#TTTG 135 Chương 3

Cập nhật lúc: 21-03-2026
Lượt xem: 0

Chẳng lẽ…

Chẳng lẽ Thẩm Trạch Xuyên phát hiện tôi và anh trai nói chuyện riêng ở nhà vệ sinh?

Lần trước anh ta vốn đã hiểu lầm tôi và anh trai có loại quan hệ kia.

Cộng thêm hôm nay tôi và anh trai nói chuyện lén lút như vậy…

Người biết chuyện thì hiểu là quan hệ anh em.

Nhưng người không biết…

Nghe qua đúng là dễ hiểu lầm.

Nhưng lúc đó tôi cũng đâu thấy xung quanh có ai mà?

Thẩm Trạch Xuyên… không thể nào chứ?!

Mang theo nghi vấn đó, tôi đi làm mấy ngày.

Thẩm Trạch Xuyên mấy ngày nay đều khá uể oải.

Tuy rằng sáng hôm sau tỉnh rượu anh đã xóa sạch mấy bài đó trong vòng bạn bè.

Nhưng tâm trạng trầm thấp của anh vẫn chưa tan.

“Thẩm tổng? Thẩm tổng?”

Tôi đang báo cáo công việc, mới nói được một nửa đã thấy anh thất thần mấy lần liền.

Anh hoàn hồn lại, nói qua loa vài câu về công việc.

Tôi đang chuẩn bị đi giao việc xuống dưới.

Anh đột nhiên hỏi:

“Thư ký Lâm, em sẽ đi chứ?”

Bước chân tôi khựng lại.

Ý gì?

Tôi có hai cái chân, sao lại không đi được?

Thẩm Trạch Xuyên ho khẽ một tiếng, bổ sung:

“Ý tôi là… em có nhảy việc không?”

“Sang tập đoàn Lục thị.”

Tôi lập tức hiểu ra.

Thì ra là đi theo nghĩa này.

Câu này của anh gần như đang nói thẳng:

“Tôi biết em và Lục Thừa Tự có quan hệ.”

Tâm trạng tôi có chút phức tạp.

Do dự vài giây, tôi vẫn không nói ra chuyện mình là em gái Lục Thừa Tự.

Trong mắt tôi…

Quan hệ tình nhân và quan hệ huyết thống hoàn toàn không thể so sánh.

Quan hệ huyết thống là m.á.u mủ ruột thịt, không thể cắt bỏ.

Còn quan hệ tình nhân…

Muốn dứt là dứt.

Cùng lắm sau này tìm cơ hội nói với anh rằng tôi và Lục Thừa Tự không có quan hệ gì.

Tôi nói:

“Không đâu.”

“Qua đó thì… không tiện.”

Thẩm Trạch Xuyên không nói thêm gì.

Nhưng nếu tôi không nhìn nhầm…

Biểu cảm lúc đó của anh giống như vừa thở phào nhẹ nhõm.

Không đúng.

Rất không đúng.

Cực kỳ không đúng.

Sao Thẩm Trạch Xuyên lại sợ tôi rời đi như vậy?

Tôi định quan sát anh thêm một thời gian.

Kết quả chưa được mấy ngày, anh đã khôi phục như bình thường.

Giống như vừa nhanh ch.óng thoát khỏi nỗi đau thất tình.

Giờ nghỉ trưa, quản lý phòng kế hoạch lại chạy tới buôn chuyện.

“Thử ra chưa? Thử ra chưa?”

Mấy ngày nay cô ấy bày mưu tính kế cho tôi, muốn xem có phải tôi là nguyên nhân khiến sếp phát điên đăng status đêm khuya hay không.

Cô ấy dạy tôi một loạt chiêu thử lòng sếp.

Tôi bất lực nói:

“Cái chiêu hắt cà phê vào tay anh ấy của cô lộ liễu quá.”

“Còn cái gì mà cố ý phạm lỗi rồi khóc xem anh ấy có nỡ mắng tôi không.”

“Cố tình ngã vào lòng sếp… mấy cái này tôi cũng không muốn nói.”

Chương 6

Quản lý sờ sờ mũi.

“Trong tiểu thuyết toàn viết vậy mà… tôi thấy nam chính đều bị nữ chính quyến rũ đến ngơ ngác.”

Tôi có dự cảm không lành.

