#TTTG 11 Chương 3
Lâu đài cổ kính đến mức trăm năm không đổi.
Cách bài trí bên trong vậy mà chẳng khác mấy so với khi tôi sống ở đây trong tương lai.
Nếu nhất định phải nói có gì khác – Có lẽ chính là Jose.
Khi tôi kết hôn với anh, anh là chủ nhân của tòa lâu đài này, là con quái vật sống trăm năm không chết.
Anh có quyền thế, có tài phú, ngạo khí ngút trời, sát phạt quyết đoán.
Còn hiện tại, anh lại giống như một con chó ướt vừa được vớt lên khỏi sông, quỳ trên tấm thảm xa hoa, chờ tôi định đoạt.
Dường như làm một con người bình đẳng, có tôn nghiêm, đối với anh là chuyện xa lạ.
Thân phận duy nhất của anh lúc này, là nô bộc tôi nuôi dưỡng.
Ngày đầu tiên anh bước vào nơi này, tôi đi đến trước mặt anh, đưa cho anh nửa chiếc mặt nạ.
Một chiếc mặt nạ sứ trắng, trơn nhẵn, không hoa văn trang trí.
Đó là thứ trong tương lai anh gần như chưa từng rời thân.
Anh chậm rãi ngẩng đầu, khiến tim tôi khẽ run lên.
Những vết sẹo méo mó xấu xí được che lại, nửa gương mặt lộ ra ngoài tinh xảo đến mức khiến người ta kinh sợ.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy trên người anh bóng dáng người chồng tôi từng quen thuộc.
Đáng tiếc, giống anh cũng chẳng phải chuyện đáng mừng.
Anh khàn giọng nói.
“Như vậy người đã hài lòng chưa, phu nhân.”
Dáng vẻ khom lưng cúi đầu ấy, thật xa lạ.
Thế là ý nghĩ trêu chọc không kiểm soát nổi nảy ra trong đầu tôi.
Tôi khẽ cười, bắt chéo chân ngồi xuống ghế sofa nhung trước mặt anh.
“Không, tôi không hài lòng, tiên sinh.”
“Muốn ở lại đây, ít nhất anh phải chứng minh lòng trung thành.”
Anh cúi đầu thật sâu.
“Tôi thề vĩnh viễn trung thành với người, phu nhân.”
Tôi chống tay lên má, giả vờ thất vọng thở dài.
“Hết rồi sao?”
Một lúc lâu sau, dường như anh đã trải qua đấu tranh nội tâm dữ dội, cuối cùng mới có động tác.
Tôi thấy tấm lưng rộng nhưng gầy guộc của anh dần cong xuống, hạ thấp.
Chậm rãi, run rẩy, đặt một nụ hôn rất nhẹ rất nhanh lên mũi giày cao gót nhọn của tôi.
Sau đó ngẩng đôi mắt xanh trong veo mà lạnh lẽo lên.
“Tôi thề vĩnh viễn trung thành với người.”
“Nếu phản bội… ngũ tạng nứt toác, lửa thiêu thân xác.”
8
Thật ra tôi không hề có hứng thú chủ động tạo thêm giao động gì sâu hơn với Jose.
May mà anh cũng không muốn đến gần tôi.
Suốt một thời gian dài, anh cố chấp ở trong phòng người hầu xa xôi, mỗi ngày lầm lũi làm đủ thứ việc nặng nhọc.
Khi tôi và Eve đùa nghịch trong vườn, anh chỉ dám đứng xa xa cúi đầu chờ lệnh.
Mỗi lần Eve muốn gọi anh lại gần hơn một chút, đổi lại chỉ là sự lùi bước hoảng hốt và kháng cự.
Tôi có thể hiểu sự xa cách của anh, nhưng Eve thì không.
Con bé chỉ thấy tủi thân vì người ba vốn thân thiết nhất lại tránh mình như tránh tà.
Thứ không có được, con bé sẽ làm ầm lên.
Nằm lăn dưới đất khóc gọi “ba ơi ba ơi ba ơi” không ngừng, khiến người ta đau đầu.
Ban đầu anh cũng từng thử né tránh.
Hỏi lý do, anh chỉ nói “sợ làm tiểu thư sợ hãi”.
Tôi méo mặt.
