều nhận được thiệp mời.

Truyền thông đưa tin dày đặc, thu hút sự chú ý của toàn thế giới.

Ngày cưới.

Hứa Tĩnh mặc chiếc váy cưới do chính Cố Yến Thần thiết kế.

Đó là một tuyệt tác được đội ngũ thiết kế hàng đầu chế tác suốt nhiều tháng.

Trên váy đính hàng chục nghìn viên kim cương, lấp lánh dưới ánh nắng.

Cô như tiên nữ giáng trần, đẹp đến mức không thể rời mắt.

Cố Yến Thần mặc một bộ lễ phục trắng được may đo riêng…

Anh tuấn tú, phong độ, khí chất phi phàm.

Khi nhìn thấy Hứa Tĩnh bước về phía mình—trong mắt anh… chỉ có cô.

Anh nắm tay cô, cùng bước vào nhà thờ thiêng liêng.

Dưới sự chứng kiến của mục sư, họ trao cho nhau lời thề trọn đời.

“Tôi, Cố Yến Thần, nguyện lấy Hứa Tĩnh làm vợ.”

“Dù nghèo khó hay giàu sang, bệnh tật hay khỏe mạnh—”

“tôi sẽ mãi mãi yêu cô ấy, trân trọng cô ấy, bảo vệ cô ấy.”

“Cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời.”

“Tôi, Hứa Tĩnh, nguyện gả cho Cố Yến Thần làm chồng.”

“Dù nghèo khó hay giàu sang, bệnh tật hay khỏe mạnh—”

“tôi sẽ mãi mãi yêu anh, trân trọng anh, bảo vệ anh.”

“Cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời.”

Lời thề của họ vang vọng khắp hòn đảo.

Cũng khắc sâu vào trái tim của nhau.

Sau khi trao nhẫn, Cố Yến Thần dịu dàng hôn lên môi cô.

Cả khán phòng vang dội tiếng vỗ tay, pháo hoa nổ rực trời.

Khoảnh khắc ấy—họ là đôi vợ chồng hạnh phúc nhất thế gian.

Sau kết hôn, cuộc sống của Hứa Tĩnh và Cố Yến Thần ngọt ngào và trọn vẹn.

Họ cùng làm việc, cùng du lịch, cùng tận hưởng tình yêu.

Mối quan hệ của họ… ngày càng sâu đậm theo thời gian.

Hứa Tĩnh mang thai.

Cố Yến Thần vui mừng đến phát cuồng.

Anh gác lại mọi công việc, ở bên chăm sóc cô từng chút một.

Mười tháng sau—kết tinh tình yêu của họ, một bé gái đáng yêu, chào đời.

Đặt tên là “Cố Niệm Tĩnh.”

“Niệm” là nhớ thương, là khắc ghi.

“Tĩnh” là Hứa Tĩnh.

Hàm ý tình yêu và nỗi nhớ vĩnh hằng của Cố Yến Thần dành cho cô.

Sự xuất hiện của đứa trẻ khiến gia đình họ càng thêm trọn vẹn.

Hứa Tĩnh nhìn sinh linh bé nhỏ trong lòng—cô cảm thấy cuộc đời mình… đã viên mãn.

Từ một người phụ nữ bị phản bội, bị vứt bỏ—cô đã trở thành một nữ vương, có sự nghiệp thành công và gia đình hạnh phúc.

Cô biết ơn số phận.

Biết ơn sự xuất hiện của Cố Yến Thần.

Chính tất cả những điều đó… đã khiến cuộc đời cô trở nên vô hạn khả năng.

Còn những kẻ từng làm tổn thương cô thì sao?

Lăng Thiếu Thiên—vì lừa đảo thương mại và bắt giữ trái phép, bị tuyên án tù chung thân.

Hắn sống hết quãng đời còn lại trong nhà tù, trong tuyệt vọng.

Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình—vì tội tống tiền và cố ý gây thương tích, bị kết án tù.

Trong tù, họ oán hận lẫn nhau, cãi vã không ngừng.

Cuối cùng sống nốt phần đời còn lại trong tuyệt vọng.

Di chúc của Chu Minh Hiên được thực thi đầy đủ.

Toàn bộ tài sản cá nhân của anh ta được quyên góp cho tổ chức từ thiện.

Mộ phần của anh ta cỏ mọc um tùm, không ai viếng thăm.

Như thể… anh ta chưa từng tồn tại.

Mọi thứ—cuối cùng cũng an bài.

Kẻ ác nhận lấy báo ứng.

Người tốt nhận được phần thưởng xứng đáng.

Hứa Tĩnh và Cố Yến Thần trở thành huyền thoại trong giới kinh doanh.

Câu chuyện tình yêu của họ… cũng trở thành giai thoại được người đời truyền tụng.

Họ dùng chính cuộc đời mình để nói với thế gian:

Dù ở trong nghịch cảnh, vẫn phải giữ vững bản tâm.

Dù bị phản bội, vẫn phải tin vào tình yêu.

Bởi vì—luôn sẽ có một người, vượt qua biển người… đến vì bạn.

Luôn sẽ có một người, dùng cả cuộc đời mình… để bảo vệ bạn.

Thời đại của họ… mới chỉ bắt đầu.

Huyền thoại của họ… sẽ còn được kể mãi.

Thời gian trôi qua như bóng câu qua cửa sổ.

Chớp mắt—đã hai mươi năm.