“Cô đọc tiểu thuyết gì vậy?”

Quản lý đáp:

“Thư ký nhỏ thuần khiết và sếp sau khi đóng cửa lại rồi làm tới bến.”

Mặt tôi nóng bừng.

“…”

Xong rồi.

Gặp phải thứ dữ rồi.

May mà những chiêu đó tôi chưa dùng.

Nhiều nhất chỉ là thử mặc đồ hơi gợi cảm đi qua trước mặt anh.

Kết quả là Thẩm Trạch Xuyên không hề phản ứng.

Ngay lúc tôi bắt đầu nghi ngờ có phải tôi với quản lý tưởng tượng quá nhiều hay không…

Thì dự án khu nghỉ dưỡng bắt đầu khởi công.

Tôi và Thẩm tổng cùng đi công tác.

Dự án này là dự án lớn nhất mà Thẩm Trạch Xuyên quyết tâm thực hiện trong suốt mấy năm kể từ khi tiếp quản công ty.

Nhà họ Thẩm có thể lật ngược thế cờ hay không, đều trông cả vào dự án này.

Thực ra trước khi phá sản, nhà họ Thẩm đã có ý định phát triển khu khách sạn ở đây.

Nhưng họ tin nhầm người.

Dự án bị giao vào tay kẻ tiểu nhân, cuối cùng bị đ.â.m sau lưng.

Những người đó liên thủ ôm tiền bỏ trốn.

Công ty bị rút ruột, khách sạn xây dở dang.

Thứ duy nhất còn lại cho nhà họ Thẩm… chỉ là mảnh đất cũ kỹ này.

Thẩm Trạch Xuyên muốn dựa trên nền móng cũ, xây xong khách sạn rồi mở rộng thành khu nghỉ dưỡng du lịch.

Khối lượng công việc cực kỳ lớn.

Khoảng thời gian này Thẩm Trạch Xuyên vùi đầu vào công việc, tự làm mình bận rộn để không còn thời gian nghĩ tới những chuyện tình cảm rối rắm.

Lục Thừa Tự cũng đến tham dự lễ khởi công.

Sau khi kết thúc, buổi tối anh vừa hay có một buổi tụ tập riêng với bạn bè.

Tiện thể mời luôn Thẩm Trạch Xuyên.

Ban đầu tôi không muốn đi, sợ lộ thân phận.

Nhưng anh trai nhắn WeChat nói anh đã dặn trước mọi người rồi.

Những người bạn biết tôi sẽ không nói gì.

Tối nay cứ coi tôi là thư ký của Thẩm Trạch Xuyên.

Khi tôi và Thẩm Trạch Xuyên tới phòng riêng trong quán bar, mọi người đã đến đông đủ.

Anh trai đứng dậy giới thiệu Thẩm Trạch Xuyên với mọi người.

Phải nói là diễn xuất của bạn bè anh trai còn tốt hơn anh ấy nhiều.

Ánh mắt nhìn tôi chẳng khác gì nhìn người lạ.

Nhiều lắm cũng chỉ có chút nhiệt tình vừa phải.

Cũng có một người đứng dậy.

Là cô gái ngồi bên cạnh anh trai.

Tóc ngắn ngang vai, mặc vest và quần tây, phong thái gọn gàng dứt khoát.

Toàn thân toát ra khí chất nữ cường nhân tinh anh.

Tôi nheo mắt.

Càng nhìn càng thấy quen.

Cô ấy chủ động giới thiệu:

“Chào Thẩm tổng, tôi là Khương Hâm.”

“Lục tổng là vị hôn phu của tôi.”

Lục Thừa Tự khoác tay cô ấy.

“Ừ, Khương Hâm là vị hôn thê của tôi.”

Ở bên ngoài họ diễn tròn vai, thoải mái cho đối phương thể diện, trông vô cùng ân ái.

Nhưng chỉ người trong cuộc mới biết quan hệ của họ chỉ có danh nghĩa.

Phản ứng đầu tiên của Thẩm Trạch Xuyên là nhìn sang tôi.

Còn tôi thì đang mặt đầy hóng chuyện, nhìn cặp đôi trai tài gái sắc kia, hoàn toàn không có chút phản ứng ghen tuông nào.

Khi ngồi xuống, Thẩm Trạch Xuyên vẫn chưa ngừng suy nghĩ.

