#TTTG 151 Chương 4

Cập nhật lúc: 23-03-2026
Lượt xem: 0

15.

Bùi Ngạn đến.

Ở trong thư phòng.

Dì Lâm đang dọn dẹp ở phòng khách ngay sát bên cạnh.

Cuộc đối thoại của họ lọt hết vào tai tôi.

“Đợi sức khỏe Nguyễn Khê bình phục hẳn, cháu sẽ rời đi, thời gian qua đã làm phiền mọi người.”

“Nói gì vậy, là làm phiền cháu mới đúng.”

Bố nuôi thở dài.

“Nhưng mà Khê Khê…”

Bùi Ngạn ngắt lời ông: “Những lỗi lầm Nguyễn Thư gây ra cháu sẽ gánh vác, cháu tự nguyện, nhưng tình cảm thì không thể cưỡng ép.”

Tôi ngẩn người.

Ý gì đây?

Bùi Ngạn không thích Nguyễn Khê, vậy đứa bé là của ai?

Rõ ràng không còn cảm giác gì, nhưng tôi vẫn thấy lồng ngực mình dâng lên vị chua xót.

“Khê Khê cũng có lỗi, con bé quá cố chấp, vì muốn có được tình cảm của cháu mà làm hại bản thân, kết quả vô tình mang thai. Cháu bằng lòng chăm sóc con bé, Nguyễn gia rất cảm ơn cháu.”

“Cũng không hoàn toàn là lỗi của Nguyễn Khê.”

Bùi Ngạn rơi vào trầm tư.

Lát sau anh lại nói: “Nguyễn Khê từ nhỏ chịu khổ, tính tình nhạy cảm. Nguyễn Thư sai bạn bè đến bắt nạt con bé, con bé sợ hãi, hoảng loạn, cháu vô tình cứu được nên con bé mới nảy sinh sự dựa dẫm…”

“Hơn nữa, chuyện đó Nguyễn Thư làm quá quá đáng.”

“Nếu Nguyễn Thư rộng lượng hơn một chút, không ghen tị việc Nguyễn Khê nhận được sự sủng ái của hai bác, có lẽ cũng không thành ra thế này.”

Tôi lập tức cảm thấy như bị dội gáo nước lạnh.

Đến tận bây giờ.

Bùi Ngạn vẫn thấy là do tôi không đủ rộng lượng.

Chuyện đó?

Sau khi chết, ký ức luôn như bị phủ một lớp màn.

Tôi cố gắng nhớ lại.

À, đúng rồi.

Lần đó Bùi Ngạn dùng ánh mắt lạnh lùng mắng tôi độc ác, nói tôi muốn hủy hoại sự trong trắng của một cô gái.

Tôi ngơ ngác không hiểu gì.

Hỏi bao nhiêu người mới biết.

Thì ra là đám bạn của tôi chặn Nguyễn Khê trong nhà vệ sinh, lột đồ cô ấy để chụp ảnh.

Tất cả mọi người đều nói là do tôi chỉ thị.

Và ngay khoảnh khắc Bùi Ngạn mắng tôi.

Mọi thứ đã bị đóng đinh.

Tôi không thể thanh minh, đám gọi là bạn bè năm xưa đồng loạt ra nước ngoài.

Chớp mắt, danh tiếng của tôi từ nữ thần rạng rỡ biến thành ác nữ tâm cơ.

Thật ra người khác nói gì tôi không quan tâm.

Điều khiến tôi đau lòng nhất là.

Bùi Ngạn, từ đầu đến cuối.

Chưa từng tin tưởng tôi.

16.

Lại hai ngày nữa trôi qua.

Cả ngày đi theo dì Lâm len lỏi qua các ngóc ngách trong nhà.

Chán đến mức sắp mọc nấm rồi.

Phòng khách đột nhiên vang lên tiếng động lớn.

Dì Lâm buông khăn lau, lén lút áp tai vào góc tường.

Giỏi lắm dì Lâm.

Con cũng đang rầu vì không có chuyện gì để hóng đây.

“Nguyễn Thư thực sự không quay lại sao?”

Lại là Cận Hoài.

Anh ấy rảnh rỗi tìm tôi làm gì.

Ôi, suýt nữa thì quên mất.

Là đám cưới mà.

Tôi còn đang nghĩ hai ngày nữa không thấy ai xuất hiện ở sân bay, anh lại không tìm thấy người.

Anh ghét nhất là kẻ không nghe lời.

Phen này chắc anh nổ tung vì tức mất.

Hi hi.

Bố nuôi đáp: “Nó sau khi xuất viện không hề quay lại, chẳng phải nó luôn ở cùng các người sao?”

Cận Hoài nghi ngờ nhìn bố nuôi.

“Trước đó cô ấy có nói gì với hai người không?”

Bố nuôi bối rối: “Nó định nói gì với chúng tôi?”

“Không có gì.” Cận Hoài nhìn quanh một lượt. “Hai ngày nữa cô ấy không xuất hiện, tôi sẽ lại đến.”

Hết hồn.

Suýt chút nữa là chạm mắt với Cận Hoài.

Tôi tự vỗ đầu mình.

Chết rồi còn sợ anh làm gì!

Anh còn có thể nhốt tôi vào hầm ngầm, vui thì cho miếng cơm, không vui thì tắt đèn bắt nghe tiếng nước chảy chắc?

Giọng điệu nghiêm trọng của anh khiến bố nuôi cảm thấy khó chịu.

Nhưng ông cũng không nói gì.

Sau khi Cận Hoài đi.

Bố nuôi quay người gọi một cuộc điện thoại, sai người điều tra gì đó.

