#TTTG 135 Chương 1

Cập nhật lúc: 21-03-2026
Lượt xem: 1.3K

Chương 1

Còn nửa tiếng nữa là đến bữa tiệc thương mại, tôi nhận được thông báo đột xuất từ người sếp tên Thẩm Trạch Xuyên.

“Đợi chút nữa có một bữa tiệc rất quan trọng, em đi cùng tôi.”

Lúc đó tôi vẫn chưa biết trong bữa tiệc sẽ xảy ra chuyện gì.

Thật ra bữa tiệc lần này vốn không có phần của công ty chúng tôi. Nhưng nghe nói có một đại diện doanh nghiệp đột nhiên bận việc không tới được, sau đó Thẩm tổng nhờ quan hệ nên mới vớt được suất này.

Váy dạ hội Thẩm Trạch Xuyên đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Cho dù khả năng chúng tôi không đi được rất lớn, nhưng anh vẫn chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

May mà không uổng công.

Thay đồ xong, tôi cùng Thẩm tổng đến bữa tiệc đúng giờ.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi trưởng thành tôi tham dự một bữa tiệc cao cấp như vậy.

Tôi nhớ lần trước đến loại nơi này… là khi tôi còn nhỏ, được ba dẫn đến chơi.

Những bữa tiệc thương mại kiểu này vốn là nơi các doanh nhân giao lưu, kết nối.

Những người đó vì muốn bám được ba tôi, tìm đủ mọi cách tiếp cận tôi.

Tính toán quá rõ ràng, thậm chí còn ảnh hưởng đến cuộc sống học tập bình thường của tôi.

Từ sau lần đó, để bảo vệ tôi, gia đình không cho tôi tham gia những bữa tiệc kiểu này nữa.

Nhưng bây giờ tôi đã trưởng thành, cũng đã đi làm rồi, hoàn toàn có thể tự mình đối phó với những tình huống như vậy.

Huống hồ đã nhiều năm tôi không xuất hiện, họ cũng không biết tôi là ai.

Hôm nay tôi chỉ là thư ký bên cạnh Thẩm Trạch Xuyên.

Trước khi xuống xe, Thẩm Trạch Xuyên còn nghiêm túc chỉnh lại tóc.

“Hôm nay là cơ hội của tôi, cũng là cơ hội quan trọng để Thời Vận lật mình.”

Bữa tiệc hôm nay vốn là nơi những đại lão giới thượng lưu tụ họp, những công ty nhỏ như Thời Vận vốn không đến lượt tham gia.

Thẩm Trạch Xuyên dĩ nhiên cũng rất rõ vị trí của mình.

“Thư ký Lâm, tài liệu chuẩn bị xong chưa?”

Tôi gật đầu.

Chúng tôi chuẩn bị hai phương án.

Một là nhân cơ hội bữa tiệc này để kêu gọi đầu tư.

Hai là sau này tìm cơ hội đích thân đến thăm hỏi để kêu gọi đầu tư.

Cho nên tài liệu đã chuẩn bị từ rất sớm.

Sau khi vào hội trường, tôi và Thẩm Trạch Xuyên bắt đầu tìm mục tiêu.

Nhưng trong đại sảnh người quá đông.

Tôi nhìn quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên một gương mặt quen thuộc nhất.

Thẩm Trạch Xuyên lại đang nhìn về hướng khác.

“Tìm thấy rồi! Tổng giám đốc Hoàng ở kia!”

Anh vừa định kéo tôi qua đó, nhưng thấy tôi đang nhìn một người đến thất thần nên cũng nhìn theo.

Sau khi nhận ra người đó là ai, mắt anh lập tức sáng lên, hạ giọng phổ cập cho tôi:

“Đó là tổng giám đốc Lục của tập đoàn Lục thị, Lục Thừa Tự.”

“Nghe nói những dự án anh ta đầu tư gần như đều trúng đích, anh ta còn được gọi là thánh đầu tư. Không ngờ hôm nay anh ta cũng tới.”

Tôi luôn biết anh trai mình rất giỏi.

Nhưng khi thấy anh vừa xuất hiện, xung quanh lập tức bị một đám người vây kín.

Lúc đó tôi mới nhận ra…

Mình vẫn đ.á.n.h giá thấp anh trai rồi.