Anh nhớ tới lần trước tôi nói không tiện sang làm ở công ty Lục Thị.

Thì ra là không tiện thật.

Ở nhà có một người…

Bên ngoài lại nuôi thêm một người.

“Thư ký Lâm, em… không sao chứ?”

Thấy tôi ngồi trong góc lặng lẽ uống rượu, trong lòng Thẩm Trạch Xuyên rất khó chịu.

Tôi lúc này mới hiểu ý câu hỏi của anh, chột dạ uống thêm một ly.

“Không sao đâu Thẩm tổng, tôi thì có thể có chuyện gì chứ.”

“Anh mau đi uống với họ đi.”

“Lục tổng có thể đưa anh tới buổi tụ tập riêng này, chứng tỏ đã coi anh là người mình.”

“Anh nên tranh thủ làm quen với họ.”

“Mỗi người ở đây đều là nhân vật quan trọng trên thương trường, sau này có khi còn hợp tác.”

Thẩm Trạch Xuyên hừ lạnh.

“Vật họp theo loài, người tụ theo nhóm.”

“Lục Thừa Tự loại đàn ông ba lòng hai dạ như vậy, bạn bè của anh ta thì có thể là người tốt gì.”

May mà trong quán bar nhạc hát rất lớn.

Ngoài tôi ra, không ai nghe thấy.

Không hiểu sao lúc này Thẩm Trạch Xuyên lại tỏ ra cứng đầu như vậy.

Rõ ràng đây là cơ hội tốt nhất để xây dựng quan hệ.

Thế mà anh lại giống tôi, trốn trong góc uống rượu một mình.

Anh uống hết ly này đến ly khác, miệng vẫn bực bội nói:

“Cái họ Lục đó có vị hôn thê rồi mà còn đi trêu chọc em.”

“Mẹ nó đúng là không ra gì!”

Tôi: “…”

Tôi liếc nhìn anh trai ở cách đó không xa.

Trong lòng càng ngày càng chột dạ.

Thấy anh cầm ly rượu đứng bật dậy, như chuẩn bị cầm ly đi gây sự.

Tim tôi đập thình thịch.

Tôi lập tức kéo tay anh lại.

“Thẩm tổng, anh đừng kích động.”

“Lục tổng là nhà đầu tư của chúng ta.”

Thẩm Trạch Xuyên:

“Nhà đầu tư thì sao?”

“Nhà đầu tư thì có thể bắt nạt thư ký của tôi à?”

Một ông sếp bênh nhân viên như vậy thật sự không nhiều.

Tôi hơi cảm động.

Thời buổi này lãnh đạo không đem cấp dưới ra làm hàng hóa để lấy lòng người khác đã là tốt lắm rồi.

Thẩm Trạch Xuyên đúng là rất có chính nghĩa.

Tôi sợ anh uống say rồi đi đ.á.n.h anh trai tôi, vội kéo anh vòng ra phía cửa.

Không ngờ sắp ra tới cửa rồi…

Anh còn quay đầu lại thả một câu:

“Lục tổng!”

Giọng anh lớn đến mức tôi nghe cũng choáng.

Trời ơi.

Anh định đ.á.n.h thật à?!

Thẩm Trạch Xuyên lớn tiếng:

“Lục Thừa Tự, tôi cảnh cáo anh tránh xa thư ký Lâm của tôi ra!”

“Anh tưởng mình mở tiệm đồ cổ à?”

“Gặp ai cũng gọi là bảo bối!”

Không khí trong phòng riêng vốn đang cười nói rôm rả…

Lập tức đóng băng.

Tất cả mọi người đều ngây người.

Ai cũng không thể tin nổi người bạn mới mà Lục Thừa Tự đưa tới lại dám công khai diss lại anh.

Tôi nhanh tay bịt miệng Thẩm Trạch Xuyên vẫn còn muốn nói tiếp.

Sau đó áy náy nhìn người vô tội nhất là anh trai tôi.

“Anh ấy say rồi, say rồi.”

“Tôi đưa anh ấy về.”

Tôi kéo mạnh Thẩm Trạch Xuyên ra ngoài.

Chương 7

Sau khi chúng tôi rời đi.

Có người hỏi:

“Trời ơi, chuyện gì vậy?”

“Anh Lục, từ bao giờ tiểu Lâm lại thành người nhà của anh ta rồi?”

