#TTTG 194 Chương 6

Cập nhật lúc: 29-03-2026
Lượt xem: 0

“Vợ… không, Tiểu Vũ…” Anh ta đưa hoa ra. “Em tha thứ cho anh được không?”

Tôi không nhận.

“Chu Minh, chúng ta không còn quan hệ gì nữa.”

“Không! Chúng ta vẫn là vợ chồng! Bản án ly hôn còn chưa có hiệu lực!” Anh ta nói gấp. “Tiểu Vũ, anh biết sai rồi, thật sự biết sai rồi. Mẹ anh vào tù rồi, em trai anh cũng vậy… anh không còn gì nữa, chỉ còn em thôi…”

“Anh không còn gì nữa… nên mới tìm đến tôi?” Tôi nhìn anh ta. “Chu Minh, anh không phải yêu tôi.”

“Anh chỉ là… không còn ai khác.”

“Không phải!” Anh ta kích động. “Anh thật sự yêu em!”

Nói xong, anh ta định quỳ xuống.

Tôi lùi lại một bước.

Tránh đi.

“Chu Minh, đứng lên đi.” Tôi nhìn anh ta. “Một người đàn ông, cứ mở miệng là quỳ, anh không thấy mất mặt sao?”

Anh ta sững người.

Ngẩng lên nhìn tôi.

Ánh mắt đầy kinh ngạc.

“Em… sao em có thể nói như vậy…”

“Tôi nói sự thật.” Tôi bình thản. “Lúc mẹ anh lấy sổ đỏ của tôi, anh không đứng ra. Lúc bà giả chữ ký của tôi, anh không đứng ra. Lúc công an đến bắt người, anh vẫn không đứng ra.”

“Từ đầu đến cuối, anh chỉ nghĩ cách bảo vệ mẹ anh, bảo vệ em trai anh, bảo vệ cái ‘gia đình’ mục nát đó.”

“Anh chưa từng nghĩ đến việc bảo vệ tôi.”

Anh ta đứng im.

Môi run.

Rất lâu… không nói được gì.

“Tiểu Vũ, anh…”

“Chu Minh.” Tôi nhìn anh ta. “Tôi không hận anh.”

“Tôi chỉ… khinh thường anh.”

“Anh đi đi. Đừng đến nữa.”

Tôi đóng cửa lại.

Bên ngoài—

Là tiếng anh ta khóc.

“Tiểu Vũ! Em không thể đối xử với anh như vậy! Anh là chồng em mà!”

“Tiểu Vũ! Cho anh một cơ hội đi!”

“Tiểu Vũ…”

Giọng anh ta nhỏ dần.

Rồi biến mất trong hành lang.

Tôi tựa lưng vào cửa.

Thở ra một hơi dài.

Cuối cùng…

Thật sự kết thúc rồi.

Sau khi ly hôn, tôi sửa lại căn nhà.

Đổi hết nội thất.

Đổi rèm.

Đổi màu sơn.

Từng góc, từng chi tiết—

Đều thay đổi.

Từ nay về sau—

Nơi này chỉ còn mình tôi.

Không còn mẹ chồng.

Không còn anh ta.

Không còn những chuyện rối ren đó nữa.

Chỉ còn tôi.

Mẹ tôi đến thăm.

Bà nhìn quanh một vòng rồi nói:

“Tiểu Vũ, con làm đúng.”

Tôi cười nhẹ.

“Con biết mà, mẹ.”

“Nhà họ Chu, từ đầu đã không phải người tử tế.” Mẹ tôi thở dài. “Ngày xưa mẹ đã không muốn con lấy nó, mà con không nghe.”

“Giờ nói cũng không còn ý nghĩa nữa.” Tôi nói. “Dù sao cũng đã ly hôn rồi.”

“Ly hôn tốt, ly hôn tốt.” Mẹ tôi gật đầu. “Sau này tìm người tốt hơn.”

“Con không vội.” Tôi nói. “Con muốn sống tốt cho chính mình trước.”

Mẹ tôi nhìn tôi, rồi mỉm cười.

“Đúng vậy.”

“Phụ nữ mà… trước hết phải biết yêu lấy chính mình.”

