#TTTG 01 Chương 3
Cập nhật lúc:
01-03-2026
Lượt xem:
0
Ba giờ chiều.
Tầng 20 yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tim tôi đập.
Tôi ôm toàn bộ hồ sơ dự án mình từng tham gia suốt hai năm qua. Những bản kế hoạch tôi thức trắng đêm làm. Những phương án bị Giang Vũ “chỉnh sửa” rồi đứng ra báo cáo như thành quả của riêng anh ta.
Tôi từng nghĩ… đó là vì anh là trưởng phòng.
Giờ mới biết, tôi đã tự nguyện dâng hết công sức của mình.
Cửa phòng họp mở.
Lục Tư Thần đã ngồi ở đó.
Vest đen, ánh mắt lạnh, trước mặt là một tập tài liệu mỏng.
Chỉ một mình anh.
“Ngồi.”
Tôi đặt hồ sơ xuống, tay vẫn hơi run.
Anh lật từng tập một.
Không nói gì.
Chỉ có tiếng giấy lật đều đều.
Thời gian trôi chậm như tra tấn.
Một lúc sau, anh dừng lại ở một bản kế hoạch.
“Dự án Nam Thành. Ý tưởng ban đầu của ai?”
“Của em.”
“Bản cuối cùng ký tên ai?”
Tôi im lặng.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt không giận dữ. Chỉ là sự sắc bén khiến tôi không thể trốn tránh.
“… Trưởng phòng Giang.”
“Còn dự án hợp tác Minh Phú?”
“Em làm khung chiến lược. Anh ấy chỉnh sửa phần trình bày.”
“Chỉnh sửa bao nhiêu?”
Tôi cười nhạt.
“Gần như… không.”
Anh đóng tập hồ sơ lại.
“Cô biết mình bị chiếm công không?”
“Biết.”
“Vì sao không nói?”
Tôi siết tay.
“Em nghĩ… anh ấy là bạn trai em.”
“Và?”
“Em tin anh ấy.”
Không khí im lặng.
Một lúc lâu, anh mới lên tiếng:
“Cô tin sai người. Nhưng năng lực của cô không sai.”
Câu nói đó như một cú đấm vào lồng ngực tôi.
Hai năm ở công ty.
Tôi chưa từng được công nhận trực tiếp như vậy.
“Chiều nay,” anh nói tiếp, “tôi sẽ họp ban lãnh đạo về tái cơ cấu nhân sự.”
Tim tôi đập mạnh.
“Giang Vũ đề xuất điều chuyển cô.”
Tôi cười chua chát.
“Em đoán được.”
“Nhưng tôi bác bỏ.”
Tôi ngẩng phắt lên.
Anh nhìn thẳng vào tôi.
“Thay vào đó, tôi điều chuyển cô sang phòng chiến lược tổng hợp. Trực thuộc tôi.”
Tôi sững sờ.
Phòng chiến lược tổng hợp là bộ phận tinh anh nhất công ty. Chỉ tuyển người có thành tích nổi bật.
“Tại sao…?” Tôi khẽ hỏi.
“Vì tôi không dùng người dựa trên quan hệ.”
Anh dừng lại một giây.
“Và tôi ghét kẻ dùng quyền lực cá nhân để trù dập cấp dưới.”
Giọng anh trầm xuống.
Không lớn.
Nhưng đủ lạnh để tôi hiểu — chuyện này chưa kết thúc.
“Nhưng…” Tôi lo lắng. “Giang Vũ sẽ không để yên.”
“Cô sợ?”
Tôi im lặng.
Tôi từng sợ.
Sợ mất việc. Sợ điều tiếng. Sợ bị nói là leo lên nhờ đàn ông khác.
Anh đứng dậy, bước đến trước mặt tôi.
Khoảng cách gần đến mức tôi nghe rõ nhịp thở của anh.
“Cô phải hiểu một điều.”
