#TTTG 230 Chương 3

Cập nhật lúc: 04-04-2026
Lượt xem: 0

Đối phương lại tỏ ra rất tự nhiên, đưa chìa khóa xe qua, “Vâng, sáng nay nhân viên bên tôi đã liên lạc với cô rồi.”

Tôi chậm chạp gật đầu.

Trần Dụ mỉm cười, “Bây giờ xe đi tạm đều tốt thế này rồi sao?” Anh ta đứng bên cạnh tôi, cúi đầu dịu dàng nói, “Vợ à, hay cứ đi xe anh đi. Anh là tài xế riêng của em mà.”

Tôi do dự một chút, nhận lấy chìa khóa xe rồi trực tiếp lên xe.

“Không cần, anh cứ chuyên tâm làm việc đi.”

Trong gương chiếu hậu, Trần Dụ mặt không biểu cảm, bóng dáng dần nhỏ đi.

Tôi thu lại ánh mắt, dư quang chú ý tới ghế phụ, ở đó có hoa tươi và một hộp giấy. Tôi đưa tay sờ thử, vẫn còn ấm, chắc là bữa sáng anh ta nói.

Sự nặng nề trong lòng bỗng nhẹ đi đôi chút.

Buổi trưa, tôi nhận được điện thoại, là cuộc gọi thật sự từ bên 4S.

“Cô Hứa, vừa rồi chồng cô có yêu cầu trích xuất lịch sử hành trình và camera hành trình.”

“…… Các anh đưa cho anh ta rồi à?”

“Lúc đó anh ấy khá gấp, nói là để phối hợp giải quyết bồi thường bảo hiểm.”

“Ừm, đúng là như vậy.”

“À đúng rồi, anh ấy nói cô có nhu cầu dùng xe đi tạm, bên cửa hàng chúng tôi có vài mẫu xe để cô lựa chọn, có cần đưa xe qua không?”

Tôi siết chặt điện thoại, “Không cần, cảm ơn.”

Cuộc gọi kết thúc.

Đồng nghiệp đang trêu tôi, “Chồng cậu khởi nghiệp thành công thật đấy, còn đổi xe mới cho cậu nữa à? Xe đó đắt lắm đó…”

Tôi cười gượng, “Là xe của bạn, cho tôi mượn lái thôi.”

Cô ấy càng hăng hơn.

“Bạn à? Nam hay nữ? Độc thân không? Có cần tôi giới thiệu đối tượng không?”

Cửa văn phòng bị gõ, cắt ngang sự nhiệt tình của cô ấy.

“Ồ, thầy Trần tới rồi, xem ra hôm nay không ai ăn căng tin với tôi nữa rồi.”

Tôi ngẩng đầu lên, Trần Dụ mỉm cười với tôi.

Anh ta tới tìm tôi ăn trưa.

“Anh đến đây làm gì?”

“Chọn địa điểm.” Anh ta thản nhiên nói, “Trung tâm đào tạo phải mở rộng quy mô, mặt bằng cũ quá nhỏ rồi. Bên này không khí nghệ thuật đậm hơn, sau này tuyển người cũng dễ.”

Động tác gắp thức ăn của tôi khựng lại.

“Chuyện tìm người đầu tư xong rồi à?”

“Nhà Nhiễm Ninh rất thận trọng, chỉ cho cô ấy rút ra năm triệu tệ thôi, nhưng cộng thêm phần bên anh nữa thì cũng gần đủ rồi.” Trần Dụ giữ lấy tay tôi, chăm chú nhìn tôi, “Tuy chưa được tốt lắm, nhưng anh muốn bắt đầu trước, từng bước từng bước đi lên, hơn nữa sau này còn có thể đưa em đi làm rồi đón em tan làm.”

Thẩm Chi Hãn đã cắt đứt quan hệ với Nhiễm Ninh rồi, vậy mà cô ta vẫn lấy ra được năm triệu tệ sao?