Sắc mặt Lục Thừa Tự cũng rất khó coi.

Anh nghiến răng:

“Tôi cũng muốn biết.”

Khương Hâm bình tĩnh nói:

“Tôi lại thấy Thẩm tổng kia khá nhiệt huyết đấy.”

“Đúng kiểu anh hùng cứu mỹ nhân.”

Cô phân tích:

“Tôi nghĩ trong chuyện này… chắc là có hiểu lầm gì đó.”

Phải nói rằng chị dâu tương lai đúng là chị dâu tương lai, nói cái là trúng phóc.

Hiểu lầm này… lớn thật rồi!

Tôi vất vả lắm mới kéo được con trâu bướng này ra khỏi quán bar, mệt đến mức thở hổn hển.

“Thẩm Trạch Xuyên, anh điên rồi à!”

“Không muốn làm dự án nữa sao?!”

Thẩm Trạch Xuyên không trả lời, chỉ hỏi:

“Em không tức giận sao?”

Tôi: “…”

Tôi thật sự không hiểu trong đầu anh đang nghĩ gì.

Thẩm Trạch Xuyên nói:

“Lâm Thính, em có biết Lục Thừa Tự đã có vị hôn thê không?”

“Hôm nay anh ta còn đưa cô ta tới, gần như dán lên mặt em rồi, em không thấy à?”

Tôi đáp:

“Họ chỉ diễn kịch thôi.”

Không biết là vì say hay vì tức mà mắt Thẩm Trạch Xuyên đỏ lên.

“Lâm Thính, đến lúc này em vẫn còn tìm lý do cho anh ta sao?”

“Em thích anh ta đến vậy à?!”

“Em thật sự cam tâm tự hạ thấp mình như vậy sao?”

Rối rồi.

Tất cả rối hết rồi.

Tôi nói:

“Thẩm Trạch Xuyên, thật ra tôi…”

Nhưng đột nhiên anh đưa tay lên chạm vào mặt tôi.

Bàn tay ấm nóng, mang theo chút hơi rượu.

Tôi sững lại.

Ngẩng đầu lên, tôi nhìn vào đôi mắt đầy tình cảm của anh.

Anh nói:

“Lâm Thính, anh không có ý trách em.”

“Anh biết… anh không có tư cách ngăn em đi về phía người tốt hơn, ưu tú hơn, mạnh mẽ hơn.”

“Thật ra anh đã tự thuyết phục bản thân rồi.”

“Nhưng cái họ Lục đó không phải người tốt.”

“Rõ ràng đã có vị hôn thê mà còn ra ngoài ngoại tình.”

“Anh ta coi em là gì?”

“Lâm Thính, em bị anh ta lừa rồi!”

“Loại đàn ông ba lòng hai dạ như vậy không đáng để em trao thật lòng.”

Tôi không nhịn được nữa.

Tôi tiến lên một bước, đưa tay bịt miệng anh lại.

“Nghe đây, Thẩm Trạch Xuyên.”

“Thật ra tôi là em gái của Lục Thừa Tự.”

Hơi thở của anh phả vào lòng bàn tay tôi, ngứa ngứa.

Ngứa đến mức mặt tôi nóng lên.

Tôi vội rút tay lại.

Nhưng anh vẫn tiếp tục nói:

“Đến lúc này em vẫn còn bênh vực loại đàn ông đó à.”

“Anh ta còn gọi em là Bảo Bảo.”

“Lần trước ở nhà vệ sinh, chính tai anh nghe thấy.”

Tôi giải thích:

“Đó là tên ở nhà của tôi, cả nhà tôi đều gọi vậy.”

Nhưng Thẩm Trạch Xuyên hoàn toàn không nghe lọt.

“Em coi anh ta là người nhà.”

“Còn anh ta thì sao?”

“Anh ta đến một danh phận cũng không cho em.”

Hết cứu thật rồi.

Nếu anh không nghe tôi nói…

Vậy tôi thuận theo lời anh hỏi lại:

“Rồi sao?”

“Bây giờ anh đang bênh vực tôi sao?”

“Rồi tiếp theo thì sao?”

Thẩm Trạch Xuyên kích động nắm lấy vai tôi.

“Đúng!”

“Anh ta không đáng để em làm như vậy!”

“Nhưng anh… anh…”

Đột nhiên anh như nhớ ra điều gì đó.