“Mạng tôi cũng là mạng.”
Bị quấy đến lâu, anh cuối cùng cũng hiểu phần nào uy lực khóc lóc của tiểu tổ tông này.
Dù có lẽ anh vẫn không hiểu nổi vì sao cô bé này lại kiên định nhận anh là ba đến vậy.
Ít nhất mỗi khi Eve chu môi đòi bế, đòi giơ cao, anh miễn cưỡng buông bỏ kháng cự.
Đặc biệt là khi Eve trong thời gian ngắn đã hai lần dùng thiên phú, gần đây thời gian mệt mỏi ngủ say ngày càng nhiều.
Thế nên con bé gần như dính lấy anh.
Đi phải bế, ngủ phải bế, ăn cũng phải bế.
Được tin tưởng và dựa dẫm vô điều kiện, đối với anh có lẽ là chuyện vô cùng mới mẻ và xa xỉ.
Khiến anh thấp thỏm, lúng túng.
Nhưng lại không thể khước từ.
Mỗi lần Eve mặc váy voan thắt nơ, mái tóc xoăn vàng óng bật nảy như lò xo, lao về phía anh như một quả đạn nhỏ, tôi thậm chí thoáng thấy trên gương mặt lạnh lẽo muôn đời không đổi của anh lướt qua một tia dịu dàng.
Thật ra cứ như vậy cũng tốt.
Anh chỉ cần làm tốt vai trò một người cha, không cần dây dưa quá nhiều với tôi.
Như vậy có lẽ cả tôi và anh đều sẽ hạnh phúc hơn.
Thế nhưng trời thường không chiều lòng người.
Dù anh chăm sóc tỉ mỉ đến đâu, cũng không thay đổi được tổn hại do Eve tiêu hao quá mức năng lực của mình.
Con bé vẫn đột nhiên sốt cao.
Khi tôi chạy tới, nước anh dùng lau người hạ nhiệt cho con bé đã thay mấy chậu.
Nhưng không có chút tác dụng.
Anh nhìn thấy tôi, hiếm hoi lộ ra vẻ luống cuống đến tột độ, tự trách và áy náy.
Tôi thở dài.
“Anh biết là vô dụng mà.”
Anh nhìn tôi, rất lâu không nói được lời nào.
Ngày ngày ở bên Eve, anh dĩ nhiên đã sớm phát hiện.
Eve không phải người bình thường.
Nếu đã không phải người, khi sốt cần đương nhiên cũng không phải nước lạnh.
Mà là máu tươi.
Thứ đó, tôi không có.
Anh gần như theo bản năng định cắt cổ tay mình, nhưng bị tôi giữ lại.
Ngây thơ thật.
Anh không biết rằng, chỉ cần răng nanh Huyết tộc cắm vào động mạch anh, anh chỉ có hai kết cục.
Hoặc thành xác khô.
Hoặc… trở thành đồng loại của chúng tôi.
Rất tiếc, hiện tại tôi không có hứng thú với cả hai chuyện ấy.
May thay, đó cũng không phải cách duy nhất cứu Eve.
Tôi để anh ở lại bên con bé, một mình cưỡi ngựa vào hoang dã, định săn thú lấy máu.
Dù máu thú không hiệu quả bằng máu người, nhưng còn hơn không.
Chỉ là tôi đã đánh giá thấp mức độ nguy hiểm của khu rừng cổ thụ sau lâu đài trong thời đại này.
Thú dữ thì tôi gặp thật.
Đáng tiếc không phải gà rừng thỏ núi tôi dự tính.
Mà là một con gấu nâu.
Khi tôi phát hiện ra nó, khoảng cách giữa tôi và nó đã không đủ để tôi rút cung.
Con ngựa phản ứng còn nhanh hơn tôi, hoảng loạn dựng vó trước, hất tôi ngã mạnh xuống đất.
Trong khoảnh khắc lăn trên mặt đất, tôi nghe rõ tiếng xương sườn mình gãy răng rắc.
Giây tiếp theo, thân hình to lớn nặng nề như núi đổ ập xuống.
Tôi gần như tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Lúc ấy điều tôi nghĩ lại là.
Thế cũng tốt.
Có lẽ chết ở đây, tôi và Eve sẽ trở về thế giới ban đầu.