“Nhiễm Ninh… số tiền này với người bình thường đâu phải nhỏ.” Tôi không muốn vạch trần trò lừa của cô ta, nhưng tôi càng sợ Trần Dụ gây ra nợ chung, “Cô ta thật sự là thiên kim nhà giàu sao? Anh chắc chứ?”

“Anh đã đến nhà cô ấy ăn cơm rồi, không có vấn đề gì cả.” Trần Dụ bóp nhẹ lòng bàn tay tôi, “Hơn nữa tiền cũng đã chuyển qua rồi.”

Thế thì tôi không còn gì để nói nữa.

Trần Dụ vẫn cứ nắm tay tôi không buông.

“Vậy nên hôm qua em nhìn thấy anh gặp Nhiễm Ninh, đúng không?”

“Tìm cô ấy là để bàn hợp tác, em cũng nhìn thấy rồi đấy, hẹn ở ngoài trời, chưa nói được mấy câu thì anh đã đi đuổi theo em rồi. Hứa Đinh, anh không cố ý khiến em gặp tai nạn xe, anh chỉ là không muốn em hiểu lầm anh thôi, thật đấy.” Anh ta có chút ảo não và tự trách, “Biết trước vậy anh đã không đuổi theo em nữa.”

Tôi sững người, ánh mắt mờ mịt, phản ứng duy nhất là rút tay về.

Trần Dụ nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, sắc mặt cũng sa sầm xuống.

“Kể từ khi từ chức ra khởi nghiệp, anh phải chịu áp lực rất lớn, thậm chí có lúc anh tự nhốt mình trong nhà vệ sinh, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài. Anh không muốn mang bất kỳ cảm xúc nào trút lên em, vậy mà cuối cùng vẫn không chăm sóc em cho tốt.”

Anh ta nhấn mạnh giọng, nhìn chằm chằm vào tôi, “Nhưng, Hứa Đinh, anh đã ý thức được vấn đề của mình rồi, chúng ta sẽ ổn lại thôi, còn tốt hơn trước kia nữa.”

Tôi im lặng đối diện.

Lời anh ta nói, chữ nào chữ nấy cũng rất có lý, nhưng vấn đề là, chữ nào tôi cũng không tin nữa rồi.

“Đến giờ làm rồi, tôi về trước đây.”

11

Tan làm, tôi không về thẳng mà tới khu biệt thự của Nhiễm Ninh.

Tôi nghi Thẩm Chi Hãn đang đùa giỡn tôi, vốn dĩ chưa hề cắt đứt với cô ta.

Vốn dĩ tôi định ngồi chờ bên ngoài, không ngờ Thẩm Chi Hãn lại có gara trong khu này, thế là tôi cứ đường đường chính chính lái thẳng vào.

Nhiễm Ninh đang kéo ba chiếc vali đứng bên đường, bên cạnh đỗ một chiếc xe tải nhỏ của công ty chuyển nhà.

Cô ta định dọn ra khỏi căn nhà này rồi sao?

Tôi vừa đỗ xe xong, Nhiễm Ninh đã chạy tới, đứng trước xe tôi chụp ảnh.

Tôi xuống xe, lặng lẽ nhìn cô ta.

“Vẫn chưa chụp đủ ảnh à?”

Sắc mặt Nhiễm Ninh cứng lại, “Là xe của chị?”

Tôi không giải thích nhiều, liếc nhìn ra sau lưng cô ta một cái, “Cô chuyển nhà à?”

Cô ta nhún vai, “Ở lâu quá rồi, khu này có chút chán. Tôi lại mua thêm một căn mới ở trung tâm thành phố.”

Chắc là cô ta bị đuổi ra ngoài, tưởng rằng tôi không biết nội tình.

“Chúc mừng tân gia.” Tôi thấy buồn cười thật.

Nhiễm Ninh bắt đầu dò xét tôi.

