#TTTG 192 Chương 7

Cập nhật lúc: 29-03-2026
Lượt xem: 0

Vừa đáng thương…

Vừa nực cười.

So với Lục Uyên điên loạn…

Khương Thần lại “tình cảm” hơn nhiều.

Anh ta không đập cửa, không chửi rủa.

Chỉ quỳ trong mưa, gọi tên tôi hết lần này đến lần khác.

“Ninh Ninh… anh sai rồi… em tha thứ cho anh được không?”

“Chúng ta là anh em hơn hai mươi năm… em quên rồi sao? Hồi nhỏ anh cõng em đi khám bệnh… em sốt, anh thức cả đêm trông em…”

“Ninh Ninh… vì chút tình xưa… em cho anh thêm một cơ hội… để anh bù đắp…”

Anh ta bắt đầu lôi chuyện cũ ra…

Muốn dùng ký ức để làm mềm lòng tôi.

Nếu là trước kia…

Có lẽ tôi thật sự sẽ dao động.

Nhưng bây giờ…

Tôi chỉ thấy buồn nôn.

Những “kỷ niệm đẹp” đó…

Đã bị anh ta từng chút một, bằng thiên vị và tổn thương… nghiền nát sạch sẽ.

Giờ mới mang ra nói…

Không thấy quá muộn sao?

Tôi lười xem tiếp.

Chỉ lạnh giọng ra lệnh:

“Thả chó.”

Nhà tôi nuôi hai con chó Becgie Đức.

Bình thường ngoan ngoãn.

Nhưng khi bảo vệ chủ… lại hung dữ vô cùng.

Theo lệnh, hai con chó lao ra như mũi tên.

Đứng trước cổng, gầm lên dữ dội.

“Gâu! Gâu gâu!”

Lục Uyên vừa rồi còn hung hăng…

Lập tức sợ đến lăn bò, suýt ngã vào bồn hoa bên cạnh.

Khương Thần cũng tái mét, quỳ im không dám nhúc nhích.

“Cút.”

Tôi cầm bộ đàm, lạnh lùng nói một chữ.

Hai người vội vàng bò dậy, vừa chạy vừa trượt trong mưa, chật vật biến mất trong màn nước xối xả.

Thế giới… cuối cùng cũng yên tĩnh.

Tôi tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc.

Không ngờ hôm sau…

Ba tôi trở về.

Vừa về, ông đã gọi tôi vào phòng làm việc.

Sắc mặt nghiêm trọng hiếm thấy.

“Ninh Ninh, có chuyện… ba phải nói rõ với con.”

Ông mở két sắt.

Lấy ra hai tập tài liệu đựng trong bìa giấy vàng đã hơi ngả màu… đặt trước mặt tôi.

“Mở ra xem đi.”

Tôi mở túi thứ nhất.

Bên trong là một bản giám định huyết thống.

Kết quả ghi rõ:

Khương Thần và ba tôi – Khương Vệ Quốc… không có quan hệ huyết thống.

Kèm theo đó là giấy nhận nuôi.

Xác nhận Khương Thần… là con của một đồng đội đã hy sinh của ba tôi.

Dù tôi đã biết chuyện này từ trước…

Nhưng khi tận mắt nhìn thấy giấy tờ…

Trong lòng vẫn dấy lên một cảm giác phức tạp khó nói thành lời.

“Vậy nên… từ đầu đến cuối, anh ta chưa từng là anh ruột của con.”

Tôi khẽ lẩm bẩm.

“Đúng vậy.”

Ba gật đầu, ra hiệu tôi mở túi tài liệu thứ hai.

Tôi mở ra.

Bên trong cũng là một bản giám định huyết thống.

Cùng với đó… là một tập hồ sơ chi tiết, ghi rõ thân phận của Lục Uyên.

Con riêng của cô tôi – Khương Cầm.

“Hai bí mật này… vốn dĩ ba định mang theo đến hết đời.”

