#TTTG 151 Chương 5

Cập nhật lúc: 23-03-2026
Lượt xem: 0

19.

Một câu nói khiến mọi ánh nhìn đổ dồn về phía dì Lâm.

Cận Hoài hừ lạnh: “Thì ra là trốn ở chỗ bà già làm thuê này, cô ấy cũng chưa đến nỗi quá ngu.”

Giọng Nguyễn Khê vẫn ngọt xớt.

“Để chị ra đây đi ạ, em sẽ xin lỗi chị. Đứa bé là do em không cẩn thận, không liên quan đến chị, sau này cả nhà chúng ta sẽ chung sống hòa thuận.”

Mẹ nuôi ôm lấy Nguyễn Khê, vuốt lại lọn tóc mai trên trán cô ấy.

“Chúng ta đã mua nhà cho nó rồi, sau này một năm đi lại một lần là được.”

Một vở kịch nực cười.

Chẳng cần sự thật, chẳng cần nguyên do.

Cứ thế mù quáng lật trang cho qua chuyện.

Thật chẳng có ý nghĩa gì.

Hắc Bạch Vô Thường bao giờ mới đến đưa tôi đi đây.

Tôi không muốn nhìn thấy đám người đạo đức giả này thêm một giây nào nữa.

“Tiểu thư chết rồi, chết thật rồi!”

Dì Lâm nghẹn ngào hét lên.

“Đây là giấy chứng tử của tiểu thư, giấy hỏa táng, còn cả tiền vàng quần áo giấy tôi vừa mới mua hôm nay đây.”

“Đêm qua tiểu thư báo mộng cho tôi, nói cô ấy lạnh lắm, sợ lắm.”

“Nói cô ấy cô đơn lắm, không một ai để ý đến cô ấy, quan tâm cô ấy.”

“Tiểu thư tội nghiệp của tôi, chỉ trong vòng một năm mà mất đi cha mẹ yêu thương, mất đi bạn trai, làm gì cũng bị chỉ trích.”

“Nhưng cô ấy có lỗi gì chứ? Tiểu thư, cô không có lỗi gì cả, dì Lâm đều nhìn thấy hết.”

“Từ đầu đến cuối, cô đều không sai, cô nghe thấy không, tiểu thư?”

Nước mắt thấm đẫm khuôn mặt khắc khổ của dì Lâm.

Đó là sự bộc phát, cũng là sự đòi lại công bằng.

Tôi đưa tay hư không lau nước mắt cho dì.

Tiếc rằng từng giọt, từng giọt cứ xuyên qua lòng bàn tay.

Con nghe thấy rồi, dì Lâm.

Nghe thấy rồi.

Cảm ơn dì.

20.

Cận Hoài không tin, đôi môi trắng bệch mím thành một đường thẳng.

“Không thể nào, định vị điện thoại của cô ấy vẫn luôn ở ngoại ô, cô ấy chỉ đang trốn thôi! Bà nói dối.”

Dì Lâm dùng ống tay áo quẹt nước mắt.

“Là ngoại ô Thanh Sơn phải không? Tiểu thư được chôn cùng với bố mẹ ruột của cô ấy, điện thoại và vật tùy thân, tôi đã bỏ vào đó cùng rồi.”

Cận Hoài cúi đầu suy nghĩ, giây lát sau, khuôn mặt anh lập tức tái mét như tro tàn.

Bố nuôi và mẹ nuôi đều ngất lịm đi.

Bùi Ngạn như kẻ mất hồn, ánh mắt đờ đẫn, trống rỗng như đêm đen vô tận.

Trong tích tắc.

Không khí rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ.

Tôi không ngờ.

Họ lại có phản ứng như thế này.

Dù sao thì, trước đó ai nấy đều…

Cực kỳ chán ghét tôi.

À, lại tự luyến rồi.

Chẳng qua là “nghĩa tử là nghĩa tận” mà thôi.

Chỉ cần một thời gian nữa.

Họ sẽ ổn thôi.

21.

Buổi tối, dì Lâm đang thu dọn đồ đạc.

Dì xin nghỉ việc rồi.

Đang dọn dở thì trong kho bên cạnh phát ra tiếng động nhỏ.

Dì Lâm cầm chổi, thận trọng tiến tới.

Cửa khép hờ.

Tôi đã vào thám thính trước một bước.

Thấy bóng lưng một người phụ nữ.

“Đồ của con gái tôi đâu rồi, cái đèn ngủ Thư Thư thích nhất lúc nhỏ đâu?”