“Cảm ơn lời chúc của chị, tôi còn có một tin muốn nói cho chị biết.” Cô ta tiến lại gần, hạ thấp giọng, “Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ nghiêm túc với Trần Dụ. Trước đây tôi chỉ chơi đùa với anh ấy thôi, nên mới lười để ý đến chị.”

Tôi nghiêm túc nghĩ lại lời cô ta vừa nói.

“Cảm ơn cô đã công nhận gu chọn người của tôi.”

“Chị!”

Nhiễm Ninh cứng họng.

Cách đó không xa có hai người đàn ông mặc vest đi tới, người đi đầu nhìn khá quen, chính là trợ lý lái xe cho Thẩm Chi Hãn.

Anh ta cũng nhìn thấy tôi.

“Cô Hứa, sao cô lại ở đây?” Anh ta cười đùa, “Tổng giám đốc Thẩm muốn bán một căn nhà ở đây, cô có hứng thú không? Tôi còn dẫn cả môi giới tới rồi này.”

“Đùa gì vậy, tôi làm gì mua nổi?”

“Thích là mua nổi.”

Tôi quay đầu lại thì phát hiện Nhiễm Ninh đã chạy mất, cả vali lẫn xe tải nhỏ đều không thấy đâu nữa.

Trợ lý không nói gì, chỉ cười cười.

Tôi hỏi anh ta về chuyện bồi thường xe cộ. Anh ta nói đây là việc do đích thân Tổng giám đốc Thẩm xử lý.

“Anh ta là ông chủ lớn như vậy mà cả chuyện này cũng quản sao?”

“Ông chủ nói rồi, đó là chiếc xe yêu quý của anh ấy.”

Tôi thật sự cạn lời.

Trợ lý ngay sau đó liền gọi điện cho Thẩm Chi Hãn.

Anh ta đặt một bữa tiệc thuyền phong cách Tân Trung, hẹn tôi tối gặp mặt.

Con thuyền lặng lẽ neo bên hồ, phản chiếu ánh đèn đêm rực rỡ đủ màu.

Thẩm Chi Hãn đến đúng giờ. Vừa thấy anh ta bước vào, tôi liền đứng dậy, con thuyền theo đó khẽ lắc lư, tôi mất thăng bằng, chúi người về phía trước, đâm thẳng vào người anh ta.

Anh ta đưa tay ra, vững vàng đỡ lấy tôi.

“Cẩn thận.”

Có lẽ vì cảnh đêm nay quá đẹp, anh ta không nói câu nào khó nghe cả.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau.

“Tôi gửi hóa đơn cho cô trước rồi, cô xem rồi, có vấn đề gì không?”

Món ăn được nấu trên chiếc thuyền lớn ở giữa hồ, nhân viên chèo thuyền mang qua.

Cho nên phần lớn thời gian, trên thuyền chỉ có tôi và anh ta.

“Anh Thẩm, tôi biết xe anh không rẻ, nên chi phí sửa chữa có vượt mức cũng là chuyện bình thường, tôi không nói gì nữa. Nhưng phí chậm trễ công việc với phí tổn thất tinh thần của anh là có ý gì? Hơn nữa hôm qua còn là cuối tuần…”

“Cuối tuần tôi cũng làm việc, quanh năm không nghỉ.”

“Phí chậm trễ công việc của anh chẳng phải quá cao rồi sao?”

“Thu nhập tôi cao, hết cách.”

“Anh…” Tôi nghẹn họng, “Vấn đề là anh báo giá thế này thì bảo hiểm sẽ không đền cho tôi.”

“Chấp nhận chuyển khoản cá nhân.”

Tôi hít sâu một hơi, cố nén cảm xúc xuống, “Thẩm Chi Hãn, anh đang tống tiền tôi đấy à?”

Thần sắc anh ta nhàn nhạt, “Cô muốn gặp luật sư của tôi không?”

