#TTTG 186 Chương 4
“Tình báo của Thiên Khải vượt xa tưởng tượng của ông.”
“Tôi có thể giúp ông giải quyết mọi vấn đề.”
“Và cung cấp vốn.”
“Nhưng ông phải đồng ý một điều kiện.”
Ông ta im lặng.
“Điều kiện gì?”
“Tôi muốn 30% cổ phần Hồng Đạt.”
Ông ta hít lạnh.
“Cô quá đáng!”
“Ông không có quyền mặc cả.”
“Ông đang cầu cứu.”
“Chọn phá sản, hay chọn cơ hội sống?”
Tôi đưa ra lựa chọn cuối cùng.
Sau một lúc im lặng—
“Được!”
“Tôi đồng ý!”
“Khi nào ký?”
“Ngay bây giờ.”
“Trước sáng mai, mọi thứ phải xong.”
Ông ta không còn lựa chọn.
“Được… cô thắng rồi.”
“Không.”
“Là Hồng Đạt thắng.”
Tôi cúp máy.
Nhìn thành phố về đêm.
Khẽ cười lạnh.
Vương Đạt Quân.
Ông tưởng đã nắm được phao cứu sinh.
Nhưng thực ra… đang đi vào vực sâu.
Còn tôi—An Phi.
Sẽ là người kéo màn cuối cùng.
16 Sóng gió Hồng Đạt lắng xuống
Vương Đạt Quân giữ lời.
Sáng hôm sau, ông chủ động liên hệ.
Xác nhận chuyển nhượng 30% cổ phần.
Hợp đồng ký rất suôn sẻ.
Có vốn của Thiên Khải.
Cộng thêm vấn đề “di tích” được giải quyết.
Khủng hoảng nhanh chóng dịu xuống.
Thị trường ổn định.
Cổ phiếu Hồng Đạt tăng trở lại.
Còn Phong Hoa—
Do mua cổ phần ồ ạt trước đó.
Dòng tiền căng thẳng.
Tôi lại gửi bằng chứng Trương Na là nội gián cho Vương Đạt Quân.
Ông ta lập tức xử lý Trương Na.
Đồng thời phản công Phong Hoa.
Phơi bày hành vi vi phạm trong thu mua cổ phần.
Phong Hoa chìm trong khủng hoảng dư luận.
Cổ phiếu lao dốc.
Nội bộ hỗn loạn.
Kẻ săn mồi… trở thành con mồi.
Còn Vương Đạt Quân—
Không chỉ giữ được Hồng Đạt.
Mà còn đánh bại đối thủ.
Ông ta biết ơn tôi.
Xem tôi là ân nhân.
Nhưng không biết—
Tất cả đều nằm trong ván cờ của ngài Lục.
Tôi ngồi trong văn phòng Thiên Khải tại Hải Thành.
Nhìn tin tức trên màn hình.
Không có cảm xúc.
Đây là thế giới tư bản.
Không có bạn hay thù vĩnh viễn.
Chỉ có lợi ích.
Điện thoại rung.
Tin nhắn mã hóa từ ngài Lục.
“Về kinh.”
Chỉ hai chữ.
Tôi biết—
Nhiệm vụ kết thúc.
Tôi đứng bên cửa sổ.
Nhìn thành phố.
Giờ đây chỉ là một ván cờ đã xong.
Ván cờ thắng.
Trước khi đi, tôi nhắn cho Vương Đạt Quân.
“Hãy quản lý Hồng Đạt thật tốt.”
“Thiên Khải sẽ luôn theo dõi.”
Ông ta đáp lại đầy kính trọng.
Tôi không trả lời nữa.
Chiến trường tiếp theo ở đâu?
Tôi chờ đợi.
Trở lại Thủ đô đã là đêm.
Tôi không về nhà.
Mà đến trang viên.
Quản gia vẫn đợi.
Dẫn tôi vào thư phòng.
ngài Lục đứng bên cửa sổ.
“Làm tốt.”
“Phong Hoa không còn uy hiếp.”
anh quay lại nhìn tôi.
