#TTTG 203 Chương 5
Tôi từng nghĩ… ông hận tôi.
Hận tôi năm năm không về.
Hận tôi lạnh nhạt.
Nhưng không.
Từng câu ông nói…
Đều chỉ xoay quanh một điều.
Ông muốn bảo vệ tôi.
Ông sợ Viễn Châu sẽ đè nát tôi.
Sợ những kẻ ẩn trong bóng tối…
nuốt chửng tôi đến không còn xương.
Ông tưởng rằng…
giao Viễn Châu cho Lâm Uyển Thanh…
tôi có thể toàn thân rút lui.
Sống cuộc đời của riêng mình.
Nhưng ông sai rồi.
Bởi vì—
Những kẻ đứng trong bóng tối…
không phải nhắm vào Viễn Châu.
Mà là… nhắm vào chính ông.
“Bà Lâm.”
Tôi mở miệng.
Giọng đã trở lại bình tĩnh.
“Đoạn video này… được quay khi nào?”
“Trước khi lập di chúc.”
Bà ta trả lời.
“Cụ thể?”
“Trước khi ông ấy qua đời… hai tháng.”
“Vậy tức là… được quay trước khi ông nhập viện.”
Lâm Uyển Thanh khựng lại một nhịp.
“Thì sao?”
“Vậy tức là, lúc quay đoạn video này… tình trạng sức khỏe của ba tôi vẫn ổn. Nhận thức cũng không có vấn đề.”
“Đương nhiên.”
“Vậy lúc đó… ông có biết mình đã ký thỏa thuận đại diện cổ phần chưa?”
Sắc mặt bà ta… biến đổi.
“Ông ấy… chắc là biết.”
“Chắc là biết?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta.
“Trong video, ông ấy nói ‘Viễn Châu là mạng sống của tôi, tôi không thể giao nó cho một người năm năm không về’.”
“Nếu ông ấy biết cổ phần đã do tôi đứng tên thay từ lâu…”
“Ông ấy còn cái gì để ‘giao’?”
“Bởi vì… ông ấy vốn dĩ không thể giao.”
“Cổ phần ngay từ đầu đã là của tôi. Ông ấy chỉ là người quản lý.”
Sắc mặt Lâm Uyển Thanh… trắng bệch.
“Cho nên,” tôi chậm rãi nói, “hoặc là lúc quay video… ông ấy đã quên mất sự tồn tại của thỏa thuận đại diện.”
“Điều đó chứng minh… nhận thức của ông ấy có vấn đề.”
“Hoặc là—”
Tôi dừng lại.
Cả phòng như nín thở.
“Ông ấy… chưa từng biết đến sự tồn tại của bản thỏa thuận đó.”
Bàn tay Lâm Uyển Thanh bắt đầu run lên.
“Bởi vì… ông ấy ký nó trong trạng thái không rõ nội dung.”
Câu nói rơi xuống.
Cả phòng họp… lặng như chết.
“Tri Ý, cháu đang nói cái gì vậy?!”
Lưu Quốc Đống bật dậy.
“Lưu thúc.”
Tôi nhìn ông ta.
“Năm năm trước, lúc ba tôi bảo tôi ký thỏa thuận đó… ai có mặt?”
Ông ta suy nghĩ một chút.
“Hình như là… luật sư Triệu.”
Tôi quay sang.
“Luật sư Triệu, lúc đó ba tôi bảo ông chuẩn bị thỏa thuận… ông ấy nói gì?”
Trán ông ta… đầy mồ hôi.
“Chu tiên sinh nói… cần làm một sự sắp xếp… phòng khi bất trắc…”
“Phòng khi bất trắc gì?”
“Phòng khi… xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
“Vì sao ông ấy lại lo xảy ra chuyện ngoài ý muốn?”
Luật sư Triệu… im lặng.
“Luật sư Triệu,” tôi tiếp tục dồn ép, “năm năm trước, ba tôi có phải đã phát hiện… có người đang đào rỗng nền móng Viễn Châu không?”
Sắc mặt ông ta… trắng như giấy.
“Chu tiểu thư… chuyện này… tôi không tiện nói…”
“Vậy để tôi nói thay ông.”
Tôi đứng dậy.
Rút ra tập tài liệu thứ ba.
Một bản báo cáo điều tra.
“Trong năm năm qua, tổng giá trị giao dịch liên quan của Viễn Châu… lên tới ba mươi bảy tỷ.”
“Đối tác giao dịch… đều là ba công ty offshore.”
“Và người kiểm soát thực tế của ba công ty này—”
Tôi nhìn thẳng vào Lâm Uyển Thanh.
“Là em trai bà… Lâm Chí Viễn.”
Gương mặt bà ta… hoàn toàn trắng bệch.
“Năm năm trước, ba tôi đã phát hiện ra chuyện này.”
“Ông có thể báo cảnh sát.”
“Có thể tống em trai bà vào tù.”
“Nhưng ông không làm.”
“Bởi vì ông biết, một khi chuyện này bị phơi bày…”
“Cổ phiếu Viễn Châu sẽ sụp.”
“Ngân hàng sẽ rút vốn.”
“Đối tác sẽ quay lưng.”
“Cả cơ nghiệp ông gây dựng cả đời… sẽ tan thành mây khói.”
“Tôi xin lỗi.”
“Tôi nói lại cho rõ.”
“Ông ấy không bảo vệ bà.”
“Ông ấy đang… bảo vệ Viễn Châu.”
Không ai nói gì.
Không ai dám thở mạnh.
“Cho nên ông ấy mới làm một nước cờ.”
“Chuyển cổ phần sang tên tôi… để tôi đứng tên thay.”
“Như vậy, dù có ai muốn động vào Viễn Châu…”
“Cũng không động được.”
“Bởi vì quyền kiểm soát thật sự…”
“nằm trong tay một cô gái đang ở tận London.”
“Không ai chạm tới.”
“Tính toán này… gần như hoàn hảo.”
“Chỉ tiếc…”
“Tính không qua được bệnh tật.”
“Sau khi nhập viện… nhận thức của ông bắt đầu suy giảm.”
“Có người… lợi dụng thời điểm đó…”
“để ông ký một bản di chúc hoàn toàn trái ngược.”