#TTTG 01 Chương 2

Cập nhật lúc: 01-03-2026
Lượt xem: 0
Hành lang khách sạn dài hun hút.
Tôi chạy.
Tiếng giày cao gót văng xuống nền đá hoa cương nghe chói tai như tiếng đập của trái tim sắp vỡ.
“Lạc Lạc! Em đứng lại!”
Giang Vũ đuổi theo phía sau.
Tôi dừng lại.
Không phải vì anh ta gọi.
Mà vì tôi không muốn chạy nữa.
Cả một năm qua, tôi đã chạy theo anh ta đủ rồi.
Tôi quay lại.
Ánh đèn hành lang hắt xuống, soi rõ gương mặt tái nhợt của anh ta.
Phía sau, Lâm Tiêu khoác vội áo sơ mi, môi vẫn còn đỏ tươi, ánh mắt nhìn tôi không hề có chút áy náy.
“Em… nghe bao nhiêu rồi?” Giang Vũ hỏi, giọng khô khốc.
“Tất cả.”
Hai chữ đó rơi xuống, nặng như đá.
Không khí đông cứng.
Tôi nhìn người đàn ông mình từng xem là cả thế giới.
Nhìn kỹ mới thấy — anh ta chưa từng thuộc về tôi.
“Lạc Lạc, anh có thể giải thích…”
“Anh giải thích thế nào?” Tôi bật cười, nhưng nước mắt đã trào ra. “Giải thích việc anh bảo tôi bám riết? Quê mùa? Hay giải thích việc anh hẹn tôi tới đây chỉ để làm trò cười?”
“Không phải vậy!” Anh ta bước tới, giọng hạ thấp. “Tin nhắn không phải anh gửi!”
Tôi sững lại.
“Ý anh là sao?”
“Điện thoại anh hôm qua để trong văn phòng… chắc Lâm Tiêu…”
“Anh!” Lâm Tiêu tái mặt.
Tôi nhìn hai người họ.
Một người vội vàng đổ lỗi.
Một người hoảng hốt vì bị lật tẩy.
Tôi bỗng thấy buồn cười.
Vậy ra… tôi thậm chí còn không xứng để anh ta tự tay bẫy.
Tôi chỉ là con tốt trong trò đùa của hai người.
“Được rồi.” Tôi lau nước mắt. “Dù là ai gửi tin nhắn, những lời anh nói là thật.”
Giang Vũ im lặng.
Im lặng chính là thừa nhận.
Tôi hít sâu một hơi.
“Chúng ta kết thúc.”
Anh ta lập tức nắm lấy cổ tay tôi.
“Em đừng trẻ con nữa! Em nghĩ chia tay dễ vậy sao? Cùng công ty, cùng phòng ban liên quan, em chịu nổi áp lực không?”
Tôi nhìn bàn tay anh ta đang siết lấy tôi.
Lần đầu tiên tôi thấy sợ người đàn ông này.
“Buông ra.”
“Lạc Lạc, em biết anh sắp được đề bạt. Em đi theo anh sẽ có tương lai. Còn nếu em làm lớn chuyện…”
Anh ta không nói hết.
Nhưng tôi hiểu.
Đe dọa.
Tôi bật cười.
Tiếng cười run rẩy nhưng dứt khoát.
“Anh nghĩ tôi yêu anh vì tiền?”
“Chẳng phải sao?” Lâm Tiêu xen vào, giọng chua ngoa. “Cô nghĩ thân phận mình xứng với anh ấy à?”
Tôi quay sang cô ta.
“Đúng. Tôi không xứng.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Giang Vũ.
“Vì tôi chưa bao giờ dùng tình yêu để tính toán.”
Tôi giật mạnh tay ra.
“Anh nói tôi thiếu thốn tình cảm. Đúng. Tôi thiếu.”
“Tôi thiếu một người thật lòng.”
“Nhưng tôi không thiếu lòng tự trọng.”
Tôi quay người bước đi.
Lần này, không ai dám giữ tôi lại.
Về đến nhà, tôi ngồi bệt xuống sàn.
Chiếc váy ren vẫn còn trên người.
Thứ tôi từng nghĩ sẽ là bước ngoặt trong tình yêu.
Giờ chỉ như một trò hề.
Điện thoại rung liên tục.
Tin nhắn từ Giang Vũ.
Từ số lạ.
Từ đồng nghiệp.
Tôi không đọc.
Đêm đó, tôi xóa toàn bộ ảnh chung.
Xóa tin nhắn.
Xóa cả những lời hứa từng khiến tôi rơi nước mắt vì hạnh phúc.
Nhưng ký ức thì không thể xóa.
Sáng hôm sau, công ty như một chiến trường ngầm.
Ánh mắt người khác nhìn tôi có thương hại, có tò mò, có hả hê.
Không ai nói thẳng.
Nhưng tôi biết, tin tức đã lan ra.
Giang Vũ vẫn đi làm như không có gì xảy ra.
Anh ta còn cười nói với cấp dưới.
Giống như tôi mới là người làm quá.
Buổi trưa, tôi bị gọi lên phòng hành chính.
Thông báo điều chuyển công tác.
Từ phòng dự án sang bộ phận hậu cần.
Lý do: “Tái cơ cấu nhân sự.”
Tôi hiểu.
Đây là áp lực anh ta nói.
Đây là giá của việc tôi không ngoan ngoãn.
Tôi ký vào giấy điều chuyển.
Tay không run nữa.
Chỉ lạnh.
Khi bước ra, tôi bắt gặp ánh mắt Lục Tư Thần từ cuối hành lang.
Anh đứng đó, cao lớn, tĩnh lặng.
Không ai dám lại gần.
Anh nhìn tôi vài giây.
Không hỏi.
Không an ủi.
Chỉ nhìn.
Ánh mắt sâu và tối.
Tôi cúi đầu, định bước qua.
Nhưng khi đi ngang, anh khẽ nói:
“Cô chấp nhận dễ vậy sao?”
Tôi khựng lại.
“Em không có lựa chọn.”
“Có.” Giọng anh trầm xuống. “Nhưng cô không dám.”
Tôi ngẩng đầu.
Ánh mắt anh sắc như dao.
“Người bị sai không phải cô.”
“Vậy tại sao cô phải lùi?”
Tôi cắn môi.
“Em không muốn làm ầm lên.”
Anh nhìn tôi rất lâu.
Rồi nói một câu khiến tim tôi chấn động:
“Công ty này không nuôi kẻ hèn.”
“Nhưng cũng không bảo vệ kẻ nhu nhược.”
Tôi siết chặt hồ sơ trong tay.
Lần đầu tiên trong đời, có người nói thẳng vào nỗi yếu đuối của tôi.
Không thương hại.
Không dịu dàng.
Chỉ là sự thật.
“Cô muốn tiếp tục làm nạn nhân.” Anh nói tiếp. “Hay muốn đứng lên?”
Tôi không trả lời được.
Nhưng trong lòng có thứ gì đó đang cháy lên.
Nhỏ thôi.
Nhưng đủ để sưởi ấm đêm lạnh.
Lục Tư Thần quay người rời đi.
Trước khi vào thang máy, anh nói:
“Ba giờ chiều. Phòng họp tầng 20.”
“Đem theo toàn bộ hồ sơ dự án cô từng làm.”
Cửa thang máy khép lại.
Tôi đứng đó, tim đập mạnh.
Không biết anh định làm gì.
Nhưng lần đầu tiên…
Tôi không còn thấy mình đơn độc.
Và cũng lần đầu tiên…
Tôi không muốn lùi nữa.