“Vương Đạt Quân đã thành con rối.”
Tôi nói.
“Rất tốt.”
anh đưa cho tôi một túi hồ sơ.
“Thưởng của cô.”
“Và bổ nhiệm chính thức.”
Bên trong là thẻ đen.
Và giấy bổ nhiệm.
“Người phụ trách tổ hành động đặc biệt Thiên Khải.”
Tên mới của tôi—An Phi.
Chính thức được xác nhận.
“Từ hôm nay, cô có quyền hạn cao hơn.”
“Và trách nhiệm lớn hơn.”
“Thiên Khải là người đặt ra quy tắc.”
“Còn cô—An Phi.”
“Sẽ là cánh tay phải của tôi.”
Tim tôi chấn động.
Quyền lực… và áp lực.
“Cảm ơn ngài Lục.”
“Tôi có nhiệm vụ mới không?”
anh lắc đầu.
“Chưa.”
“Tôi cần cô làm một việc quan trọng hơn.”
anh đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ.
“Xem đi.”
Tôi mở ra.
Một chiếc nhẫn cổ.
Khắc hình sói đang bay.
“Đây là tín vật Lang Đằng.”
“Biểu tượng quyền lực tối cao của Thiên Khải.”
Tôi sững sờ.
“Lang Đằng…?”
“Tôi muốn cô tìm nó.”
“Và khiến nó… thức tỉnh.”
Tôi nhìn anh .
Số phận của tôi—
Đang lao về một hướng hoàn toàn không thể đoán trước.
17 Bí mật của Lang Đằng
Tôi cầm chiếc nhẫn khắc hình sói, trở về căn hộ của mình.
Lời của ngài Lục, không ngừng vang vọng bên tai.
“Tìm được Lang Đằng, và khiến nó… thức tỉnh.”
Lang Đằng rốt cuộc là gì?
Một tổ chức? Một hội kín?
Hay là một tồn tại thần bí hơn?
Tôi mở máy tính, thử tìm manh mối về “Lang Đằng” trong kho dữ liệu khổng lồ của Thiên Khải.
Nhưng dù nhập bất kỳ từ khóa nào.
Kết quả đều là trống rỗng.
Như thể cái tên “Lang Đằng” chưa từng tồn tại.
Điều này khiến tôi thấy cực kỳ quỷ dị.
Nếu lời ngài Lục là thật, chiếc nhẫn này đại diện cho quyền lực tối cao của Thiên Khải.
Vậy thì Lang Đằng không thể không có dấu vết.
Trừ khi…
Nó là một bí mật bị che giấu hoàn toàn.
Một cấm địa, chỉ số ít người được chạm tới.
Tôi lấy chiếc nhẫn ra.
Quan sát kỹ.
Chất liệu không phải vàng bạc.
Mà là một loại kim loại tôi chưa từng thấy.
Nó lạnh, cứng, nhưng lại mang theo khí tức cổ xưa và thần bí.
Tôi thử đưa một tia tinh thần lực vào nhẫn.
Nhưng nó như một vực sâu không đáy.
Tinh thần lực vừa chạm vào đã bị nuốt chửng.
Không phản hồi.
Không hồi đáp.
Như một vật chết bình thường.
Nhưng tôi biết, nó không hề đơn giản.
ngài Lục sẽ không đưa tôi thứ vô nghĩa.
Tôi tựa vào sofa, trầm tư.
ngài Lục bảo tôi tìm Lang Đằng.
Nhưng lại không cho manh mối.
Vậy ông dựa vào đâu mà biết?
Nhất định có liên hệ.
Tôi bắt đầu hồi tưởng mọi chi tiết từ khi gia nhập Thiên Khải.
Mỗi lần ông xuất hiện.
Mỗi lời ông nói.
Mỗi quyết định ông đưa ra.
Tất cả như bị bao phủ trong sương mù.
Nhưng tôi mơ hồ cảm nhận được logic ẩn sau đó.
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu tôi.