Nhưng ông trời dường như không muốn tôi rời đi sớm như vậy.
Tiếng súng hỏa mai nổ đùng đoàng bên tai tôi.
Bàn chân gấu tanh hôi nặng trĩu đè trên cổ họng tôi bỗng chốc mất lực.
Con gấu đổ sập xuống người tôi.
Trước mắt tôi tối sầm.
Dường như có một đôi tay rắn chắc kéo tôi ra, vỗ mặt tôi bắt tôi tỉnh lại.
“Tiểu thư xinh đẹp, nếu cô cứ thế hương tiêu ngọc vẫn, tôi sẽ đau lòng lắm.”
Tôi giật mình kinh hãi.
Thành thật mà nói, ở đây tôi chưa từng gặp bất kỳ con người nào khác.
Tôi gắng gượng hỏi.
“Anh… là ai?”
Khuôn mặt xa lạ mơ hồ trước mắt khẽ cười.
“Tôi tên là Jose Turinan.”
9
Khi nghe thấy câu trả lời của anh ta, dường như có một sợi dây trong đầu tôi “phựt” một tiếng đứt hẳn.
Trên đời trùng tên thì nhiều.
Nhưng trùng cả họ lẫn tên thì…
Thể lực của tôi lúc ấy không cho phép nghĩ quá nhiều.
Tôi ngất xỉu trong vòng tay người đàn ông xa lạ ấy.
Khi tỉnh lại, đã là ba ngày sau.
Vừa mở mắt, người ngồi cạnh giường lại đúng là Jose.
Nhưng không phải Jose mang nửa mặt nạ, âm trầm quỷ dị, là nô bộc của tôi.
Mà là người đàn ông tóc vàng xa lạ đã cứu tôi trong rừng, trông quý tộc tao nhã vô cùng.
Anh ta nói anh ta cũng tên là Jose Turinan.
Là con trai út được cựu thân vương cưng chiều nhất.
Vì quá ham chơi, khi trưởng thành gần như chẳng có ngày nào ở nhà.
Lần này nhận được tin công tước qua đời, anh ta mới lập tức chạy đêm về Vương đô để kế thừa tước vị.
Việc tình cờ cứu tôi cũng là vì lâu quá không về nhà nên bị lạc đường trong rừng.
Phản ứng đầu tiên của tôi là hỏi vì sao anh ta lại ở trong phòng tôi.
Ánh mắt anh ta nhìn tôi vừa trêu chọc vừa nóng bỏng.
“Đương nhiên là để chăm sóc em rồi.”
Tôi nhíu mày.
Anh ta có vẻ cảm nhận được sự kháng cự kín đáo của tôi, nhướn mày.
“Đã muốn đuổi tôi đi rồi sao? Aileen, em yêu, tôi cứu mạng em đấy, chẳng lẽ không thể ở cạnh em thêm chút nữa?”
Tôi đành nói xã giao.
“Tôi chỉ sợ làm chậm trễ việc quan trọng của ngài.”
Nhưng anh ta đột nhiên cúi sát lại, cười trêu.
“Không có gì quan trọng hơn em.”
Đúng là… sến đến mức khiến người khác nổi da gà.
Thấy tôi chẳng có chút cảm động nào, anh ta mới giả vờ bình thản bù thêm một câu.
“Hơn nữa, đến sớm hay muộn thì khác gì nhau. Chẳng ai nhớ đến tôi đâu.”
“Theo tôi nghĩ, đám lão già trong hoàng đô chắc còn chẳng nhận ra tôi.”
Tôi nhìn vòng băng vải được quấn kỹ lưỡng quanh người mình, hơi bất ngờ.
“Không ngờ ngài tốt bụng như vậy, không chỉ ở lại chăm tôi, còn băng bó kỹ càng như thế.”
Anh ta ngước mắt, thờ ơ.
“Tôi? Tôi làm không nổi đâu. Nói thật, khi vác em về đây, em đã tắt thở rồi.”
“Tôi đâu ngờ, tên đầy tớ của em lại có bản lĩnh đến vậy, còn cứu được em sống lại.”
Tôi nghe vậy sửng sốt không chỉ một giây.
Người đó…
Rồi tôi đột ngột hiểu ra.