Tập đoàn Thần Tĩnh, dưới sự dẫn dắt của Hứa Tĩnh và Cố Yến Thần, trở thành đế chế thương mại hàng đầu thế giới.

Ảnh hưởng của họ lan khắp mọi nơi.

Hứa Tĩnh—trở thành nữ doanh nhân được kính trọng nhất toàn cầu.

Không chỉ thành công trong kinh doanh, cô còn tích cực làm từ thiện, giúp đỡ vô số trẻ em nghèo và những người yếu thế.

Cô dùng chính sức mình… thay đổi thế giới.

Cố Yến Thần vẫn là người đàn ông trầm ổn, kín đáo, nhưng lại bá đạo và đầy tình cảm như trước.

Anh dành toàn bộ tình yêu… cho Hứa Tĩnh và con gái của họ.

Anh chưa từng phô trương tình cảm nơi công chúng.

Nhưng ánh mắt anh nhìn Hứa Tĩnh… sự cưng chiều ấy, ai cũng nhìn ra.

Cố Niệm Tĩnh đã trưởng thành.

Cô thừa hưởng thiên phú kinh doanh của mẹ, cùng sự điềm tĩnh và trí tuệ của cha.

Với thành tích xuất sắc, cô tốt nghiệp từ một trường Ivy League danh tiếng.

Sau đó lựa chọn gia nhập tập đoàn Thần Tĩnh.

Không chỉ là niềm tự hào của cha mẹ, cô còn là hy vọng tương lai của tập đoàn.

Hứa Tĩnh và Cố Yến Thần đã dần trao quyền quản lý tập đoàn cho con gái.

Họ chọn sống chậm lại… tận hưởng cuộc sống.

Họ cùng nhau du lịch khắp thế giới, ngắm nhìn mọi phồn hoa.

Họ quay lại Đại học A—nơi lần đầu gặp nhau.

Tại cổng trường năm xưa,

hai người nắm tay nhau, bước đi trong tuyết.

Cố Yến Thần vẫn nhớ rõ từng chi tiết của đêm tuyết năm ấy.

“Tĩnh Tĩnh, em còn nhớ không?”

Anh khẽ hỏi.

“Nửa củ khoai nướng em cho anh năm đó… là thứ ngon nhất anh từng ăn trong đời.”

Hứa Tĩnh tựa đầu vào vai anh.

“Đương nhiên là nhớ.”

“Em còn nhớ dáng vẻ gầy yếu của anh lúc đó.”

“Không ngờ bây giờ… anh lại trở thành người đứng đầu một đế chế thương mại.”

Cô cười trêu.

Cố Yến Thần mỉm cười dịu dàng.

“Tất cả… đều là nhờ em.”

“Chính em đã cho anh dũng khí và hy vọng để sống tiếp.”

Họ trở về biệt thự trên đỉnh núi.

Ngoài cửa kính lớn, vẫn là thành phố rực rỡ ánh đèn.

Chỉ là giờ đây… nó còn phồn hoa hơn trước.

Tình yêu của họ… cũng sâu đậm hơn bao giờ hết.

Hứa Tĩnh ngồi trong lòng Cố Yến Thần.

Mái tóc của cả hai đã điểm bạc.

Nhưng ánh mắt… vẫn tràn đầy yêu thương.

“Cố Yến Thần…”

Hứa Tĩnh khẽ gọi.

“Cảm ơn anh.”

“Cảm ơn anh… đã cho em một cuộc đời hạnh phúc như vậy.”

Cố Yến Thần hôn nhẹ lên mái tóc cô.

“Ngốc à.”

Anh khẽ nói.

“Phải là anh… cảm ơn em.”

“Cảm ơn em… đã cho anh cơ hội để yêu em.”

Con gái họ, Cố Niệm Tĩnh, dẫn theo chồng và con đến thăm.

Cả gia đình sum vầy.

Tiếng cười nói tràn ngập cả căn biệt thự.

Chồng của Cố Niệm Tĩnh là một người đàn ông trẻ tài giỏi do chính Cố Yến Thần chọn lựa.

Anh ta chính trực, tốt bụng, sự nghiệp thành công.

Đặc biệt… vô cùng yêu thương Cố Niệm Tĩnh.

Hứa Tĩnh nhìn con gái hạnh phúc.

Trong mắt cô tràn đầy mãn nguyện.

Cô biết—cuộc đời mình là một thành công.

Không chỉ vì sự nghiệp rực rỡ.

Mà còn vì… cô có một gia đình viên mãn.

Cô và Cố Yến Thần—nắm tay nhau, cùng đi đến cuối cuộc đời.

Tình yêu của họ… trở thành một huyền thoại bất diệt.

Câu chuyện của họ… được ghi vào lịch sử.

Trở thành giai thoại được truyền tụng mãi về sau.

Những phản bội và tổn thương năm xưa—đã hóa thành mây khói.

Còn lại—chỉ có tình yêu, hạnh phúc… và sự vĩnh cửu.

Họ là nữ vương, là quân vương.

Nhưng hơn hết—họ là… duy nhất của nhau.

Trong một thế giới đầy biến động, tình yêu của họ—là niềm tin vĩnh hằng.

Họ dùng cả cuộc đời để định nghĩa tình yêu.

Câu chuyện của họ—kết thúc bằng một cái kết viên mãn.

Nhưng tình yêu của họ—sẽ còn được kể mãi.

Mãi mãi.