17.

Thấm thoát lại qua hai ngày.

Đúng lúc dì Lâm được nghỉ phép.

Dì gọi điện cho con trai nói mơ thấy tôi vừa lạnh vừa thiếu tiền, định đốt cho tôi ít quần áo và tiền vàng.

Tôi bay lơ lửng quanh dì.

Dì Lâm ơi, cái đó là giả đấy.

Giả đấy, là lừa đảo dưới âm phủ thôi.

Lương dì không cao, đừng lãng phí nữa.

Dì Lâm vừa mua xong đồ.

Thì nhận được một cuộc điện thoại.

Cái điện thoại giá 299 tệ của dì ngoài việc không hở điện thì cái gì cũng hở âm thanh.

Tiếng của dì Lưu giúp việc khác như xuyên thủng ba con phố:

“Chị Lâm, về mau! Ông Nguyễn và cậu Cận đánh nhau rồi, bà chủ ngất xỉu, một mình tôi lo không xuể!”

Hả?

Tôi và dì Lâm cùng chung một khuôn mặt chấn động.

Cái gì cơ?

Cái bộ xương già của bố nuôi mà đánh lại được gã thanh niên khí thế hừng hực như Cận Hoài sao?

Cận Hoài cũng thất đức thế? Không kính lão đắc thọ à?

Ảo giác, chắc chắn là ảo giác.

Dì Lâm cũng cuống cuồng, bắt taxi về biệt thự.

Tiếc là xe ngoài không được vào trong.

Vừa vào biệt thự, chưa đi được mấy bước.

Thật trùng hợp, lại gặp Bùi Ngạn đang lái xe đến.

Tôi bay lên nóc xe.

Cảm thán.

Đủ mặt rồi, đủ mặt rồi, thêm cô Nguyễn Khê nữa là trọn bộ.

Chậc chậc.

18.

Chiến sự đã rõ ràng.

Bố nuôi gừng già còn cay, Cận Hoài không ổn lắm, mặt mũi tím tái bầm dập.

Tôi công khai giơ ngón tay cái tán thưởng bố nuôi.

Bùi Ngạn sắc mặt ngưng trọng đỡ lấy người bố nuôi đang khom lưng thở dốc.

Chưa kịp nói gì, bố nuôi đã gầm lên một tiếng:

“Cận Hoài, chuyện của một năm đó sau này tôi sẽ tính sổ với cậu! Bây giờ, cậu giao Thư Nhi ra đây, con bé không gả nữa!”

Cả khuôn mặt Cận Hoài đen như nhọ nồi.

“Cô ấy không ở chỗ tôi.”

“Cô ấy trốn đi rồi, nhưng ngoài các người ra thì còn ai có thể giúp cô ấy được nữa.”

Bố nuôi đang tích lực định lao vào thì bị Bùi Ngạn cản lại.

“Anh có ý gì?”

Cận Hoài liếc anh một cái, phớt lờ.

“Bác Nguyễn, có Nguyễn Thư ở đây thì Khê Khê sẽ không sống yên ổn được. Hai bác không nỡ để con gái ruột chịu uất ức mà. Giao người ra đây, tôi sẽ đưa cô ấy đi thật xa khỏi hai bác.”

Nhìn bầu không khí sặc mùi thuốc súng.

Tôi thở dài.

Thật chẳng hiểu nổi Cận Hoài, vì Nguyễn Khê mà có thể làm đến mức này.

Nhưng cũng không thể cứ nhắm vào một mình tôi mà vặt lông mãi thế chứ.

Khuôn mặt trắng bệch của mẹ nuôi vừa hồi lại được một chút.

“Cận Hoài, cậu đúng là đồ súc sinh! Vậy mà lại nhốt Nguyễn Thư dưới hầm hành hạ suốt một năm.”

“Nó có bỏ đi cũng là để trốn cậu, trốn cái con quỷ như cậu!”

Hóa ra, bố mẹ nuôi tức giận như vậy.

Là vì con sao.

Gân xanh trên trán Cận Hoài giật lên, đáy mắt toàn là vẻ lạnh lẽo.

“Bác gái, bây giờ bác lại giả làm người tốt gì chứ? Một năm trước, tại bữa tiệc ở nhà bác, tôi bị hạ thuốc.”

“Làm sao Nguyễn Thư có thể lặng lẽ đi xuyên qua đám đông, vào đúng phòng tôi một cách chuẩn xác như vậy.”

“Bác phải là người rõ nhất chứ.”

Không khí rơi vào một sự im lặng đến nghẹt thở.

Ồ quao, quả dưa này lại rơi trúng đầu mình rồi.

Tôi vỗ vỗ ngực.

May quá, không đau, không đau.

“Bốp” một tiếng.

Nắm đấm của Bùi Ngạn giáng thẳng vào mặt Cận Hoài, mắt anh đỏ sọc.

Hai người lao vào đánh nhau, cảnh tượng máu me bạo lực

Tôi chống cằm, nghiêm túc đếm xem ai bị ăn đòn nhiều hơn.

Đột nhiên một tiếng khóc run rẩy vang lên.

“Các anh đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, chuyện chính bây giờ là tìm chị mà.”

Là Nguyễn Khê, cô ấy từ trên lầu đi xuống.

Vẫn là lời của người trong lòng có tác dụng, Cận Hoài dừng tay, Bùi Ngạn bồi thêm hai đấm.

Hai nhân vật có máu mặt trong giới.

Lúc này trông thảm hại vô cùng.

“Các người không cần tìm tiểu thư nữa đâu, cô ấy không đi đâu cả.”