“Nó sợ tối nhất, phải bật đèn mới ngủ được.”

“Để đâu rồi, không tìm thấy Thư Thư sẽ khóc mất.”

Mái tóc xoăn tinh tế ngày nào giờ rối bù xơ xác, phong thái của một quý phu nhân đã trở thành điên dại.

Bà dùng tay không bới móc đống đồ đạc hỗn độn.

Nghe thấy tiếng động, bà quay đầu lại.

“Dì Lâm, đồ trong phòng Thư Thư chị giấu đi rồi đúng không, chị không vứt đi đúng không.”

Nhìn dáng vẻ của mẹ nuôi, dì Lâm thấy xót xa.

“Bà chủ, đồ của tiểu thư để ở tận bên trong, để tôi tìm giúp bà.”

“Không cần, không cần, để tôi tự làm.”

Nói đoạn, bà lảo đảo chui vào trong.

Bà làm đổ rất nhiều thứ, có cái rơi trúng vai, trúng đầu bà.

Bà dường như không còn cảm giác đau đớn.

Lúc nhỏ.

Tôi và bà đi ngang qua giàn hoa hồng đang dựng dở.

Vô tình giàn hoa bị tuột.

Từng chùm hoa hồng chưa tỉa gai đổ ập xuống.

Bà thất kinh hồn vía, không chút do dự ôm chặt tôi vào lòng.

Cánh tay tôi bị trầy xước, nhưng so với tấm lưng đẫm máu của mẹ nuôi thì chẳng thấm tháp vào đâu.

Vậy mà mẹ nuôi như không biết đau.

Bà thổi nhẹ vào tay tôi, dịu dàng dỗ dành:

“Thư Thư đừng sợ, Thư Thư không đau, có mẹ đây, có mẹ đây.”

Đôi mắt tôi khô khốc đến đau nhức.

Nhưng chẳng thể trào ra thứ gì để làm dịu đi.

Mẹ nuôi nhìn thấy chiếc thùng lớn kia, bà cẩn thận chậm rãi mở ra.

Hiện ra trước mắt là một cuốn album ảnh.

Bà run rẩy lật ra.

Một bức ảnh chụp dáng ngủ lúc tôi hai tuổi.

Bên cạnh là những dòng chữ chằng chịt:

Hôm nay Thư Thư gọi mười tiếng mẹ, hai tiếng bố, tôi biết ngay là Thư Nhi thích mẹ hơn mà.

Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con, tôi thấy thật hạnh phúc.

Ngay cả lúc ngủ cũng yên tĩnh thế này, thật sợ sau khi lớn lên con sẽ bị bắt nạt.

Nhưng không sao, tôi sẽ bảo vệ con.

Khóe miệng mẹ nuôi dần nở nụ cười.

Ngay sau đó, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Dì Lâm rút lui khỏi kho hàng.

Linh hồn tôi cũng bay theo ra ngoài.

Lát sau.

Một tiếng khóc xé lòng.

Từ trong kho truyền ra.

22.

Dì Lâm nghỉ hưu.

Về giúp con trai con dâu nấu cơm dọn dẹp nhà cửa.

Buổi trưa, trên tivi phát tin tức.

Tin khẩn! Tổng giám đốc tập đoàn Cận thị bị một người đàn ông họ Bùi dùng dao sát hại, nghi phạm đã sa lưới.

Hôm nay, một vụ án mạng gây chấn động đã xảy ra tại thành phố. Tổng giám đốc tập đoàn Cận thị đã bị một người đàn ông họ Bùi tấn công bằng dao tại nơi làm việc và tử vong tại chỗ.

Theo thông báo từ phía cảnh sát, thời gian xảy ra vụ án là…

Tôi ngẩn người.

Nhìn bức ảnh đã được làm mờ.

Nhận ra ngay đó là Cận Hoài và Bùi Ngạn.

Trong lòng ngổn ngang bao cảm xúc.

Nếu như hai mươi năm trước không bị tráo nhầm thì tốt biết mấy.

Tôi ở bên bố mẹ ruột của mình.

Nguyễn Khê cũng ở bên bố mẹ ruột của cô ấy.

Tất cả những chuyện này.

Sẽ không bao giờ xảy ra.

【Hệ thống khởi động.】

【Thời gian đã hết, ký chủ có lựa chọn rời đi không?】

【Mở ra thế giới tiếp theo.】

【Có / Không.】

“Có.”

**- HẾT -**