#TTTG 26 Chương 8
“Thỏa thuận đã ký xong rồi, không phải sao?”
Tôi hỏi lại, giọng bình thản.
Anh ta quay đầu nhìn tôi, ánh mắt chằng chịt những cảm xúc tôi không sao phân biệt nổi.
“Lâm Hi… anh biết mình sai.”
“Anh là thứ tệ hại, chẳng xứng làm người. Anh lừa dối em, phá nát gia đình này.”
Anh ta cắn môi, giọng khàn đặc:
“Nhưng có thể… đừng lấy An An để trút giận lên anh được không?”
“Thằng bé mới bốn tuổi, nó không hiểu gì cả. Nó không thể xa anh.”
Giọng nói đầy cầu khẩn.
Suốt bao năm quen biết, đây là lần đầu tôi thấy anh ta hạ mình đến vậy.
Nếu là trước hôm qua… có lẽ tôi đã dao động.
Nhưng hiện tại thì không.
“Trút giận?”
Tôi khẽ bật cười.
“Lục Thần, anh đánh giá mình cao quá rồi.”
“Tôi nhận nuôi An An không phải vì anh, càng không phải vì Tô Tình.”
“Mà là vì chính tôi.”
“Tôi không thể để anh hủy hoại mọi thứ thuộc về tôi rồi thản nhiên rời đi, không phải trả bất cứ giá nào.”
“Tôi muốn quãng đời còn lại của anh nằm trong tay tôi.”
“Tôi muốn mỗi ngày anh đều thấp thỏm lo sợ tôi phơi bày những điều dơ bẩn anh từng làm.”
“Tôi muốn anh tận mắt nhìn con trai ruột gọi người phụ nữ khác là mẹ, còn anh thì bất lực.”
“Đó là cái giá cho sự phản bội.”
Mỗi lời tôi nói ra, gương mặt anh ta lại tái thêm một chút.
Ánh mắt từ van nài dần chìm xuống thành tuyệt vọng.
“Em… thật nhẫn tâm.”
“Vẫn chưa bằng anh.”
Tôi đáp lạnh tanh.
Anh ta chống tay vào bàn, cả người như mất hết sức lực.
Rất lâu sau, anh ngẩng lên, trong mắt chỉ còn sự trống rỗng.
“Được.”
“Anh chấp nhận.”
“Nhưng anh có một yêu cầu.”
“Gì?”
“Cho anh… mỗi tuần gặp An An một lần.”
Tôi nhìn anh ta, im lặng.
Di chúc của Tô Tình không hề cấm anh ta thăm con.
Nhưng vì sao tôi phải để anh toại nguyện?
“Không.”
Tôi trả lời dứt khoát.
“Tại sao!”
Anh ta bật dậy, kích động.
“Anh là cha nó! Anh có quyền gặp con!”
“Quyền?”
Tôi chỉ thấy buồn cười.
“Ngay khoảnh khắc anh ký vào giấy từ bỏ quyền giám hộ, anh đã tự tay bỏ hết quyền lợi của mình.”
“Lục Thần, bây giờ anh chẳng là gì.”
Anh ta hoàn toàn sụp đổ.
Anh lao tới, nắm chặt vai tôi, lắc mạnh.
“Lâm Hi! Em nhất định phải ép anh đến bước này sao!”
“Bao nhiêu năm tình cảm của chúng ta chẳng lẽ đều là giả!”
“Em với anh… thật sự không còn chút nghĩa nào sao!”
Tôi mặc cho anh ta lay mạnh.
Tình nghĩa?
Khi anh ta ngã vào vòng tay người đàn bà khác, anh ta có từng nghĩ đến tình nghĩa giữa chúng tôi?
Khi anh ta có con với người khác, dựng lên một gia đình khác, anh ta có từng nhớ đến những năm tháng của chúng tôi?
Bây giờ mới nhắc đến hai chữ đó, đã quá muộn.
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ au của anh ta.
“Lục Thần, từ giây phút anh chọn phản bội tôi, chính anh đã chặt đứt tất cả.”
“Từ nay về sau, giữa chúng ta chỉ còn thù hận.”
Anh buông tay, cả người như bị rút cạn.
Tôi sửa lại quần áo, quay lưng bước ra ngoài.
Ngoài phòng khách, mẹ Tô Tình đang ôm chặt An An, khóc nghẹn.
Thằng bé cũng sụt sùi, dụi mặt vào vai bà.
Thấy tôi bước ra, ánh mắt hai bà cháu đầy oán hận.
Tôi không bận tâm, tiến lại gần.
“An An, đi thôi.”
Thằng bé vùi sâu hơn vào lòng bà ngoại, không chịu nhìn tôi.
Mẹ Tô Tình ôm chặt lấy nó.
“Tôi sẽ không để cô mang nó đi!”
Tôi thở nhẹ, rút điện thoại ra.
“Phu nhân, tôi không muốn làm mọi chuyện căng thẳng.”
“Nếu bà nhất quyết cản trở, tôi chỉ còn cách nhờ cảnh sát giải quyết.”
Lục Thần từ phòng làm việc bước ra.
Anh ta nhìn hai bà cháu ôm nhau khóc, mắt đỏ hoe.
Rồi anh ngồi xuống, khẽ xoa đầu An An.
“An An, ngoan nào…”