#TTTG 203 Chương 1
Trong tang lễ của ba tôi, mẹ kế khóc đến tê tâm liệt phế. Luật sư đứng giữa hội trường, trước mặt bao nhiêu người, công khai đọc di chúc: cả tập đoàn trăm tỷ… thuộc về bà ta.
Tôi ngồi hàng ghế đầu, nhẹ nhàng lau nước mắt. Rồi đứng dậy, nói một câu.
Cả khán phòng chết lặng.
Bà ta quên mất một chuyện. Trước khi tiễn tôi đi du học, ba đã để tôi ký một văn bản.
Không phải từ bỏ quyền thừa kế.
Mà là để ông chuyển toàn bộ tập đoàn… sang tên tôi.
Chương một. Lễ tang
Nhà tang lễ thành phố, sảnh tiễn biệt lớn nhất.
Hoa cúc trắng trải dài từ cửa vào đến tận linh cữu. Điều hòa mở rất thấp, không khí lạnh đến mức khiến người ta thấy tê dại. Tất cả đều mặc đồ đen, gương mặt nghiêm nghị.
Tôi ngồi ở hàng đầu.
Chiếc váy đen ôm sát, trong tay là tờ giấy ăn đã vò nát. Nhưng nó vẫn khô ráo, vì tôi không khóc nổi.
Không phải không đau lòng. Chỉ là… chưa kịp tin.
Ba ngày trước, tôi còn đang cắm đầu viết luận văn trong ký túc xá ở London. Ba giờ sáng, điện thoại rung lên. Nhìn thấy bốn chữ “quản gia Vương thúc”, tôi đã biết có chuyện.
“Tiểu thư… chủ tịch… đi rồi. Đột ngột, do tim.”
Tôi đặt vé chuyến sớm nhất, bay suốt mười hai tiếng. Khi hạ cánh, ba tôi đã nằm trong tủ lạnh.
Chiếc quan tài bằng gỗ đàn hương.
Ba tự chọn từ trước.
Ông từng nói: “Mẹ con đi quá vội, chẳng chuẩn bị được gì. Ba phải lo sẵn cho mình, đỡ làm phiền các con.”
Ông nói “các con”.
Ông tưởng mình còn thời gian.
Trong sảnh chỉ còn tiếng nhạc tang trầm thấp lặp đi lặp lại.
Bên cạnh tôi là một người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi. Bảo dưỡng rất tốt, da trắng đến phát sáng. Bộ đồ đen cắt may tinh tế, vừa trang nhã vừa đắt tiền.
Đôi mắt bà ta đỏ hoe, thỉnh thoảng lấy khăn lau nước mắt, nhìn qua như đau đớn đến tận cùng.
Tên bà ta là Lâm Uyển Thanh.
Mẹ kế của tôi.
Năm năm trước, sau khi mẹ tôi mất ba tháng, ba đưa bà ta về nhà. Khi đó tôi vừa tròn mười tám, đang lao đầu vào kỳ thi đại học.
Tôi nhớ rất rõ buổi tối hôm ấy, ba ngồi bên giường tôi, nói một câu:
“Tri Ý, ba xin lỗi con. Nhưng ba cũng cần một người ở bên.”
Tôi không nói gì.
Ngày hôm sau, tôi nhận được thư báo trúng tuyển của đại học London. Chính tôi là người đề nghị đi du học.
Ba sững lại một chút.
“Con nghĩ kỹ rồi?”
“Rồi ạ.”
“Vậy ba tiễn con.”
Tôi không để ông tiễn.
Tôi một mình kéo hai vali, bước lên chuyến bay sang London.
Hôm đó, Lâm Uyển Thanh đứng trước cửa biệt thự, vẫy tay với tôi, nụ cười dịu dàng đến mức hoàn hảo.
“Tri Ý, nhớ chăm sóc bản thân.”
Tôi cũng cười lại.
Từ ngày đó, tôi chưa từng quay về.
Năm năm.
Tôi sống bằng tiền sinh hoạt ba chuyển mỗi tháng, nhưng chưa từng chủ động gọi cho ông lấy một lần. Không phải hận.
Mà là… không biết nói gì.
Mỗi cuộc gọi đều rất ngắn.
“Tiền đủ không?”
“Đủ.”
“Học có mệt không?”
“Cũng ổn.”
“Ừ, vậy là tốt.”
Rồi tắt máy.
Tôi cứ nghĩ ông còn rất nhiều thời gian.
Tôi cứ nghĩ chờ tôi tốt nghiệp, về nước, hai cha con có thể ngồi xuống ăn một bữa cơm tử tế, giống như khi mẹ còn sống.
Không còn cơ hội nữa.
Buổi truy điệu bắt đầu.
Người dẫn chương trình đọc một danh sách khách dài dằng dặc, tôi không nghe nổi một chữ nào.
Người đến rất đông. Gần như toàn bộ những cái tên có máu mặt trong giới kinh doanh thành phố đều xuất hiện.
Ba tôi tay trắng dựng nghiệp, ba mươi tuổi lập nên Tập đoàn Viễn Châu. Từ một xưởng vật liệu nhỏ, từng bước trở thành đế chế trải dài bất động sản, tài chính, công nghệ.
Ở thành phố này, nhắc đến “Chu Viễn Châu”, không ai không nể.
Vậy mà ông vẫn ra đi.
Sáu mươi hai tuổi. Đột tử vì tim, gục xuống ngay trong văn phòng. Khi được phát hiện, trong tay vẫn còn cầm bút ký.
Người dẫn chương trình đọc xong danh sách, luật sư bước lên sân khấu.
Một người đàn ông hơn năm mươi, đeo kính gọng vàng, vest đen chỉnh tề. Trong tay là một tập hồ sơ.
Tôi biết ông ta.
