#TTTG 11 Chương 4

Cập nhật lúc: 03-03-2026
Lượt xem: 0

Tôi không biết giây phút ấy mình đã nghĩ gì.

Tôi chỉ biết mình ghét những lời anh nói – cực kỳ ghét.

Vì vậy tôi phải tìm cách chặn cái miệng đó lại.

Khi tôi vòng tay lên cổ anh, sống lưng anh vì quá kinh ngạc mà căng cứng, run nhẹ.

Trong căn phòng tối tĩnh lặng, chỉ còn tiếng Eve thở đều đều như mèo con đang ngủ.

Và hơi thở của tôi và anh đan vào nhau, nóng rối, hỗn loạn.

Tôi rất hiếm khi chủ động hôn anh.

Sau khi thành hôn, lý do duy nhất tôi hôn anh là để diễn cho Eve xem – để con bé tin rằng cha mẹ nó luôn yêu thương nhau.

Nên cảm giác này đối với tôi vô cùng xa lạ.

Xa lạ đến mức khiến tôi bối rối không biết mình có làm sai gì không.

Bởi vì trông anh… chẳng có chút phản ứng nào.

Tôi do dự khựng lại một nhịp, định hơi rời ra để nhìn rõ mặt anh.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc tôi vừa nhích ra một chút, bỗng cảm thấy eo mình bị siết chặt.

Cả người tôi bị kéo mạnh về phía anh.

Trong bóng tối, thân hình cao lớn của anh như ngọn sóng đen sâu thẳm trỗi dậy từ vực biển.

Chỉ trong một giây đã cuộn trào ập đến.

Nặng nề, mạnh mẽ, không cho phép né tránh.

Nhấn chìm ý thức, hơi thở… và cả tim tôi.

Lẽ ra tôi phải chìm đắm trong cảm giác ấy.

Nhưng tôi lại đột nhiên nhận ra nó… quen thuộc đến đáng sợ.

Quen thuộc như vừa xảy ra trong giấc mơ của tôi trước đó.

Đêm tối, phòng ngủ, một nụ hôn.

Tôi mở bừng mắt.

Đêm hôm đó – đêm tôi được người ta đưa từ nơi hoang dã trở về.

Khi tôi mặt trắng bệch, xương sườn gãy, hơi thở đứt đoạn.

Tôi bị đặt vào lòng anh, chẳng khác nào một cái xác.

Tôi nhớ qua màn sương mơ hồ của nỗi đau, dòng chất lỏng ấm nóng, mới mẻ chảy vào chiếc ly thủy tinh.

Anh thật may mắn – vì tôi chưa trực tiếp cắn vào cổ họng anh.

Nên dù mất rất nhiều máu, anh vẫn cố mà sống được.

Nhưng tôi thì quá tham lam.

Gần như ngay khi sức lực hồi lại, tay tôi đã quấn lên cổ anh như dây leo.

Trong bóng tối, anh nói rất nhẹ.

“Còn muốn nữa sao?”

Nhưng tôi nghe không hiểu.

Tôi chỉ biết ngón tay mình như đứa trẻ tham ăn đứng trước bình kẹo, không ngừng lần theo đường mạch ấm áp đang đập dưới lớp da anh.

Từ sau tai, xuống cổ họng, đến xương quai xanh.

Khi tôi muốn đi xa hơn, lớp áo dày cản lại.

Anh tháo từng chiếc cúc áo, để tay tôi có thể lướt trên từng tấc da thịt của anh.

Nóng hổi, trẻ trung, tràn đầy nhịp đập hỗn loạn.

Chỉ cách một lớp da mỏng, hơi thở sống động ấy như gào thét quấn lấy tôi.

Tôi giống như một con rắn đang quấn chặt lấy cơ thể anh.

Lý trí ít ỏi trong đầu còn sót lại cố ngăn tôi cắn xuyên lớp da ấy, nhưng bản năng đang gào thét thì liên tục đẩy tôi về phía hơi ấm của anh, tìm kiếm, bám víu, không ngừng đòi hỏi.

Cho đến khi từng tấc da thịt đều bị nhiệt độ của anh bao bọc.

Cho đến khi giữa tôi và anh không còn bất kỳ khoảng cách nào.

Anh nằm nghiêng bên cạnh tôi, không dám nhúc nhích.

Nhắm mắt, nghiến chặt răng.

Không biết là đang nén sợ hãi…

Hay đang nén khát khao.

Cho đến khi cuối cùng anh không thể chịu nổi mà chặn tôi lại.

“Tôi thà chết.”

Lúc đó tinh thần tôi khá hơn đôi chút, còn ngả ngớn hôn lên môi anh một cái.

“Đến chết còn dám, mà không dám nhìn vào mắt tôi sao?”

Một lúc lâu sau, anh khẽ bật cười – nhẹ đến mức như chạm vào cũng vỡ.