Nửa năm sau, tôi thăng chức.

Từ trưởng phòng lên giám đốc.

Lương tăng gấp đôi.

Trong buổi tiệc cuối năm của công ty, sếp đứng trước tất cả mọi người, trực tiếp khen tôi:

“Đồng chí Lâm Tiểu Vũ là tấm gương của công ty. Làm việc nghiêm túc, thành tích xuất sắc, lại còn cực kỳ độc lập. Tôi hy vọng mọi người đều có thể học hỏi cô ấy.”

Dưới sân khấu, tiếng vỗ tay vang lên dồn dập.

Tôi đứng trên đó, nhìn xuống.

Bỗng nhiên thấy—

Tất cả những gì mình đã trải qua…

Đều đáng giá.

Rời khỏi những con người mục nát đó.

Cuộc đời tôi—

Chỉ ngày càng tốt hơn.

Một ngày nọ, tôi tình cờ gặp lại anh ta trên phố.

Anh ta đang đẩy xe ba bánh, bán trái cây.

Tóc đã bạc đi một nửa.

Gương mặt đầy nếp nhăn.

Cả người già đi trông thấy.

Khi nhìn thấy tôi—

Ánh mắt anh ta tràn đầy hối hận… và cả ghen tị.

Tôi bước tới.

Mua hai cân táo.

“Bao nhiêu?”

“Mười tệ.” Anh ta cúi đầu, không dám nhìn tôi.

Tôi quét mã thanh toán.

Cầm túi táo.

Quay người rời đi.

“Tiểu Vũ…”

Anh ta gọi phía sau.

Tôi dừng lại.

Quay đầu nhìn anh ta một cái.

“Chu Minh, sống cho tốt.”

Rồi tôi bước đi.

Phía sau—

Chỉ còn lại một tiếng thở dài rất lâu.

Về đến nhà, tôi đặt táo vào tủ lạnh.

Rồi ngồi xuống ban công.

Nhìn ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ.

Ánh nắng ấm áp.

Rơi lên người.

Dịu dàng đến mức khiến người ta muốn nhắm mắt lại.

Tôi chợt nhớ về buổi tối ba năm trước.

Ngày mà mẹ chồng lấy sổ đỏ của tôi.

Ngày mà anh ta chọn đứng về phía bà.

Ngày mà tôi—

Gần như sụp đổ.

Khi đó, tôi vừa giận, vừa tuyệt vọng.

Không biết phải làm gì.

Không biết tương lai sẽ ra sao.

Nhưng tôi đã đưa ra một lựa chọn.

Bảo vệ chính mình.

Bất kể là ai.

Cũng không được phép làm tổn thương tôi.

Kể cả mẹ chồng.

Kể cả chồng.

Chỉ cần họ chạm vào giới hạn của tôi—

Tôi sẽ để họ trả giá.

Tôi không phải thánh nhân.

Tôi không học được cách tha thứ vô điều kiện.

Tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường.

Chỉ muốn sống một cuộc đời tử tế cho chính mình.

Những ai từng muốn dẫm lên tôi—

Tôi sẽ cho họ biết.

Tôi không dễ bị bắt nạt.

Điện thoại vang lên.

Là mẹ tôi.

“Tiểu Vũ, mai về ăn cơm không? Ba con nấu món thịt kho con thích đấy.”

“Vâng, mai con về.” Tôi mỉm cười.

“À đúng rồi, con trai cô Vương nhà bên mới từ nước ngoài về, người cũng được lắm, có muốn gặp thử không?”

Tôi bật cười.

“Mẹ, con không vội.”

“Con bé này, ba mươi rồi còn không vội.”

“Ba mươi thì sao chứ?” Tôi nhìn ánh chiều ngoài cửa sổ. “Ba mươi… mới là lúc đẹp nhất.”

“Được được, nghe con hết.”

Tắt máy.

Tôi vẫn ngồi đó.

Ngắm bầu trời chiều.

Mây cam đỏ rực rỡ như một bức tranh.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Bỗng thấy—

Cuộc sống này…

Thật sự rất đẹp.

Rất, rất đẹp.

Hết