#TTTG 53 Chỉ Mình Tôi Là Người Dư Thừa
Ba tôi nhận lời người bạn cũ, đưa con gái ông ấy về nhà ở cùng.
Cô ấy hoạt bát, hướng ngoại, chẳng giống tôi — chỉ biết học và thi, trầm lặng ít nói.
Ba cưng cô ấy như con ruột; hai anh trai thay nhau đưa cô đi check-in khắp nơi, tặng cô những món đồ điện tử đời mới nhất.
Ngay cả bạn trai tôi — “nam thần của trường” — cũng chỉ ngoài miệng chê cô ta quá dính người, quá nũng nịu.
Thế nhưng, mỗi lần sinh hoạt câu lạc bộ, ánh mắt anh ta lại vô thức hướng về phía cô ta; đến đêm hội trường, tiết mục song ca đã hứa với tôi, anh lại đổi thành song tấu piano bốn tay với cô ấy.
Tôi cúi nhìn tờ chương trình có tên mình bị gạch bỏ, bình thản nói một câu: “Chia tay đi.” Từ khoảnh khắc đó, tôi mới hiểu — trong căn nhà ấy, chỉ có tôi là người ngoài