“Em… đã nghĩ kỹ chưa?”

Tôi: “Đương nhiên rồi.”

Anh gần như đã chịu thua.

Rồi anh hỏi tôi câu đó.

“Vậy nói cho tôi biết – tôi là ai?”

Tôi cố gắng ngẩng mắt lên.

“Anh là… Jose Turinan, công tước đại nhân.”

11

Đây thật sự là một hiểu lầm lớn đến mức trời nghiêng đất lở.

Tôi luôn biết, việc trăm năm sau anh có cùng họ cùng tên với vị khách xa lạ kia tuyệt đối không phải trùng hợp.

Nhưng tôi chưa từng hiểu vì sao.

Cho đến đêm tôi tới phòng Eve tìm anh.

Khoảnh khắc tôi gạt đi sự kháng cự yếu ớt của anh, anh đột ngột ôm chặt lấy eo tôi.

Dường như tất cả những ảo tưởng u tối mà anh cố giấu sâu nhất trong lòng đều đồng loạt vỡ tung.

Sức anh ôm chặt đến mức khiến tôi suýt bật kêu.

Bên tai tôi chỉ có giọng anh, nén nỗi đau thành từng tiếng run nhẹ: “Lúc lần đầu gặp, cô rõ ràng nói cô là vợ tương lai của tôi.”

“Rõ ràng nói cô là người nhà của tôi…”

“Tại sao… tại sao đêm đó lại gọi tên hắn?”

“Tại sao gieo ảo vọng cho tôi rồi đập nát tất cả?”

“Nếu đã chọn hắn, sao còn đến trêu chọc tôi?”

“Hay tôi thật sự chỉ là con chó cô gọi là đến, phất tay là đi?”

Tôi khó khăn tìm một khe hở để hít thở trong chuỗi câu hỏi dồn dập ấy.

Tôi nghe giọng mình khẽ run lên.

“Nhưng… người tôi chọn luôn là anh.”

Hơi thở anh khựng lại một nhịp.

Tôi nghe thấy anh bật cười, khàn và đắng chát.

“Cô nói dối.”

Tôi chớp mắt.

“Nhưng anh tin rồi đấy thôi.”

Cánh cửa phòng bị anh từ trong hất mạnh ra.

Anh bế ngang tôi, bước như gió qua hành lang tối om chỉ có ánh nến chập chờn.

Tôi còn nghe rõ tiếng tim anh đập nhanh, mạnh đến mức như muốn phá lồng ngực.

Những ngón tay siết quanh tôi đều đang run nhẹ.

Anh đi nhanh – nhanh đến mức giống như ước mơ mà anh dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng chạm được vào.

Nhưng rồi anh lại dừng lại.

Tôi còn chưa kịp hiểu thì phía sau vang lên giọng nói lạnh như thép của vị công tước xa lạ.

“Phu nhân vui thật đấy.”

Chết tiệt.

Sao hắn lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc phá không khí như vậy?

Hắn ngồi trên ghế sô-pha nhung đỏ, nhưng vẻ mặt lại… giống hệt người bắt gặp vị hôn thê và nhân tình vụng trộm tại chỗ.

Ngay khi tôi được đặt xuống, hắn lạnh lùng ra lệnh: “Lại đây.”

Tôi bật lại ngay theo phản xạ.

“Tại sao?”

Giọng hắn trầm thấp, mang theo quyền uy không cho phép cãi.

“Bởi vì… cô là của tôi.”

Nực cười.

“Ngài mộng du à? Sao toàn nói mấy lời mê sảng vậy?”

Hắn hơi nhếch môi thành một nụ cười nguy hiểm, dường như tiếc nuối.

“Aileen, em yêu, em thật sự nghĩ ta ngu ngốc đến mức tin con quái vật xấu xí kia có khả năng cứu em sống lại sao?”

Căn phòng nhất thời tĩnh lặng đến nghẹt thở.

Chỉ còn giọng hắn vang lên lạnh giá.

“Thân thể đầy thương tích, hơi thở mất sạch, vậy mà không chảy một giọt máu.”

“Aileen, em nói xem – phải là loại sinh vật gì mới có khả năng ấy?”

Câu nói ấy nện xuống như sấm.

Trước khi tôi kịp phản ứng, người bên cạnh đã bước lên một bước, chắn hẳn trước mặt tôi.

“Ngài muốn gì?”

Công tước xa lạ không thèm nhìn anh lấy một giây.

Hắn chỉ bước về phía tôi.

“Em yêu, chỉ cần em kết hôn với ta, để ta trở thành đồng loại của em, trường sinh bất tử.”

“Chỉ như vậy, ta mới có thể tha cho em và con gái em.”

Thật nực cười.

Hóa ra là thế.