Tôi tức đến mức đứng bật dậy, nhìn thẳng vào mắt anh ta, giằng co một lúc, rồi lại lặng lẽ ngồi xuống.

“Ông chủ Thẩm, tôi chỉ là giáo viên đại học, chẳng có tiền đồ gì, một tháng mới kiếm được hơn chục nghìn. Không ăn không uống cũng phải trả hơn mười năm. Hơn nữa anh cũng biết rồi đấy, chồng tôi còn ngoại tình với học trò, tôi đã đủ xui xẻo lắm rồi. Anh có thể nể tình tôi đáng thương thế này mà giơ cao đánh khẽ không?”

Thẩm Chi Hãn đưa đũa ra, gắp một lát măng.

“Cô nói thế này nghe cứ như đang ám chỉ tôi.” Anh ta liếc nhìn tôi, nhướng mày cười, “May mà tôi là người đàng hoàng, mong muốn của cô thất bại rồi.”

Tôi cứng họng trong chớp mắt, bị anh ta chọc đến bật cười.

“Anh mới thế thì có! Anh biết rõ tôi không có tiền, anh lại thiếu chút tiền này sao? Chẳng lẽ anh không phải đang nhắm vào tôi à? Anh đừng có bảo tôi là anh cho tôi mượn xe, lại còn mời tôi ăn cơm, chỉ là để đòi tôi trả tiền nhé?”

“Rất tốt, tôi rất vui vì cuối cùng chúng ta cũng nói thẳng ra được.” Anh ta đột nhiên đặt đũa xuống, đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt tôi.

Anh ta nói: “Tôi muốn theo đuổi cô.”

Tôi sững sờ rất lâu, bất an đứng dậy.

“Nếu bây giờ cô đang độc thân, có lẽ tôi sẽ từ từ mà đến. Nhưng muốn theo đuổi một người phụ nữ đã có chồng, việc đầu tiên tôi phải bảo đảm là cô có thể ly hôn càng sớm càng tốt.”

Thẩm Chi Hãn bước lên trước một bước thật dài, tôi theo bản năng lùi về sau, lưng đụng phải chiếc lồng đèn đỏ nhỏ treo trong khoang thuyền, anh ta kịp thời đưa tay ra che giúp đầu tôi.

“Cô thấy sao?”

Khoang thuyền chật hẹp, hai người đứng gần thế này lại càng thấy bức bối. Tôi quay đầu nhìn ra bên ngoài, đèn trên thuyền lay động, ánh sáng trên mặt nước cũng lay động.

Tôi suy nghĩ rất rất lâu.

“Tôi sẽ ly hôn, nhưng không liên quan gì đến anh.”

Thẩm Chi Hãn cúi đầu cười, “Được.”

Anh ta chậm rãi xoay người, đứng sóng vai, song song bên cạnh tôi.

“Đã rất lâu rồi tôi không yêu đương. Nhiễm Ninh là do bạn bè giới thiệu cho tôi, coi như là ứng viên bạn gái dự bị đi. Công việc của tôi rất bận, tôi và cô ta khá trong sạch, nếu không tôi cũng chẳng dễ dàng bỏ qua cho Trần Dụ như vậy.”

Tôi quay mặt lại, “Nói với tôi làm gì? Có liên quan gì đến tôi sao?”

Thẩm Chi Hãn hơi nghiêng đầu sang bên, cụp mắt nhìn tôi, cố ý hạ chậm giọng, “Nếu cô đã kể cho tôi nghe những chuyện vốn chẳng liên quan đến tôi, vậy đương nhiên tôi cũng phải kể cho cô nghe những chuyện vốn chẳng liên quan đến cô rồi.”

Tôi bị anh ta nói đến cứng họng.

Gió đêm bỗng nổi lên, như có một bàn tay chạm mấy cái lên mặt hồ, con thuyền bị sóng nước đẩy khẽ lắc lư. Tiếng nước dưới thuyền men theo ván khoang lan lên, chui cả vào tai.