Thẩm tổng sếp tôi vẫn đang thao thao kể chiến tích của anh ấy, nói anh là thiên tài của giới tài chính.

Trong lòng tôi vừa tự hào vừa không dám thể hiện ra.

Tôi nhắc anh ta:

“Thẩm tổng, có phải chúng ta nên hoàn thành mục tiêu hôm nay trước không?”

Thẩm Trạch Xuyên chỉ mất hai giây để quyết định.

Bước chân lập tức rẽ hướng, đi thẳng về phía thiên tài Lục Thừa Tự.

Tôi: ?

“Thẩm tổng, Hoàng tổng ở bên kia!”

Thẩm Trạch Xuyên:

“Thư ký Lâm, em có biết câu gan to bao nhiêu, làm được bấy nhiêu không?”

Ý anh là… muốn kéo Lục Thừa Tự đầu tư?

Thẩm Trạch Xuyên:

“Không thử sao biết được?”

“Cho dù không nói chuyện được, lộ mặt một chút cũng tốt.”

Nói chuyện một lúc đã đi đến chỗ Lục Thừa Tự.

Tôi nuốt nước bọt.

Xung quanh toàn là người muốn bắt chuyện, chen vào cũng khó.

Nhưng anh trai tôi đã sớm nhìn thấy tôi.

Thấy tôi đi tới, anh phất tay một cái, đuổi đám người đang vây quanh đi.

Tôi hơi căng thẳng.

Đây là lần đầu tiên tôi xuất hiện trước mặt anh trai với thân phận như thế này.

Không phải em gái.

Mà là nhân viên của một công ty.

Còn là nhân viên muốn kéo anh đầu tư.

May mà Thẩm Trạch Xuyên đến lúc quan trọng vẫn không run.

Khí thế tuy không mạnh bằng anh trai tôi, nhưng cũng không yếu.

Không kiêu không nịnh, đứng rất vững.

Thậm chí bằng một cách kỳ lạ nào mà mà anh không hề bị khí thế của anh trai tôi áp đảo.

Lúc này chỉ còn hai bên chúng tôi.

Thẩm Trạch Xuyên không ngờ thật sự nói chuyện được.

Anh cố kìm sự hưng phấn, giới thiệu rất tự nhiên:

“Xin chào Lục tổng, tôi là Thẩm Trạch Xuyên của công ty Thời Vận. Đây là Tiểu Lâm thư ký của tôi.”

Tôi vội tiếp lời:

“Xin chào Lục tổng, ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu. Hôm nay được gặp ngài thật là vinh hạnh.”

Tôi nháy mắt với anh trai.

Anh lập tức hiểu ý, bắt tay tôi, cũng giả vờ như lần đầu gặp.

“Thư ký Lâm thật xinh đẹp.”

Tôi giật giật khóe mắt.

Không phải…

Sếp tôi to đùng đứng đây anh không thấy à?

Người ta chào anh, anh không nghe hả?

Anh trai nhận được ám hiệu của tôi, lúc này mới nhìn sang Thẩm Trạch Xuyên.

“Thẩm tổng à.”

“Tôi có nghe qua.”

“Trước đây ba tôi từng hợp tác với ba anh.”

Đó là chuyện thế hệ trước.

Khi đó chúng tôi còn chưa sinh.

Thời thế thay đổi.

Nhà họ Lục ngày càng hưng thịnh.

Còn nhà họ Thẩm thì sa sút.

Hoàn toàn không thể so với nhà họ Lục.

Công ty Thẩm Trạch Xuyên hiện đang điều hành…

Chính là công ty nhỏ cuối cùng còn lại sau khi nhà họ Thẩm phá sản.

Cho nên sau này nhà họ Thẩm đi lên hay đi xuống…

Tất cả đều đặt lên vai Thẩm Trạch Xuyên.

Vì vậy anh rất coi trọng những cơ hội có thể tiếp cận.

Làm việc còn chăm chỉ hơn cả nhân viên.

Ngày nào cũng nghĩ cách lật ngược thế cờ, giải quyết khủng hoảng phá sản của nhà họ Thẩm.

Là người ngoài cuộc, tôi nhìn thấy cũng sốt ruột thay anh.