Tôi từng nghĩ chẳng có con người nào ngu xuẩn muốn trở thành loài bất tử đáng sợ này.

Còn vì điều đó mà từng oán trách Jose của tôi.

Không ngờ – lại thật sự tồn tại kẻ tham lam đến độ tự nguyện nhảy xuống địa ngục.

“Vậy ra ngay từ lúc cứu tôi, rồi nhất quyết ở lại đây… mục đích của ngài chỉ có thế?”

Công tước hé một nụ cười tiếc nuối.

“Chúng ta lẽ ra có thể từ từ tiến triển, em yêu.”

Ánh mắt hắn lia sang Jose, lạnh như dao.

“Nhưng trong cái nhà này luôn có kẻ thừa.”

Không lạ.

Không lạ vì sao tình cảm hắn dành cho tôi lại nhanh và kỳ quặc đến thế.

Lời ngon tiếng ngọt nói hết, nhưng một tách trà cũng chẳng thèm rót.

Hắn muốn đâu phải tôi.

Hắn muốn thứ tôi căm ghét nhất – tuổi đời kéo dài vô tận.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy lòng mình sáng rõ.

Tôi hiểu vì sao hai người bọn họ lại trùng họ trùng tên.

“Công tước đại nhân, chẳng phải ngài từng nói…”

“Dân trong Vương đô đều không nhận ra ngài sao?”

Hắn sững lại.

“Ý cô là gì?”

Tôi mỉm cười.

“Ý tôi là – nếu chẳng ai nhận ra ngài…”

“Vậy ai mới là Jose Turinan – đâu còn quan trọng nữa.”

12

Công tước được huấn luyện bài bản.

Thân thể hắn mạnh mẽ, cường tráng.

Nhưng dù sao hắn cũng chỉ là con người.

Ai hay giết người đều biết – giết một con người không khó.

Vấn đề duy nhất là… tôi quên mất con người rất giỏi hạ gục sinh vật mạnh hơn mình.

Ngay khi tôi bẻ gãy cổ hắn, tiếng súng nổ chát chúa vang lên.

Khẩu súng từng giết con gấu và cứu mạng tôi – giờ nằm trong tay hắn, lạnh lẽo, còn bốc khói đen hôi khét.

Viên đạn cuối cùng xuyên qua tim tôi, lao thẳng vào bức tường phía sau.

Tôi bỗng thấy thế giới biến thành khoảng trống im lìm.

Chỉ còn tiếng ù tai nghẹn buốt.

Tôi cảm nhận cơ thể mình từng giây từng giây mềm xuống, mất kiểm soát.

Ngay lúc tôi sắp ngã xuống nền, Jose hoảng loạn ôm lấy tôi.

Mặt anh trắng bệch, mồ hôi lạnh ròng ròng, miệng cố gắng nói gì đó nhưng tôi chẳng nghe nổi.

Tôi chỉ nhìn thấy anh tuyệt vọng định cắn vào cổ tay mình.

Tôi giữ lấy tay anh, yếu ớt lắc đầu.

“Có lẽ… đến lúc rồi.”

Anh nhìn tôi ngơ ngác.

Tôi mỉm cười rất nhẹ.

Có lẽ đã đến lúc tôi rời khỏi đây.

Anh như cuối cùng cũng hiểu ý.

Tôi nghe anh run giọng.

“Cô… sao cô dám?”

Sao cô dám rời bỏ tôi lúc này?

Khi tôi đã vượt qua tất cả bóng tối, tưởng như sắp nhìn thấy ánh sáng…

Nhưng thời gian của tôi không còn nhiều.

Tôi nâng mặt anh, buộc anh phải nhìn vào mắt tôi.

“Nghe tôi nói. Từ hôm nay trở đi, anh chính là Công tước Jose Turinan. Sau khi đến Vương đô lĩnh tước, anh nhất định phải trở lại đây.”

Tôi thở khó khăn một hơi.

“Anh yêu, trăm năm sau… chúng ta sẽ gặp lại.”

Giọng anh gần như vỡ nát.

“Nhưng làm sao tôi sống được đến trăm năm?”

Tôi khựng lại.

Khoảnh khắc ấy, trong tim tôi dường như có thứ gì rơi xuống – rất sâu.

Hóa ra là đây.

Đây chính là ngày đó.

Ngày biến anh thành sinh vật bất tử.

Ngày anh không bao giờ muốn nhắc đến.

Tôi chỉ còn lại một chút ý thức cuối cùng.

Nhưng may thay…

Để răng nanh tôi chạm đến cổ anh, tôi chỉ cần một giây.

Máu ấm phun trào.

Tôi chỉ kịp nếm được vị ngọt sắc bén trong khoảnh khắc ấy.

Và giây tiếp theo…

Trong vòng tay anh, chỉ còn lại – một nắm tro trắng.