#TTTG 194 Chương 4
“Chị dâu… chị đừng vậy…” Anh ta lắp bắp. “Quán trà sữa của tôi vừa mở, có lãi là tôi trả chị ngay…”
“Chu Chí Cường,” tôi nhìn anh ta, “anh vay 200 vạn để mở quán trà sữa. Tôi hỏi anh, số tiền đó anh dùng vào đâu?”
“Thì… mở quán…”
“Một quán trà sữa cần 200 vạn?” Tôi cười nhạt. “Anh nghĩ tôi ngu à?”
Mặt anh ta càng lúc càng khó coi.
“Phần còn lại đâu?” Tôi hỏi. “Có phải đem đi trả nợ cờ bạc không?”
Anh ta đứng chết lặng.
Mặt từ trắng chuyển sang xanh.
Môi run lên.
Một lúc lâu không nói được gì.
“Cô… cô sao biết…”
“Đoán thôi.” Tôi nói. “Mấy năm nay anh chơi bạc, nợ không ít. Mẹ anh lấy sổ đỏ của tôi đi cắm, anh dùng tiền trả nợ, tiện thể mở cái quán làm vỏ bọc. Đúng không?”
Sắc mặt anh ta trắng bệch.
Mẹ chồng cũng sững lại, quay đầu nhìn anh ta.
“Tiểu Cường… con… con lại đi đánh bạc?”
“Mẹ… con…” Anh ta cúi đầu, không dám nhìn.
“Đồ vô dụng!” Bà ta tát thẳng vào mặt anh ta. “Tôi bảo con bỏ rồi cơ mà! Sao còn dính vào!”
“Con… con không kiểm soát được…”
“Con… con muốn chọc tức chết tôi à!” Bà ta ôm ngực, suýt ngã.
Tôi ngồi trên sofa.
Nhìn cảnh này.
Chỉ thấy—
Buồn cười.
Thật sự quá buồn cười.
Một người trộm sổ đỏ.
Một người cờ bạc.
Một người biết mà vẫn giấu.
Cả nhà hợp lại.
Diễn một màn “mẹ hiền con ngoan” trước mặt tôi.
Thật ghê tởm.
—
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
Tôi đứng dậy mở cửa.
Hai cảnh sát đứng bên ngoài.
“Xin hỏi cô là Lâm Tiểu Vũ?”
“Phải.”
“Chúng tôi nhận được trình báo của cô về việc sổ đỏ bị lấy và giả mạo chữ ký để vay tiền. Cô có thể theo chúng tôi về làm việc không?”
“Được.” Tôi gật đầu.
“Đợi đã!” Mẹ chồng lao tới, chắn trước mặt tôi. “Đồng chí công an, đây là hiểu lầm! Người một nhà cả, trộm với chả cắp cái gì!”
“Bà là?”
“Tôi là mẹ chồng nó!” Bà ta cuống lên. “Sổ đỏ là tôi lấy, nhưng tôi mượn! Không phải trộm!”
“Mượn?” Cảnh sát nhíu mày. “Cô Lâm, cô có đồng ý không?”
“Không.” Tôi trả lời.
Mặt bà ta trắng bệch.
“Vậy là trộm.” Cảnh sát nói. “Hơn nữa, bà vừa thừa nhận đã giả mạo chữ ký của cô Lâm?”
“Tôi… tôi…” Môi bà ta run lên, không nói nổi.
“Bà có dấu hiệu phạm tội trộm cắp và lừa đảo. Mời bà theo chúng tôi về làm việc.”
“Không! Tôi không đi!” Bà ta giãy giụa, nước mắt nước mũi lẫn lộn. “Tôi là mẹ chồng nó! Nó không thể đối xử với tôi như vậy!”
“Mẹ!” Chu Minh từ ngoài lao vào, nhìn thấy cảnh trước mắt thì sững sờ.
“Vợ, em mau nói với công an đây là hiểu lầm! Đừng bắt mẹ anh!” Anh ta xông tới, nắm chặt tay tôi, giọng gần như cầu xin.
Tôi nhìn anh ta.
Lắc đầu.
“Chu Minh, mẹ anh phạm pháp. Tôi không cứu được.”
“Không cứu được hay là em không muốn cứu!” Anh ta gào lên. “Lâm Tiểu Vũ, em còn là người không vậy!”
“Chu Minh,” tôi nhìn thẳng vào anh ta, “lúc mẹ anh lấy sổ đỏ của tôi, sao anh không nói là phạm pháp? Lúc bà giả chữ ký của tôi, sao anh không nói là phạm pháp? Bây giờ công an tới, anh lại bảo tôi cứu?”
“Đó là mẹ anh!”
“Cũng là tội phạm.”
Anh ta đứng chết lặng.
Ánh mắt tràn đầy kinh ngạc, tức giận… và một thứ cảm xúc lạ lẫm.
Sợ hãi.
“Lâm Tiểu Vũ, em sẽ hối hận.” Anh ta nghiến răng, giọng mang theo oán hận. “Hôm nay em đẩy mẹ anh vào tù, sau này đừng mong sống yên!”
“Chu Minh,” tôi cười nhạt, “rời khỏi anh… mới là ngày tháng yên ổn nhất của tôi.”
Sắc mặt anh ta tái xanh.
Môi run lên.
Cuối cùng—
Quay người rời đi.
Cảnh sát đưa mẹ chồng đi.
Chu Chí Cường định chạy, bị chặn lại.
“Anh cũng đi cùng chúng tôi. Cần làm rõ khoản vay.”
“Tôi… tôi không làm gì…” Anh ta mặt cắt không còn giọt máu.
“Có làm hay không, về đồn nói.”
Anh ta cũng bị đưa đi.
Tôi đứng ở cửa.
Nhìn chiếc xe cảnh sát dần khuất.
Trong lòng trống rỗng.
Có nhẹ nhõm.
Có phẫn nộ.
Và… một chút buồn.
Ba năm hôn nhân.
Tôi từng nghĩ mình có một gia đình.
Hóa ra—
Chỉ là một nơi hút máu.