“Cô không leo lên bằng tôi.”
“Cô leo lên bằng năng lực của mình.”
Tôi ngẩng đầu.
Ánh mắt anh sâu và kiên định.
Không có chút mập mờ.
Không có thương hại.
Chỉ là sự công bằng lạnh lẽo.
Lần đầu tiên, tôi thấy mình được nhìn nhận như một con người độc lập.
Không phải “bạn gái của trưởng phòng”.
Không phải “cô nhân viên bám riết”.
Chỉ là tôi.
Cửa phòng họp bất ngờ bị đẩy mạnh.
Giang Vũ bước vào.
Sắc mặt anh ta căng cứng khi thấy tôi ngồi đối diện Lục Tư Thần.
“Xin lỗi Tổng giám đốc, tôi nghe nói có thay đổi nhân sự liên quan đến phòng tôi…”
Ánh mắt anh ta lướt qua tôi.
Có giận dữ.
Có cảnh cáo.
Lục Tư Thần quay lại ghế, giọng lạnh tanh:
“Đúng.”
“Nhân viên Lạc sẽ chuyển sang phòng chiến lược tổng hợp.”
“Bắt đầu từ tuần này.”
Giang Vũ sững lại.
“Nhưng… cô ấy còn nhiều việc dang dở ở phòng tôi.”
“Tôi đã xem hồ sơ.” Lục Tư Thần cắt ngang. “Phần lớn dự án mang tên anh thực chất do cô ấy thực hiện.”
Không khí đông cứng.
Mặt Giang Vũ tái đi.
“Ngài hiểu lầm rồi, tôi chỉ—”
“Tôi không thích nghe giải thích vòng vo.”
Giọng Lục Tư Thần trầm xuống, từng chữ như băng lạnh.
“Nếu anh cảm thấy mình bị thiếu người, hãy chứng minh năng lực tự thân.”
“Đừng dựa vào cấp dưới.”
Tôi chưa từng thấy ai dám nói thẳng với Giang Vũ như vậy.
Anh ta siết chặt tay.
Nhưng không dám cãi.
“Không còn việc gì thì ra ngoài.”
Giang Vũ nhìn tôi lần cuối.
Ánh mắt đó không còn dịu dàng.
Chỉ còn oán hận.
Cửa đóng lại.
Căn phòng yên tĩnh trở lại.
Tôi hít sâu.
“Giám đốc… cảm ơn anh.”
Anh nhìn tôi.
“Đừng cảm ơn tôi.”
“Cảm ơn chính mình vì cuối cùng đã đứng thẳng lưng.”
Tôi bỗng cảm thấy sống mũi cay cay.
Nhưng lần này không phải vì đau.
Mà vì lần đầu tiên… tôi không còn thấy mình nhỏ bé.
Khi tôi chuẩn bị rời đi, anh gọi lại:
“Lạc.”
Đây là lần đầu anh gọi tên tôi.
Không phải “cô”.
Không phải “nhân viên”.
Chỉ là Lạc.
Tôi quay lại.
“Lần trước cô hỏi vì sao tôi không đẩy cô ra.”
Tim tôi chợt loạn nhịp.
Anh nhìn tôi rất lâu.
“Vì tôi muốn biết… người dám đè tôi xuống trong bóng tối là ai.”
Khoé môi anh khẽ nhếch lên.
“Giờ thì tôi biết rồi.”
Tôi đỏ bừng mặt.
Nhưng không còn xấu hổ như trước.
Chỉ là một cảm giác rất lạ.
Giống như… một khởi đầu.
Ngoài cửa kính tầng 20, ánh chiều tà rực đỏ.
Tôi nhìn xuống thành phố rộng lớn.
Lần đầu tiên, tôi không thấy mình lạc lõng giữa nó nữa.
Vì tôi biết.
Từ hôm nay —
Tôi không còn là nạn nhân.
Và cuộc chơi… mới chỉ bắt đầu.