Ánh mắt đỏ hoe, trở nên vỡ vụn.

Một lúc sau, tay anh trên vai tôi dần buông lỏng.

Ánh mắt tối lại, mang theo chút tự giễu.

“Anh… cũng không xứng.”

Tôi: “…”

“Thôi bỏ đi.”

“Đợi anh tỉnh rượu rồi nói.”

Đúng là kẻ say rượu!

Tôi chạy về khách sạn, tắm rửa một cái.

Cố gắng bình tĩnh lại sau cảm xúc vừa rồi.

Từ bao giờ tôi lại trở nên bị động như vậy?

Cảm xúc cứ bị người khác kéo đi.

Phiền c.h.ế.t đi được!

Tôi muốn hỏi cho rõ ràng.

Nhưng Thẩm Trạch Xuyên lại đang say, căn bản không nói chuyện rõ ràng được.

Tôi lăn qua lộn lại định chờ đến sáng hôm sau khi anh tỉnh rượu.

Nhưng thứ đến trước lại là cuộc điện thoại của anh.

Sau khi về phòng khách sạn, anh lại uống thêm không ít rượu.

Rồi trong lúc say, anh gọi đến số điện thoại đã thuộc nằm lòng.

“Thư ký Lâm! Thư ký Lâm!”

“Anh biết anh không kiếm được nhiều tiền như anh ta, bây giờ cũng chưa giỏi như anh ta!”

“Nhưng anh thật sự rất cố gắng, rất cố gắng.”

“Anh muốn cho em cuộc sống tốt.”

“Nhưng anh sợ sẽ làm em khổ.”

“Anh biết hiện tại mình chưa đủ tư cách nói chuyện yêu đương.”

“Nhưng có những lời anh đã giấu trong lòng rất lâu.”

“Chúng ta cũng đã bỏ lỡ nhau rất lâu rồi.”

“Lâm Thính…”

“Em quên anh ta đi.”

“Lâm Thính, em đợi anh thêm một chút được không?”

“Lúc đại học anh không có dũng khí nói ra, không đủ can đảm bảo em chờ anh.”

“Nhưng bây giờ anh muốn thử một lần.”

“Em có thể… cho anh một cơ hội không?”

“Coi như… thương hại anh một chút.”

Thì ra người mà anh nói đã nhìn hàng vạn lần trước mặt sau lưng…

Chính là tôi.

Trái tim vừa mới bình tĩnh lại…

Lại rối tung lên.

Hoàn toàn rối tung.

Trong đầu tôi chỉ còn một luồng xúc động không nói rõ được.

Chắc chắn là vì anh ở phòng bên cạnh gọi điện quá ồn.

Tôi lao thẳng sang phòng anh.

Đi tới trước mặt anh.

Anh đang ngồi suy sụp trước cửa sổ sát đất.

Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu lên.

Khi nhìn thấy tôi, mắt anh bỗng sáng lên.

Tôi ngồi xuống trước mặt anh.

“Thẩm Trạch Xuyên.”

Anh nhìn chằm chằm vào tôi, giống như trong vô số giấc mơ, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

“Anh sẽ không ba lòng hai dạ.”

“Anh sẽ không bỏ rơi em.”

“Bao nhiêu năm rồi…”

“Trong lòng anh chỉ có mình em.”

“Em là người anh ngày nhớ đêm mong.”

“Hôm đó anh hẹn em ra quán cà phê.”

“Là muốn nói với em…”

“Lâm Thính.”

“Anh thích em.”

Ngay khi anh nói xong.

Tôi cúi xuống.

Như bị mê hoặc.

Hôn lên môi anh.

Sau khi hôn xong, tôi nhìn Thẩm Trạch Xuyên với vẻ mặt ngây ngô như chưa tỉnh.

“Em… em… sao em lại hôn anh trong mơ nữa rồi…”

Tôi cong môi cười.

“Là mơ hay không…”

“Sáng mai anh tỉnh lại sẽ biết.”

Lần đầu tiên hôn người khác.

Tôi nghĩ lại một chút.

Cảm giác… cũng không tệ.

“Thư ký Lâm, em đang ăn gì vậy?”

Tôi không nói hai lời, kéo cổ áo anh hôn thêm một cái nữa.

Nói nhiều quá!

Cứ làm thôi!

— Hết —