Một luồng lạnh tê dại trườn dọc da tôi.
Đúng vậy – anh ta biết.
Thứ chữa lành cho Huyết tộc tốt nhất là máu tươi.
Và tốt nhất, chính là máu người.
Ở nơi hoang vắng này, xung quanh không có một bóng người, ngoại trừ vị khách xa lạ đang đứng trước mặt tôi.
Anh ta là con người duy nhất.
Cũng là người duy nhất biết rõ thân phận của chúng tôi.
Trong khoảnh khắc hiểu ra, tôi tỉnh táo lại gần như ngay lập tức.
Thằng điên này!
Dù tôi vô cùng chán ghét thân phận Huyết tộc, chưa từng làm hại ai…
Nhưng lúc hôn mê, ai biết bản năng khát máu của tộc này có thể mất kiểm soát tới mức nào.
Tôi chưa từng gặp con người nào có thể sống sót dưới nanh của Huyết tộc.
Mà kể cả sống được… cũng chẳng còn là người nữa.
Ví dụ như tôi.
Tôi loạng choạng xuống giường, lao về phía cửa.
Tôi không biết giải thích thế nào về nỗi sợ đột ngột dâng lên ấy.
Cơn đau do va chạm truyền đến rõ rệt, nhắc nhở tôi – Tôi đang sợ hãi.
Sợ rằng khi tôi mở cánh cửa dẫn đến phòng người hầu ấy, điều chờ đón tôi là thi thể lạnh ngắt của anh.
Ngay khi tôi gần như lao qua cửa và sắp mất thăng bằng, một đôi tay gầy gò nhưng mạnh mẽ đỡ lấy tôi.
Đôi mắt xanh lam ấy ẩn sau mặt nạ trắng, bình lặng nhìn xuống tôi.
Không kịp suy nghĩ, tôi bật nói.
“Jose? Anh… sao anh lại…”
Lực tay giữ tôi bỗng lơi đi đôi chút.
Tôi nghe thấy anh lặp lại tên mình, giọng sâu xa.
“Jose?”
Anh ngẩng mắt, liếc về phía bóng dáng quý tộc trong phòng, rồi nói với giọng lạnh bình thản.
“Phu nhân, người muốn tìm… e là đang ở đó.”
Tin tốt là Jose không chết, cũng không biến thành quái vật giống tôi.
Tôi hoàn toàn không hiểu anh đã làm cách nào.
Tin xấu là, từ ngày đó trở đi, suốt bảy ngày liền tôi không tìm thấy anh.
Anh giống như một cái bóng, lặng lẽ biến mất trong tòa lâu đài rộng lớn trống trải.
Thỉnh thoảng ban đêm tôi cầm nến về phòng, sẽ thoáng thấy vạt áo lướt qua trong góc tối.
Nhưng anh không còn muốn gặp tôi nữa.
Có lẽ vì thân thể anh giờ đây quá yếu ớt, không muốn lộ diện.
Cũng có lẽ vì vị khách không mời mà đến kia, người trùng tên trùng họ với anh, thân phận cao quý, phong lưu tuấn tú, ánh hào quang như có thể chiếu sáng cả pháo đài cổ kính.
Còn anh, chỉ có thể rút về chiếc vỏ tối tăm chật hẹp quen thuộc của mình.
Nếu là trước kia, tôi nhất định chẳng có tâm trạng đi tìm hiểu anh đang ở đâu.
Nhưng bây giờ dù sao tôi cũng nợ anh một ân tình, hơn nữa tình trạng cơ thể anh cực kỳ tệ.
Tôi luôn lo anh sẽ lặng lẽ chết ở một góc không người.
Chết thì cũng chẳng sao.
Chủ yếu là… thấy hơi xui xẻo.
Cho nên tôi nghĩ, bất luận thế nào cũng phải gặp anh một lần.
Suy đi tính lại, tôi tin rằng dù anh tránh được tôi, cũng không thể tránh được tiểu tổ tông quỷ linh tinh quái kia.
Thế là tôi chọn một đêm tối trời không trăng, trốn vào sau tấm rèm dày trong phòng Eve.
Anh quả thực quá cẩn thận.
Tôi đợi đến mức chân tê dại, mới nghe thấy tiếng động rất khẽ ở cửa phòng.
