#TTTG 37 Chương 5
Thấy tôi luống cuống, Lục Trạch Đình cười một nụ cười đã lâu không thấy.
Khóe môi hơi cong lên, khiến tôi chợt nhớ lại thời đi học, thỉnh thoảng anh cũng cười với tôi như vậy.
Mặc dù phần lớn thời gian nụ cười đó đều chứa đầy ác ý.
“Kỷ Sầm Thư, em quả thật chẳng thay đổi chút nào.
“Hồi đi học hay ngủ gật bất chợt, gọi thế nào cũng không tỉnh.
“Tôi cứ phải lấy giấy vò viên ném em.”
Bị bóc mẽ khuyết điểm, mặt tôi xụ xuống ngay lập tức.
Quả nhiên là tôi đã nghĩ quá nhiều.
Đối thủ không đội trời chung gặp nhau, dù không cần phải yêu thương nhau nhưng cũng đâu cần vừa gặp đã muốn ‘chém’ nhau thế này?
Trưởng thành ư?
Toàn là giả vờ hết.
Đồ khốn thích cà khịa!
Tôi bực bội, đứng dậy định rời đi:
“Lục Trạch Đình, nếu anh đến chỉ để đấu võ mồm với tôi, thì xin mời tránh ra, tôi rất bận.”
“…”
Sự im lặng đột ngột khiến tôi có chút ngỡ ngàng.
Lục Trạch Đình thay đổi tính cách rồi à?
Nhưng người đang ngồi trên ghế thậm chí còn không nhúc nhích dù chỉ một sợi tóc.
Hừ…
Một ngọn lửa vô danh bốc lên hừng hực.
Đồng nghiệp luôn nói tôi là người có cảm xúc ổn định, gặp biến cố cũng không hề nao núng.
Nhưng giờ tôi nhận ra, Lục Trạch Đình luôn có thể dễ dàng khơi dậy những cảm xúc kỳ lạ trong tôi.
Tôi nắm chặt nắm đấm, định tấn công lần thứ hai, nhưng khi cúi đầu xuống lại thấy đôi mắt anh đang dán chặt vào cái bụng hơi nhô lên của tôi.
Tôi không khỏi nhíu mày.
Chết rồi. Đứng dậy nhanh quá, quên mất chuyện này.
Theo bản năng, tôi vội vàng kéo áo xuống che bụng lại.
“Ha ha ha ha… Cái… Cái này là…” “Kỷ Sầm Thư, em mang thai rồi à?” “Mấy tháng rồi?”
Giọng điệu vừa trêu chọc lập tức chuyển sang vẻ nghi ngờ, ngạc nhiên đan xen, thậm chí còn mang theo vài phần sắc lạnh.
Tôi thừa nhận khoảnh khắc này tôi có hơi hoảng loạn.
Bởi vì tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ để anh nhìn thấy trong hoàn cảnh như thế này.
Cũng chưa từng nghĩ sẽ để anh biết. Vì vậy, điều cấp bách nhất…
Tôi nuốt nước bọt, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, vỗ vào vai anh đang cứng đờ, cười nói:
“Anh có trí tưởng tượng thật phong phú, thức ăn ở phân viện quá ngon, đây là bụng mỡ của tôi, hiểu không?” Lại sợ anh ta không tin, tôi cố tình ưỡn bụng ra trước mặt anh ta: “Không tin thì anh sờ thử xem?”
Tôi dám chắc canh anh ta sẽ không ra tay!
14
Bởi vì từ sau mười tám tuổi, Lục Trạch Đình cơ bản không hề có bất kỳ tiếp xúc thân thể nào với tôi.
Lúc đầu, tôi còn nghi ngờ anh có bị bệnh sạch sẽ không.
Sau đó tôi nhận thấy anh đối xử với người khác khá bình thường.
Vậy nên, đơn giản là anh ghét tôi thôi.
Lục Trạch Đình trừng mắt nhìn chằm chằm, không hề chớp mắt, cũng không nhúc nhích.
Tôi vừa mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, hơi thở của Lục Trạch Đình lại trở nên nặng nề hơn.
Hơi thở nóng bỏng như có ý thức, xuyên qua lớp vải mỏng manh len lỏi vào từng lỗ chân lông.
Ấm áp, ngứa ngáy.
Giây tiếp theo, anh thật sự như bị ma xui quỷ khiến mà duỗi tay ra. !!!