Triệu Minh Thành, giám đốc pháp vụ của Viễn Châu, theo ba tôi suốt hai mươi năm.
“Thưa các vị, trước khi qua đời, ông Chu Viễn Châu có lập di chúc. Theo di nguyện của ông, tôi sẽ công khai đọc tại đây.”
Cả hội trường… lặng như tờ.
Tôi nhìn thấy, bàn tay đang cầm khăn của Lâm Uyển Thanh khẽ siết chặt lại.
Người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh bà ta hơi nghiêng người về phía trước.
Tôi nhận ra ông ta.
Lưu Quốc Đống.
Phó tổng giám đốc Tập đoàn Viễn Châu, “anh em vào sinh ra tử” của ba tôi. Trong công ty, ai cũng gọi ông ta là “Lưu tổng”.
Luật sư Triệu mở tập hồ sơ, hắng giọng:
“Bản thân tôi, Chu Viễn Châu, trong trạng thái minh mẫn, tự nguyện lập di chúc này…”
“Một, căn biệt thự tại Hồ Hương Mật, thành phố, thuộc về vợ tôi là Lâm Uyển Thanh.”
“Hai, tiền gửi cá nhân, các khoản đầu tư, cùng bộ sưu tập nghệ thuật, sau khi trừ thuế, năm mươi phần trăm thuộc về vợ tôi Lâm Uyển Thanh, năm mươi phần trăm thuộc về con gái tôi Chu Tri Ý.”
“Ba, toàn bộ cổ phần Tập đoàn Viễn Châu, bao gồm sáu mươi bảy phần trăm cổ phần đứng tên tôi, cùng mười ba phần trăm nắm giữ thông qua công ty offshore, tổng cộng tám mươi phần trăm quyền kiểm soát tập đoàn…”
Ông ta dừng lại một nhịp.
“Thuộc về vợ tôi, Lâm Uyển Thanh.”
Yên lặng.
Không phải không có âm thanh, mà là tất cả đều đồng loạt nín thở.
Tám mươi phần trăm.
Tám mươi phần trăm cổ phần của cả một đế chế… lại rơi hết vào tay một người phụ nữ mới bước chân vào gia đình này năm năm.
Sau lưng tôi, có người khẽ hít một hơi lạnh.
Lâm Uyển Thanh bật khóc thành tiếng, lấy khăn che mặt, vai run lên từng đợt.
“Viễn Châu… sao anh lại bỏ em mà đi…”
Lưu Quốc Đống đứng dậy, bước tới bên bà ta, nhẹ nhàng vỗ vai.
“Chị dâu, nén đau thương.”
Giọng ông ta trầm ổn, bình thản đến đáng sợ.
Giống như… tất cả đều đã nằm trong tính toán.
Còn tôi, vẫn ngồi nguyên tại chỗ.
Đầu óc rối tung.
Tám mươi phần trăm cho Lâm Uyển Thanh.
Còn tôi, chỉ là vài khoản tiền, vài căn nhà?
Ba tôi không phải kiểu người như vậy.
Ông tay trắng gây dựng cả đời, thứ ông coi trọng nhất chính là Viễn Châu.
Sao có thể đem toàn bộ tâm huyết… giao hết cho một người phụ nữ chỉ mới xuất hiện năm năm?
Trừ khi—
“Luật sư Triệu.”
Tôi đứng dậy.
Tất cả ánh mắt đồng loạt dồn về phía tôi.
Ông ta đẩy nhẹ gọng kính: “Chu tiểu thư?”
“Tờ di chúc này, lập vào lúc nào?”
“Trước khi Chu tiên sinh qua đời một tháng.”
“Lập ở đâu?”
“Tại bộ phận pháp vụ của tập đoàn, có ba người làm chứng.”
“Người làm chứng là ai?”
Luật sư Triệu khựng lại một thoáng.
“Là tôi, Lưu tổng, và… luật sư của bà Lâm.”
Tôi liếc nhìn Lưu Quốc Đống.
Gương mặt ông ta vẫn bình thản như cũ.
Cái kiểu bình thản của một “người anh em thân thiết”.
Nhưng tôi hiểu rồi.
Luật sư của Lâm Uyển Thanh.
Ba tôi lập di chúc… lại dùng luật sư của bà ta.
Đây không phải di chúc.
Đây là một bản hợp đồng được dàn dựng sẵn.
“Chu tiểu thư,” luật sư Triệu hắng giọng, “tôi hiểu tâm trạng của cô, nhưng bản di chúc này đã được công chứng, có đầy đủ hiệu lực pháp lý. Nếu cô có nghi vấn, có thể thông qua con đường pháp luật—”
“Luật sư Triệu.”
Tôi cắt ngang.
“Trước khi lập bản di chúc này, ba tôi… có từng yêu cầu ông chuẩn bị một văn bản khác không?”
Sắc mặt ông ta thay đổi.
Rất khẽ.
Chỉ là lông mày nhướng lên một chút, khóe môi siết lại trong tích tắc.
Nếu không nhìn chằm chằm, sẽ chẳng ai nhận ra.
“Chu tiểu thư, tôi không hiểu cô đang nói gì.”
“Vậy để tôi nhắc ông.”
Tôi mở túi xách, lấy ra một chiếc phong bì giấy màu nâu cũ kỹ.
|
♥️ Bạn muốn đọc thêm nhiều truyện hay, tình cảm, hấp dẫn. Tham gia ngay nhóm truyện để có thể cập nhật những bộ truyện mới siêu siêu hay nha. 👉 Nhóm fb: https://web.facebook.com/groups/941649464978338/ 👉 Nhấn vào đường link nhóm rùi ấn tham gia để trở thành thành viên nhóm. Có những đặc quyền hấp dẫn đang chờ bạn. |