#TTTG 94 Chương 2
Anh ta không chịu buông tha, nhất định bắt tôi phải đi. Nếu tôi cứ trốn mãi trong này, cũng không phải cách.
Tôi phủ một lớp phấn lên môi cho nhợt nhạt, khom người ôm bụng, rồi mở cửa phòng tắm.
Chồng tôi đứng ở cửa, hơi ngạc nhiên: “Sao môi em trắng bệch thế?”
“Không đúng… em dị ứng với thịt bò, tối nay đâu có ăn thịt bò, sao lại đau bụng?”
Anh ta tiến lại gần, dùng đầu ngón tay chà nhẹ lên môi tôi, ánh mắt lộ vẻ bực bội.
“Em bày vẽ nhiều trò làm gì vậy? Chỉ bảo em đi đưa tài liệu thôi mà cũng lằng nhằng mãi.”
“Mau mang qua đi, anh đi đón mẹ!”
Đi đến cửa, anh ta dường như vẫn chưa yên tâm, quay lại lạnh lùng đe dọa: “Nếu tối nay tài liệu này không đến tay anh rể, anh nhất định ly hôn với em!”
Lúc nào anh ta cũng dùng hai chữ “ly hôn” để uy hiếp tôi.
Tôi không muốn giúp chị chồng trông con — anh ta dọa ly hôn.
Tôi không muốn làm bà nội trợ toàn thời gian, muốn ra ngoài đi làm — anh ta dọa ly hôn.
Tôi không muốn bán căn nhà mua trước hôn nhân của mình — anh ta dọa ly hôn.
Tôi không thích anh ta khoác vai bá cổ với phụ nữ khác — anh ta cũng dọa ly hôn.
Chỉ cần tôi hơi do dự, hơi phản kháng, hơi không vui — anh ta liền lấy ly hôn ra ép tôi.
Anh ta biết bố mẹ tôi sĩ diện. Nếu ly hôn, tôi sẽ không còn nơi nào để đi.
Tôi nhìn túi tài liệu trong tay.
Đêm nay… có lẽ tôi không thoát được sao?
Chồng tôi đón mẹ chồng về. Hai người vừa nói vừa cười bước vào nhà.
Nhưng khi nhìn thấy tôi vẫn đang ở đó, nụ cười trên mặt họ lập tức tắt ngấm, ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.
Chồng tôi sa sầm mặt quát: “Em sao vẫn còn ở nhà? Không phải anh bảo em mang tài liệu sang cho anh rể sao?”
“Em không đi à? Muốn ly hôn đúng không?!”
Tôi chỉ lên chiếc đồng hồ treo tường: “Bây giờ đã 11 giờ rồi. Lúc anh ra ngoài là 10 giờ. Nhà anh rể cách đây cả đi lẫn về chỉ mất 20 phút.”
“Vậy tôi ở nhà thì có vấn đề gì?”
Anh ta còn định nói gì đó thì điện thoại reo. Lập tức đổi sắc mặt, cúi đầu khom lưng, giọng điệu nịnh nọt chẳng khác nào thái giám lấy lòng chủ tử.
Cúp máy xong, anh ta quay sang nổi giận với tôi: “Anh bảo em mang tài liệu sang cho anh rể, em lại gọi người giao hàng chuyển qua?”
“Em có biết tài liệu đó quan trọng thế nào không? Toàn là tài liệu mật!”
“Nhỡ người giao làm mất, bị người khác nhặt được, em gánh nổi trách nhiệm không?!”
Tôi mở điện thoại, đưa cho anh ta xem ảnh người giao hàng gửi: “Tài liệu không hề thất lạc. Đã nguyên vẹn đến tay anh rể. Con dấu niêm phong cũng còn nguyên, chứng tỏ chưa ai mở ra.”
Sắc mặt anh ta tái xanh, cứng họng, chỉ có thể tìm cớ khác công kích tôi: “Anh đúng là mù mới cưới phải người đàn bà lười biếng như em! Không kiếm được tiền lại còn tiêu hoang. Tự đi một chuyến thì không tốn đồng nào, cứ phải bỏ tiền thuê người ta!”
“Ly hôn! Nhất định phải ly hôn!”
Tôi gật đầu dứt khoát: “Được, ly hôn.”
Tôi kéo từ phòng ra một chiếc vali, nhét vào tay anh ta.
“Quần áo của anh đều ở trong đó. Tôi sẽ thuê luật sư phân chia tài sản.”
“Căn nhà này là tài sản trước hôn nhân của tôi. Cửa ở bên kia, anh tự đi đi. Tôi không tiễn.”
Anh ta sững người. Không ngờ tôi thật sự đồng ý ly hôn.
Mẹ chồng vội đứng ra hòa giải, kéo tay tôi, giọng mềm mỏng: “Cường Tử chỉ là nóng tính nhất thời, nói đùa thôi mà, con đừng để bụng.”
“Dù con không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho Niếp Niếp chứ. Trẻ con lớn lên trong gia đình đơn thân sẽ không hạnh phúc đâu.”
Ha.
Kiếp trước, bà ta đâu có nói vậy.
Bà ta từng mắng tôi ngay trước mặt con gái rằng tôi lăng loàn, ai cũng có thể chạm vào. Còn nói con bé chưa chắc là máu mủ nhà họ, bảo tôi mang con cút đi, chết ở ngoài đường cũng chẳng ai thương xót.
Tôi không nói gì.
Không khí rơi vào im lặng ngột ngạt.
Sắc mặt mẹ chồng dần trầm xuống: “Tư Tư, đã cho con bậc thang thì phải biết đường mà xuống. Đừng không biết điều.”
Chồng tôi cũng lấy lại bình tĩnh, giọng dịu đi: “Tư Tư, anh chỉ vì quá căng thẳng chuyện dự án thôi. Nếu đàm phán thành công thì anh sẽ được thăng chức tăng lương, nên lời nói mới nặng một chút.”
“Em đừng giận nữa, được không?”
Anh ta định nắm tay tôi, nhưng tôi né tránh.
Trong đầu tôi chợt vang lên lời anh ta ở kiếp trước, đầy ghê tởm và khinh bỉ: “Em đã bị năm thằng đàn ông đụng vào rồi, bẩn chết đi được. Ai biết em có mắc bệnh gì dơ bẩn không.”
Đúng lúc đó, Niếp Niếp đang ngủ trong phòng tỉnh dậy, khóc đòi mẹ.
Tôi không để ý đến họ nữa, quay vào phòng dỗ con.
Tôi ẩn danh đăng một câu hỏi trên mạng: “Nếu bạn bị cưỡng hại tập thể, chồng chê bạn bẩn, ghê tởm bạn, đòi ly hôn — bạn sẽ làm gì? Bạn có tha thứ cho anh ta không? Thực ra bình thường anh ta cũng đối xử với bạn không tệ.”
Phần bình luận tranh cãi không ngừng, mỗi người một ý.
【Nếu là tôi thì ly hôn ngay! Bị hại đâu phải lỗi của bạn. Anh ta không chấp nhận được là vấn đề của anh ta.】
【Bị như vậy thì đừng công khai ra. Ai mà muốn vợ mình từng bị người khác đụng vào.】
【Dù sao tôi cũng không chấp nhận nổi chuyện vợ mình bị như thế.】
【Bạn có chấp nhận chồng mình ngủ với năm người phụ nữ không? Nếu chấp nhận được thì tôi không còn gì để nói.】
【Bạn là nạn nhân, bẩn cái gì chứ? Anh ta không chấp nhận được là chuyện của anh ta. Bạn không sai.】