Tôi đứng sững tại chỗ, thậm chí ngừng thở vài giây.
“Hai người đang làm gì thế?”
Chỉ cách nhau vài centimet, hành động bị chặn lại khẩn cấp bởi Từ Ký Châu, người vừa đi vệ sinh về, đang thong thả vung tay.
Anh ấy hoàn toàn không nhận ra bầu không khí căng thẳng giữa hai chúng tôi.
“Đi thôi.”
Tôi như được đại xá, vội vàng chạy ra cửa.
“Anh à, tối nay em trực đêm, buổi tiệc chào mừng tối em không tham gia đâu nhé.”
Dù sao thì ngày mai Lục Trạch Đình cũng về rồi.
Ăn hay không ăn bữa cơm này cũng chẳng sao.
“Kỷ Sầm Thư, em đi chậm lại coi.”
Có lẽ vì bước chân tôi quá nhanh, Từ Ký Châu phía sau tốt bụng nhắc nhở.
“Biết rồi.”
Miệng nói thế, nhưng bước chân tôi càng lúc càng nhanh hơn.
Hoàn toàn không nhận ra ánh mắt nghi ngờ của Lục Trạch Đình phía sau.
15
Một tuần sau đó, tôi luôn nhận được điện thoại từ Lục Trạch Đình ở Tổng viện.
Nhưng lần nào cũng chỉ là những lời thăm hỏi tầm phào.
Cứ lặp đi lặp lại như thế, khiến tôi cảm thấy mình cứ như bạn gái anh vậy.
Thế nhưng anh đã có hoa khôi trường rồi còn gì?
Họ còn nuôi cả hoa hồng gai trắng tình nhân nữa.
Vòng bạn bè của hoa khôi trường, tôi đã xem thấy.
Tôi bực bội không chịu nổi.
“Lục Trạch Đình, anh không có việc gì khác để làm sao?”
Người ở đầu dây bên kia im lặng rất lâu, rồi chậm rãi mở lời:
“Có chứ, vẫn luôn có.”
Không biết có phải là ảo giác của tôi không.
Tôi cứ cảm thấy câu nói này đầy ẩn ý, nhưng cảm xúc bực bội khiến tôi không có thời gian để suy xét kỹ.
“Vậy thì đừng làm phiền tôi nữa.”
Cúp điện thoại, tôi đột nhiên có chút hối hận.
Giọng điệu vừa rồi của tôi có hơi nặng lời quá không?
Thôi kệ.
16
Ba ngày tiếp theo, quả nhiên không nhận được điện thoại của Lục Trạch Đình nữa.
Cuộc sống của tôi cuối cùng cũng trở lại quỹ đạo.
Cho đến sáng sớm ngày thứ tư, nhìn cây hoa hồng gai trắng đối diện chỗ ngồi, tôi nghiến răng nghiến lợi.
“Lục Trạch Đình, anh bị điên à?”
“Tôi phải quay về đơn vị rồi, nên đã mời bác sĩ Lục qua viện các cậu để trao đổi học tập đó.”
Anh không nói gì, mà là Từ Ký Châu bên cạnh học được cách giành trả lời.
Haiz… cạn lời. “Em cứ không muốn gặp tôi đến vậy sao?”
Lời nói nhẹ nhàng nhưng khó che giấu sự tủi thân.
Khoảnh khắc đó, tôi không biết tại sao mình lại không trả lời, chỉ là tăng tốc bước chân đi thăm khám bệnh nhân.
Bởi vì tôi đột nhiên phát hiện ra, không biết từ lúc nào.
Mối quan hệ giữa tôi và Lục Trạch Đình dường như đã thay đổi mùi vị.
Ly sữa đậu nành ấm áp trên bàn buổi sáng, chiếc chăn lông trên người tôi trong phòng trực đêm, việc anh ta tham gia buổi liên hoan khoa mà trước đây anh không thích đi.
Còn cố ý đổi cốc nước trái cây trước mặt tôi thành sữa nóng nữa.
Những thay đổi đột ngột, khiến tôi nhận ra, mối quan hệ giữa tôi và Lục Trạch Đình dường như hơi nguy hiểm.
Tôi sắp trở thành kiểu người mà tôi ghét nhất.
Và tôi cực kỳ không thích cảm giác này.
Suy đi tính lại, tôi quyết định tan làm sẽ tìm anh nói cho rõ ràng, nhưng lại bị bà nội và bố mẹ đột ngột đến thăm làm gián đoạn.