Thấy hai người nói chuyện mãi mà chưa vào việc, tôi sốt ruột trước.

Có lẽ vì người đứng đối diện là anh trai luôn cưng chiều tôi.

Cho nên tôi tự nhiên không còn cảm giác thiên tài thương trường gì cả.

Tôi trực tiếp nói:

“Lục tổng, gần đây công ty chúng tôi có một dự án xây dựng khu nghỉ dưỡng… không biết ngài có hứng thú không?”

Thẩm Trạch Xuyên quay phắt sang nhìn tôi.

【Không phải chứ, em nói thẳng vậy luôn à?】

Tôi dùng ánh mắt đáp lại.

【Không phải anh nói gan to thì làm được bấy nhiêu sao?】

Thẩm Trạch Xuyên hít sâu một hơi.

Nhân viên đã liều như vậy.

Anh làm sếp không thể thua kém được.

Chương 2

Tôi mở lời, anh lập tức theo.

“Nếu Lục tổng có hứng thú, chúng ta có thể tìm một nơi yên tĩnh để nói chuyện.”

“Ngài đừng áp lực. Gặp nhau là duyên, cứ xem như trò chuyện kết bạn.”

Thật ra Thẩm Trạch Xuyên từng nghĩ kéo được đầu tư của Lục Thừa Tự.

Nhưng khi vừa đến đây, thấy xung quanh nhiều người như vậy, anh dần tỉnh táo lại.

Anh biết… Lục Thừa Tự có thể chỉ nể mặt nhà họ Thẩm trước kia mà nói chuyện.

Chứ chưa chắc coi trọng những dự án nhỏ của anh.

Nhưng có thể nói chuyện đã là tốt rồi.

Nhất là trước mặt nhiều người như vậy.

Người kế thừa tương lai của tập đoàn Lục thị chỉ nói chuyện riêng với anh.

Điều đó đủ chứng minh Thời Vận cũng không quá tệ.

Đây gọi là tận dụng tài nguyên hợp lý.

Đối với Thẩm Trạch Xuyên…

Chỉ cần Lục Thừa Tự chịu nói chuyện.

Mục đích hôm nay đã đạt được.

Còn dự án…

Cho dù Lục Thừa Tự không đầu tư.

Chỉ cần chỉ điểm vài câu cũng đã lời rồi.

Trong lúc đó, Thẩm Trạch Xuyên rất nghiêm túc giới thiệu bản kế hoạch.

Tôi đứng bên cạnh, đúng lúc bổ sung nội dung.

Sau khi tôi nói xong… trên vai bỗng có thêm một chiếc áo vest ấm áp.

“Em mặc ít vậy chắc lạnh lắm.”

Có một kiểu lạnh gọi là anh trai luôn cảm thấy em mình bị lạnh.

Không phải chứ…

Anh nhất định phải phát bệnh cuồng em gái vào lúc này sao?

Tôi quay sang nhìn sếp.

Thẩm Trạch Xuyên đã đứng dậy.

Chủ động ngồi vào chỗ gió lùa.

Bờ vai rộng chắn hết gió.

Anh cúi đầu nhìn bản kế hoạch.

Trông rất bình thường.

Tôi thở phào.

May quá, không nghi ngờ gì.

Hành động của Lục Thừa Tự… cũng có thể xem là lịch thiệp đúng không?

Nhưng Thẩm Trạch Xuyên trong lòng lại đang tính toán.

Tăng tốc độ giới thiệu.

Xem ra…

Khó kéo được khoản đầu tư này rồi.

Nói cho xong rồi đưa thư ký đi ngay.

Không thấy ánh mắt tên họ Lục kia sao?

Hết lần này tới lần khác dính lên người thư ký Lâm.

Ánh mắt còn quét qua quét lại.

Đệt!

Đàn ông hiểu đàn ông nhất.

Đừng tưởng anh đây không biết tên họ Lục kia đang nghĩ gì với thư ký của mình.

Thẩm Trạch Xuyên thật sự hối hận vì đến bắt chuyện với Lục Thừa Tự.

Không ngờ nhìn đạo mạo vậy…

Lại là loại người này!

Cầm thú đội lốt người!

Đạo đức giả!