Thẩm Chi Hãn đi ra đầu thuyền nhìn một cái, rất nhanh đã quay lại, “Mưa nhỏ rồi.” Anh ta ngồi xuống, “Đợi mưa tạnh rồi đi nhé?”

“Đi bây giờ.” Tôi chống tay vào vách khoang, đứng vững chân, cúi đầu nhìn điện thoại, “Mưa xuân chưa chắc sẽ tạnh.”

Anh ta cũng đứng dậy, “Được.”

Sao lại dễ nói chuyện như vậy, cũng không ép tôi ở lại.

Nhìn kiểu gì cũng giống người đàng hoàng thật.

12

Lúc tôi về đến nhà, đèn phòng sách vẫn sáng, Trần Dụ còn chưa ngủ.

“Em về rồi à?” Trần Dụ bước ra.

Tôi thuận miệng đáp một tiếng, để ý thấy trên bàn ăn trống không.

“Em không về ăn nên anh không nấu.” Anh ta lại bổ sung thêm một câu, “Anh gọi đồ ăn ngoài rồi.”

“Vậy thì tốt.” Tôi đi thẳng vào phòng ngủ, vào phòng tắm, mở vòi nước.

Lúc ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy Trần Dụ đang đứng ở cửa qua gương, sắc mặt mất mát.

“Thế mai em có về ăn tối không?”

Tôi cúi đầu, đổ nước tẩy trang ra tay, “Tôi nhận dạy kèm piano, mỗi chiều từ bảy rưỡi đến chín rưỡi.”

“Chẳng phải em ghét dạy riêng sao?” Trần Dụ vẫn chưa đi.

“Nhưng mà… người ta rất có thành ý.” Tôi rửa sạch mặt, quay đầu nhìn anh ta, “Cũng giống như chỗ các anh rõ ràng có nhiều giáo viên như vậy, nhưng thỉnh thoảng anh vẫn tự mình đi dạy người khác, chẳng phải cũng vì bị mức giá rất cao làm cho rung động sao?”

Trần Dụ nhìn tôi một lúc, giọng lạnh đi: “Là Thẩm Chi Hãn sao?”

“Một học viên rất tốt, không phải à?” Tôi không phủ nhận.

Trần Dụ bước lên nửa bước, mạnh tay kéo cổ tay tôi, sức đó lớn đến mức kéo tôi dán hẳn vào người anh ta.

“Em đã kết hôn rồi, Hứa Đinh!” Anh ta dùng hết sức ở tay, nghiến nặng từng chữ, hơi thở nặng nề, “Em thấy làm thế này kích thích lắm sao?”

“Thế thì phải hỏi anh chứ.”

Tôi không hề giãy giụa phản kháng, ngược lại còn nhón chân lên đối đầu với anh ta, hạ thấp giọng, “Anh thấy kích thích, thì tôi cũng thấy kích thích; anh thấy đau khổ, thì tôi cũng thấy đau khổ.”

Ánh mắt Trần Dụ nhìn tôi đầy vẻ không thể tin nổi.

Anh ta chậm rãi buông tay ra.

Kể từ ngày đó, Trần Dụ đối xử với tôi càng tốt hơn. Dù anh ta biết tôi qua lại với Thẩm Chi Hãn, anh ta cũng không bày tỏ sự bất mãn nào nữa.

Có lẽ trong tiềm thức, anh ta đã nhận ra đoạn tình cảm này đã đi đến mức không thể cứu vãn, cho nên mới dốc hết sức tạo ra ảo giác như thể đang hồi quang phản chiếu.

Còn về Thẩm Chi Hãn, sự tồn tại hay không tồn tại của anh ta, từ trước đến nay chưa bao giờ là mấu chốt.

Đương nhiên, trong quá trình đó, Trần Dụ cũng làm ra không ít hành động quái dị mà tôi không thể hiểu nổi.