Vài ngày không gặp, bóng dáng anh dường như gầy đi rất nhiều.
Kết hợp với ánh phản quang trắng bệch từ chiếc mặt nạ trên mặt, trông càng giống một con quỷ vừa bò ra khỏi địa ngục.
Nhưng động tác của anh lại nhẹ nhàng đến vậy.
Anh lặng lẽ bước đến bên chiếc giường nhỏ màu hồng, khẽ khàng kéo chăn đắp kín cho đứa bé đang ngủ say.
Eve mơ màng lẩm bẩm vài câu, ngủ có vẻ không yên.
Jose ngồi xuống mép giường, chậm rãi và dịu dàng vỗ lưng con bé, cho đến khi hơi thở con bé lại đều đặn.
Dáng vẻ này tôi quá quen thuộc.
Trăm năm sau khi anh trở thành giống loài bất tử không cần ngủ, anh có thể canh bên giường con bé đến tận bình minh.
Tôi khẽ ho một tiếng, định gây chú ý.
Ai ngờ chân còn chưa bước ra khỏi rèm nửa bước, bàn tay mạnh mẽ của anh đã siết chặt cổ tôi.
Bên tai chỉ còn hơi thở lạnh đến đáng sợ của anh.
“Ai.”
Sức anh quá lớn.
Lớn đến mức tôi không thở nổi, chỉ có thể vô ích cố bẻ từng ngón tay anh ra.
Ngay khi trước mắt tôi bắt đầu tối sầm, anh dường như cuối cùng cũng nhận ra tôi là ai.
Lực trên cổ đột ngột buông lỏng.
Anh hoảng hốt lùi lại, gần như luống cuống đến cực điểm.
Chỉ có thể tái nhợt cúi đầu hành lễ.
“Phu nhân.”
Lại gọi tôi như vậy.
Tay tôi lần tìm lên khăn choàng cổ của anh.
Rồi bất ngờ kéo mạnh về phía mình.
Anh loạng choạng một bước, suýt ngã vào người tôi.
Tôi nghiến răng, dùng giọng chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe.
“Trốn đủ chưa?”
Anh đứng quá gần.
Hơi thở nặng nề, gấp gáp và nóng bỏng của anh phả lên cổ tôi.
Tiếng tim đập như trống chiến của cả hai đánh thẳng vào nhau, khiến câu chất vấn vốn đầy khí thế của tôi bỗng nhuốm chút mơ hồ ám muội.
Không khí trở nên quá đỗi mập mờ, đến mức tôi gần như theo bản năng mà nhắm mắt lại.
Tôi cảm nhận rất rõ nhiệt độ nóng ran nơi môi anh chậm rãi, cẩn trọng, run rẩy tiến tới.
Gần như kề hẳn lên động mạch của tôi.
Sai một li.
Rồi đột nhiên anh giật mình tỉnh táo, nhanh chóng rút lui.
“Tôi nào dám trốn tránh người, phu nhân.”
Tôi nghe thấy giọng anh – tái nhợt, bình thản, như đang cố giữ mình khỏi sụp vỡ.
“Rõ ràng là người mới phải tránh xa tôi.”
“Người biết đấy, tôi chẳng phải thứ gì tốt đẹp. Linh hồn tôi dơ bẩn và hèn hạ, chỉ biết làm vấy bẩn và phá nát mọi điều đẹp đẽ.”
“Vì vậy xin người… đối xử độc ác với tôi.”
“Cứ đánh đập tôi, mắng nhiếc tôi, coi thường tôi đi. Xin người xem tôi như con chó hoang mất nhà, như loài thú vô tâm thất đức.”
“Bằng không… tôi sẽ không dám tuyệt vọng.”
Tôi cố gắng đè nén cơn giận như sóng trào trong lòng.
“Đây là cách anh trả ơn việc tôi kéo anh ra khỏi địa ngục sao?”
Anh nóng bừng lên, phải rất lâu sau mới run rẩy mở miệng.
“Tôi từng nghĩ địa ngục là lửa thiêu thân, là máu ăn xương, là đau đớn khoét vào tim.”
“Nhưng bây giờ tôi mới hiểu… thưa phu nhân.”
“Địa ngục chính là đôi mắt của người.”