Thẩm Trạch Xuyên siết c.h.ặ.t nắm tay, nói nhanh cho xong.

Đang định kéo tôi đi… Lục Thừa Tự lại nói một câu:

“Dự án này tôi đầu tư.”

Thẩm Trạch Xuyên đứng hình tại chỗ.

Tôi hiểu tâm trạng của anh.

Anh nghĩ Lục Thừa Tự chắc chắn sẽ không coi trọng dự án này, khả năng thành công rất thấp.

Nhưng nếu anh trai tôi đã mở miệng, vậy thì chắc chắn có hy vọng.

Khi thấy sếp vẫn còn đang ngây người vì bất ngờ.

Là thư ký, tôi không thể làm hỏng việc.

Tôi lập tức thay anh trả lời:

“Thật tuyệt quá Lục tổng. Rất vinh hạnh được hợp tác với ngài. Mong chờ lần gặp tiếp theo!”

Hai bên bước đầu đạt được thỏa thuận hợp tác.

Hai vị lãnh đạo đứng dậy bắt tay.

Anh trai tôi vô thức liếc về phía tôi, trong mắt lộ ra vẻ tự hào của một người anh.

“Thẩm tổng thật có phúc.”

“Bên cạnh có một thư ký vừa có tài vừa có sắc.”

“…”

Thẩm Trạch Xuyên bình thản bước lên che tôi ra phía sau.

Còn tôi thì chẳng nghĩ nhiều.

Vẫn đang chìm trong niềm vui đàm phán thành công.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, anh trai nhắn WeChat hỏi tôi có muốn về nhà cùng anh không.

Tôi nghĩ một chút.

Tiệc kết thúc là tan làm.

Ngồi xe anh trai về cũng tiện.

Hơn nữa tôi cũng đã lâu chưa về thăm ba mẹ.

Sau khi đồng ý với anh trai, tôi gọi tài xế cho Thẩm Trạch Xuyên.

Sau khi lên xe, anh vẫn hỏi tôi:

“Muộn rồi, thư ký Lâm. Hay tôi đưa em về?”

Tôi lén nhìn anh trai đang đợi ở cách đó không xa, rồi khéo léo từ chối.

Đợi xe của Thẩm Trạch Xuyên chạy đi, tôi mới lén lút đi sang, lên xe anh trai.

Không ngờ ở một góc rẽ cách đó không xa…

Xe của Thẩm Trạch Xuyên đang lặng lẽ đậu ở đó.

Trong xe.

Anh trai xoa xoa mấy sợi tóc dựng lên của tôi.

“Bảo Bảo, đi làm có quen không?”

Biệt danh của tôi là Bảo Bảo, tên này là do bà nội cực kỳ thiên vị con gái đặt cho. Cả nhà đều gọi tôi như vậy.

Tôi cười gật đầu.

Anh trai hỏi:

“Thẩm Trạch Xuyên là bạn học du học đại học của em đúng không?”

Tôi đáp:

“Ừm, bọn em là bạn cùng lớp.”

Cho nên tôi mới có thể dễ dàng vào công ty anh ta làm thư ký, cũng coi như nhờ thân phận bạn học.

“Tính ra em cũng khá hiểu anh ta rồi. Anh yên tâm đi, anh ấy không phải loại người âm hiểm.”

Lục Thừa Tự dừng lại một chút.

“Hiểu khá rõ?”

“Trông cậu ta có vẻ không biết quan hệ của chúng ta.”

Tôi sờ sờ mũi.

“Em biết gốc gác anh ấy, nhưng em không nói gốc gác của em.”

“Dù sao em cũng muốn tự ra ngoài rèn luyện. Nếu để người khác biết thân phận thật, lại giống hồi nhỏ, người ta sẽ tìm mọi cách thông qua em để bám quan hệ với nhà mình.”

Cho nên tôi mới giấu thân phận tiểu thư nhà họ Lục.

Nếu bị lộ, xung quanh toàn những người giả tạo nịnh bợ, vậy tôi còn làm sao tự lập được.

Sau này làm sao tiếp quản sự nghiệp bên phía mẹ tôi.

Anh trai tôi thì khác.

Từ nhỏ anh đã được giáo d.ụ.c rất nghiêm khắc, người nhà sẽ không mềm lòng với anh.