Ví dụ như, anh ta cố ý mua cùng một loại nước hoa với Thẩm Chi Hãn, hỏi tôi có thơm không.

Nói thật, mùi hương đó rất nhạt, trước khi bị Trần Dụ ép hỏi, tôi còn chẳng để ý Thẩm Chi Hãn có mùi hương riêng hay không. Nhưng quả thật, vào khoảnh khắc ngửi thấy, tôi lập tức nghĩ đến người đó.

Trần Dụ thần thần bí bí nói: “Nếu em thích, sau này anh sẽ dùng loại này.”

Tôi không để ý đến anh ta.

Nhưng hành vi của Trần Dụ đã tạo thành một kiểu bạo lực tinh thần với tôi.

Lúc tôi ngồi đánh piano ở nhà Thẩm Chi Hãn, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà nói với anh ta: “Hay là anh đổi nước hoa đi?”

Thẩm Chi Hãn đưa ngón tay thon dài ra, ấn xuống mấy phím đàn, phát ra mấy âm thanh lạc điệu.

“Chúng ta còn chưa yêu nhau, tại sao tôi phải nhường anh ta?”

Tôi nghĩ ngợi một lúc, gập bản nhạc lại, chống tay lên đàn piano, cúi người nhìn anh ta.

“Vậy nếu tôi mua một chai nước hoa mới tặng anh, anh có dùng không?”

Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, siết chặt lòng bàn tay, hơi nheo mắt: “Được thôi.”

Vài ngày sau, tôi chọn xong quà tặng anh ta, là một mẫu đang rất thịnh hành, rất nhiều KOL mạng đang quảng bá.

Thẩm Chi Hãn mở ra dùng thử ngay tại chỗ. Có lẽ vì tầng hương cuối hơi ngọt, nên anh ta nói dùng cái này giống như đã ra biển kiếm ăn lâu năm mà vẫn ế khách, đành phải liều mạng đi giành khách với người khác.

Miệng anh ta đúng là rất độc.

Tôi nghiêm túc suy nghĩ về viễn cảnh anh ta vừa nói: “Tôi sẽ gọi đấy, tôi thích của lạ.”

“Khách hàng là trên hết.”

Lúc này Thẩm Chi Hãn mới chịu nhận. Anh ta quay người đi lấy rượu vang cho tôi, đúng lúc điện thoại trên đảo bếp rung lên.

Anh ta đi tới, nhìn một lúc, nói với tôi là Nhiễm Ninh gọi tới. Tôi ho khẽ một tiếng, định quay người tránh đi.

Anh ta nói không cần, trực tiếp bắt máy, bật loa ngoài.

“Có chuyện gì?”

Giọng Nhiễm Ninh đã lâu không nghe thấy lại vang lên, lẫn trong đó là tiếng nghẹn ngào, vừa dịu dàng vừa yếu thế.

“Anh Thẩm, em đã phụ lòng tốt của anh, anh sẽ không tha thứ cho em, tất cả đều là lỗi của em. Em thật sự rất hối hận, chỉ muốn gặp anh thêm một lần nữa thôi. Anh đã tiêu cho em nhiều tiền như vậy, mà giữa chúng ta còn chưa từng bắt đầu, ít nhất hãy cho em một cơ hội bù đắp, được không? Bây giờ em đang đợi anh ở khách sạn, em sẽ cứ đợi mãi…”

Không ngờ lại là chuyện riêng tư đến thế.

Ngượng thật.

Tôi giả vờ như không có gì, quay lưng lại, nhấp một ngụm rượu vang.

Chắc Thẩm Chi Hãn cũng hối hận vì bật loa ngoài rồi, một chữ cũng không nói, trực tiếp cúp máy.

“Người ta hẹn anh kiểu đó mà anh cũng không muốn đi à?” Tôi thật sự tò mò người có tiền đối với mỹ nhân tự dâng đến tận cửa sẽ có cảm giác gì.