Ba thở dài, giọng nói mệt mỏi.

“Ba nhận nuôi Khương Thần… là vì đã hứa với người đồng đội đã hy sinh, sẽ nuôi nó như con ruột.”

“Ba giúp đỡ Lục Uyên… là vì muốn bù đắp lỗi lầm của em gái, cũng là để sau này con có một người biết gốc gác rõ ràng mà dựa vào.”

“Ba cho họ điều kiện tốt nhất, tài nguyên tốt nhất… thậm chí từng nghĩ, sau này giao cả công ty cho họ, để con có thể sống cả đời vô lo.”

“Nhưng ba không ngờ…”

“Bao nhiêu năm nuôi dưỡng… lại nuôi ra hai con sói mắt trắng!”

Ông đập mạnh xuống bàn.

Hốc mắt đỏ lên.

“Chúng vì một con người tâm địa không chính… mà làm con tổn thương đến mức này!”

“Ninh Ninh… là ba sai rồi! Ba nhìn nhầm người!”

Tôi bước tới, ôm ông từ phía sau.

“Ba… không phải lỗi của ba.”

“Bây giờ nhìn rõ… vẫn chưa muộn.”

Ông nắm lấy tay tôi, vỗ nhẹ.

“Cho nên…”

“Ba quyết định… công khai tất cả.”

Ánh mắt ông… chưa từng kiên định đến vậy.

“Ba muốn cả thiên hạ biết rõ…”

“Bọn chúng… không có nửa phần quan hệ với Khương gia!”

“Ba muốn chúng… phải trả giá đắt nhất… cho sự ngu xuẩn và phản bội của mình!”

Tôi hiểu.

Đây là… chặt đứt mọi đường lui của họ.

Tôi gật đầu.

“Ba, con ủng hộ.”

Kẻ phản bội…

Không xứng được tha thứ.

9.

Ba tôi ra tay rất nhanh.

Ba ngày sau…

Tập đoàn Khương thị tổ chức một buổi họp báo quy mô lớn.

Toàn bộ truyền thông tài chính và giải trí lớn… gần như đều có mặt.

Ai cũng nghĩ…

Buổi họp này là để công bố tôi chính thức tiếp nhận vị trí tổng giám đốc.

Nhưng không ai ngờ…

Ngay khi bước lên sân khấu…

Ba tôi đã ném xuống một quả bom nặng ký.

Ông công bố trước toàn bộ giới truyền thông…

Hai tập hồ sơ đã bị chôn vùi suốt nhiều năm.

Giấy nhận nuôi của Khương Thần.

Và thân phận thật của Lục Uyên.

“Tôi – Khương Vệ Quốc – hôm nay, chính thức tuyên bố.”

Ông đứng dưới ánh đèn sân khấu, giọng nói vang dội khắp hội trường.

“Khương Thần… là con của chiến hữu đã mất của tôi, không có quan hệ huyết thống với Khương gia.”

“Tôi nuôi dưỡng nó hơn hai mươi năm, tự nhận đã làm tròn đạo nghĩa.”

“Nhưng nó phẩm hạnh bại hoại, phụ lòng tin tưởng. Từ hôm nay… tôi và nó đoạn tuyệt quan hệ cha con.”

“Mọi hành vi của nó… không còn liên quan đến Khương gia!”

Ông dừng lại một nhịp, ánh mắt lạnh đi.

“Lục Uyên…”

“Không phải con trai của Lục Kiến Hoa.”

“Mà là con riêng của em gái tôi – Khương Cầm.”

“Bao năm qua, Khương gia vì thương hoàn cảnh, đã hết lòng nâng đỡ, thậm chí xem nó như con rể tương lai.”

“Nhưng nó vong ân bội nghĩa, liên kết với người ngoài, làm tổn thương con gái tôi.”

“Vì vậy… từ hôm nay…”

“Khương gia và Lục Uyên… ân đoạn nghĩa tuyệt!”