Còn tôi lại là bảo bối của cả nhà, được bảo vệ quá kỹ.

Cho dù bây giờ tôi tiếp quản công ty, có ba mẹ và anh trai ở đó, cũng chẳng ai dám nói gì.

Nhưng tôi không muốn làm một cây tầm gửi phải dựa vào người khác.

Anh trai nhìn tôi, vẻ mặt đầy tự hào.

“Em gái nhà mình lớn thật rồi…”

“Anh cảm động quá.”

Tôi nổi da gà.

Một người đàn ông to xác mà làm biểu cảm này có ghê không vậy?

Kết quả giây tiếp theo Alipay báo nhận 50.000 tệ.

Anh trai lại dùng siêu năng lực tiền bạc của mình để bày tỏ sự cảm động.

Tôi: “…”

Hình như… cũng không ghê lắm nữa.

Chương 3

Trong lúc nói chuyện, xe đã chạy vào biệt thự nhà tôi.

Tôi vừa nằm xuống sofa thì điện thoại trong túi rung vài cái.

Mở ra xem.

Là tin nhắn của sếp Thẩm Trạch Xuyên.

Thẩm Trạch Xuyên:

【Thư ký Lâm, em về chưa?】

Tôi:

【Tôi vừa về tới nhà, Thẩm tổng.】

Thẩm Trạch Xuyên:

【Lục Thừa Tự cũng ở nhà em sao?】

Tôi theo phản xạ trả lời:

【Nhà tôi cũng là nhà anh ấy.】

Dù sao cũng là anh trai ruột.

Nhưng vừa gửi xong tôi mới thấy không ổn, vội vàng thu hồi tin nhắn.

Nhưng Thẩm Trạch Xuyên vốn đang căng thẳng nhìn chằm chằm vào điện thoại đã đọc không sót chữ nào.

Anh ta lập tức nhắn dồn dập:

【Thư ký Lâm, em đừng hồ đồ!】

【Tôi thấy em lên xe Lục Thừa Tự.】

【Tôi biết là anh ta đưa em về.】

【Đừng để vẻ ngoài đạo mạo của anh ta lừa em!】

【Hôm nay em mới gặp anh ta lần đầu, anh ta đã nhìn em chằm chằm còn khoác áo cho em. Em biết anh ta đang có ý đồ gì không?】

【Tôi là đàn ông, không ai hiểu đàn ông hơn tôi.】

Thấy anh ta nói lần đầu gặp, trọng điểm chú ý của tôi liền lệch hẳn.

Xem ra tôi và anh trai giả vờ không quen nhau rất thành công.

Điện thoại rung liên tục.

Ba mẹ và anh trai đều nhìn sang.

Mẹ tôi hỏi:

“Bảo Bảo, sao điện thoại con nhiều tin nhắn vậy?”

Tôi vội chuyển sang chế độ im lặng.

“Tin nhắn công việc.”

Ba tôi không đồng ý:

“Muộn thế này còn làm việc gì nữa.”

“Lúc trước ba đã bảo con tốt nghiệp thì về công ty nhà làm việc rồi, chức vụ cũng chuẩn bị sẵn cho con.”

Anh trai nhận được ánh mắt cầu cứu của tôi, lập tức nói đỡ:

“Hôm nay con gặp sếp của Bảo Bảo rồi.”

“Cũng ổn, trẻ tuổi mà có năng lực.”

“Nhân phẩm cũng được.”

“Bảo Bảo làm việc bên cạnh anh ta cũng không phải chuyện xấu.”

“Hôm nay bản kế hoạch dự án đều do Bảo Bảo viết đấy, rất tốt.”

Mắt mẹ tôi lập tức sáng lên:

“Con gái ngoan của mẹ biết viết kế hoạch dự án rồi à?”

Ba tôi càng kích động:

“Con gái ngoan của ba còn biết viết kế hoạch dự án! Thiên tài! Thiên tài!”

Hai ông bà xúc động suýt rơi nước mắt.

Tôi: “…”

Tôi lắc đầu.

Thấy chưa.

Gia đình quá cưng chiều cũng có mặt hại.

Làm tôi giống như đứa trẻ khổng lồ đến ăn cơm cũng không biết vậy.