Thẩm Chi Hãn ngước mắt nhìn tôi, giọng qua loa, “Kiểu gặp lần cuối thế này, phần lớn là muốn tống tiền.”

“Rốt cuộc anh đã cho cô ta bao nhiêu tiền? Vậy mà cô ta có thể rút ra năm triệu tệ tiền mặt chuyển cho Trần Dụ?”

“Một khoản phí chia tay thôi, không nhiều như cô tưởng đâu. Cô nói cô ta lấy ra năm triệu tệ, có lẽ là còn tự bù thêm tiền của mình.”

Thẩm Chi Hãn không muốn tiếp tục chủ đề này, nhìn thẳng về phía tôi, ánh mắt phức tạp, “Sao cô vẫn chưa nói ly hôn với anh ta?”

Tim tôi khẽ khựng lại, đặt ly rượu xuống.

“Tôi cần tìm được chứng cứ trực tiếp anh ta ngoại tình…”

Thẩm Chi Hãn cắt ngang lời tôi, giọng đầy ẩn ý: “Là vì cần cho vụ kiện, hay là cô cần?”

“Cả hai.” Tôi bật thốt ra, chuyện này chẳng có gì phải che giấu, thậm chí tôi còn nhấn mạnh lặp lại, “Cả hai.”

Tôi cũng cần.

Thẩm Chi Hãn nhìn tôi một lúc, không hỏi thêm gì nữa, mà chỉ bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy tôi.

“Biết rồi.”

Cái ôm này không hề dùng sức, dịu dàng đến cực điểm, không mang chút ám muội hay xâm lấn nào giữa nam và nữ, truyền đến chỉ có sự thấu hiểu, ủng hộ và động viên.

Cúi đầu xuống tôi còn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, là mùi nước hoa anh ta vừa thử. Hóa ra chỉ khi lại gần mới biết, tầng hương cuối quả thật rất ngọt, càng áp sát càng ngọt hơn.

Anh ta dùng lòng bàn tay xoa nhẹ tóc tôi.

“Đừng để tôi đợi quá lâu.”

13

Bản thỏa thuận ly hôn giữa tôi và Trần Dụ đang nằm ngay trong ngăn tủ đầu giường của tôi.

Tôi không khóa lại.

Ngày nào Trần Dụ cũng dọn phòng, có lẽ anh ta đã nhìn thấy, có lẽ vẫn chưa thấy, cũng có lẽ chỉ là giả vờ chưa thấy, chờ tôi tự mình lấy nó ra.

Luật sư nói với tôi, nếu tôi nóng lòng muốn ly hôn, thì tốt nhất vẫn nên cố gắng để đối phương ký vào thỏa thuận.

“Dù sao nếu khởi kiện, cũng sẽ lãng phí mất mấy năm trời.”

Muốn Trần Dụ đồng ý ly hôn trong hòa bình, gần như là chuyện không thể.

Cho nên ngay từ đầu, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần khởi kiện.

“Sao tự dưng anh lại khuyên tôi vậy?”

Luật sư cười cười.

“Chỉ là thấy trạng thái của cô sốt ruột hơn trước thôi.”

Tôi khựng lại một chút, vẫn giữ nụ cười trên môi.

Về đến nhà, Trần Dụ đã nấu cả một bàn đầy đồ ăn.

“Em nói tối nay sẽ về ăn cơm, nên anh tan làm sớm rồi tranh thủ đi mua một con cá. Nghĩ lại thì cũng lâu lắm rồi anh chưa làm món cầu kỳ thế này.”

Tôi nhìn bàn thức ăn thịnh soạn, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.

“Cảm ơn anh.”

Trần Dụ sững người trong thoáng chốc, khóe môi kéo ra một nụ cười, “Tay anh hơi bẩn, để anh đi rửa tay, rồi mình ăn cơm.”

Bữa cơm này diễn ra rất yên lặng.

Trần Dụ đứng dậy, bưng hết bát đũa vào bếp, rồi hỏi tôi có muốn đi xem phim không.

“Hồi còn đi học, bộ phim này là anh ngồi xem cùng em trên máy tính đấy. Tuần này nó chiếu lại rồi, chất lượng hình ảnh đặc biệt tốt. Chẳng phải trước đây em từng nói còn nợ nó một vé xem phim sao?”

Nước ở vòi vẫn chảy, giọng anh ta nghe hơi mơ hồ, nhưng tâm trạng dường như lại khá tốt.

Tôi hít sâu một hơi.

“Trần Dụ, thật ra em có chuyện muốn nói với anh.”

Bóng lưng kia cứng đờ trong chớp mắt.

Trần Dụ tắt vòi nước, bát đũa còn chất trong bồn anh ta cũng mặc kệ, quay người nhìn tôi, trên mặt vẫn mang nụ cười, nhưng nói lại rất gấp.

“Anh xem được mặt bằng mới rồi, cũng chuẩn bị vào sửa sang luôn, bản thiết kế anh gửi em từ lâu rồi, em xem chưa? Đẹp lắm…”

Anh ta cúi đầu, giọng hơi nghẹn lại.

“Dạo này chắc anh lại bận rồi, chuyện sửa sang còn phải tự mình theo sát mới được…”

Anh ta lộn xộn nói một tràng, lau sạch tay, rồi lấy điện thoại ra, bảo có việc nên đi luôn.

Tôi một mình ngồi lặng trong phòng khách rất lâu, lại lật bộ phim anh ta nhắc đến ra xem từ đầu đến cuối một lần.

Phần credit cuối phim vẫn còn đang chạy.

Tôi đặt bản thỏa thuận ly hôn lên mặt bàn trong phòng làm việc.

Nhưng từ ngày đó trở đi, Trần Dụ không về nữa.

Điều tôi càng không ngờ tới là, tôi lại gặp Nhiễm Ninh ở trường, trong lớp học của khóa bồi dưỡng cảm thụ âm nhạc một năm.

“Cô Hứa, lâu rồi không gặp.”

Tôi đứng trên bục giảng, còn chưa kịp nói gì, Nhiễm Ninh đã chẳng hề kiêng dè mà chủ động chào hỏi tôi.

Ánh mắt cô ta nhìn tôi đã nói rõ, cô ta là nhắm thẳng vào tôi mà đến.

Quả nhiên, sau khi tan học, Nhiễm Ninh bước đến trước bục giảng.

“Cô Hứa, chúng ta thêm WeChat nhé? Nếu có gì không hiểu, tôi có thể kịp lúc thỉnh giáo cô.”

Những học viên khác trong lớp vẫn chưa đi hết, thỉnh thoảng lại có người liếc nhìn về phía chúng tôi.

Tôi nhìn cô ta một lúc, rồi thêm WeChat.

Khóa học này tuy nói là mở cho những người không chuyên trong xã hội, nhưng vẫn phải qua phỏng vấn, mà học viên phần lớn cũng đều là người trong nghề.

Tôi đi tìm trưởng khoa.

Bà ấy rất ngạc nhiên.

“Là Trần Dụ giới thiệu cô ta với tôi mà? Cô không biết sao?”

Tôi sững người ngay tại chỗ.

Vừa bước ra ngoài, tôi đã gọi điện cho Trần Dụ.

Ban đầu anh ta không nghe, tôi cứ gọi mãi, cuối cùng mới kết nối được.

“Tại sao anh lại để Nhiễm Ninh đến chỗ tôi?”

Tôi gần như nghiến răng mà hỏi.

“Chuyện đó là trước đây rồi. Cô ấy nói muốn trải nghiệm cuộc sống trường học, anh chỉ tiện thể chào hỏi một tiếng… Em sao thế?”

Anh ta nhận ra cảm xúc của tôi không ổn.