Tôi nhớ đến chiếc điện thoại công việc ông từng đưa.
Màn hình chỉ có một liên hệ.
ngài Lục.
Và một LOGO riêng.
Lúc đó tôi không để ý.
Giờ nghĩ lại, hình dáng LOGO đó…
Rất giống con sói trên chiếc nhẫn.
Lang Đằng!
Đây chính là manh mối!
Tôi lập tức lấy điện thoại.
Bật máy.
Màn hình sáng lên.
LOGO quen thuộc xuất hiện.
Quả nhiên!
Một con sói đang chạy.
Thân hình mạnh mẽ, ánh mắt sắc bén.
Mang theo sức mạnh hoang dã.
Tôi tập trung lại vào chiếc nhẫn.
Thử đưa lại gần điện thoại.
Nhưng không có phản ứng.
Tôi hơi thất vọng.
Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?
Tôi không cam tâm.
Tôi nhớ lại lời ngài Lục.
“Thức tỉnh.”
Hai chữ này lặp đi lặp lại.
Điều đó có nghĩa là…
Lang Đằng từng tồn tại.
Và đã ngủ say.
Tôi đột nhiên nghĩ ra một khả năng.
Chiếc nhẫn không phải chìa khóa.
Nó chính là một phần của Lang Đằng.
Tôi cần kích hoạt nó.
Nhưng bằng cách nào?
Tôi đưa tinh thần lực vào.
Lần này không chỉ dò xét.
Mà là giao tiếp.
Gọi thức tỉnh.
Tôi dồn toàn bộ tinh thần lực.
Như dòng nước chảy vào biển lớn.
Tinh thần lực bị nuốt với tốc độ chưa từng có.
Mồ hôi dần xuất hiện.
Cơ thể bắt đầu suy yếu.
Nhưng tôi không dừng lại.
Tôi cảm nhận được…
Sâu trong chiếc nhẫn, có thứ gì đó đang thức tỉnh.
Như một con thú ngủ ngàn năm.
Đang mở mắt.
Không biết qua bao lâu.
“Ông—”
Một tiếng rung nhẹ.
Từ chiếc nhẫn truyền ra.
Tiếp đó.
Hình sói trên nhẫn… phát sáng.
Ánh sáng như sao.
Không chói, nhưng cổ xưa và thần bí.
Trong đầu tôi… tràn vào vô số thông tin.
Như thủy triều.
Khổng lồ, phức tạp.
Đó là toàn bộ về “Lang Đằng”.
Lang Đằng là một tổ chức cổ xưa tồn tại hàng ngàn năm.
Không thuộc quốc gia, không thuộc thời đại.
Thành viên là những người có năng lực đặc biệt.
Họ được gọi là “Người Gác Đêm”.
Sứ mệnh của họ là giữ cân bằng thế giới.
Ẩn trong xã hội loài người.
Âm thầm duy trì trật tự.
ngài Lục… là thủ lĩnh hiện tại.
Còn tôi—An Phi.
Là Người Gác Đêm thế hệ mới.
Chiếc nhẫn là tín vật.
Cũng là nguồn sức mạnh.
Chỉ người được công nhận mới kích hoạt được.
Thông tin này khiến tôi chấn động.
Hóa ra tôi không chỉ bước vào trung tâm quyền lực của Thiên Khải.
Mà là bước vào một thế giới cổ xưa hơn, lớn hơn, bí ẩn hơn.
Tim tôi đập mạnh.
Tôi đã hiểu câu nói của ngài Lục.
“Thế giới thật sự.”
Đây… mới là thế giới thật.
Còn tôi—An Phi.
Sẽ trở thành Người Gác Đêm.
18 Trong cục của ngài Lục
“Sáng hôm sau, tôi lại đến trang viên.”
Quản gia nhìn tôi, ánh mắt thoáng kinh ngạc.
Có lẽ ông đã nhận ra sự thay đổi.
Tôi được dẫn thẳng vào thư phòng.
ngài Lục vẫn đứng bên cửa sổ.
Khi quay lại nhìn tôi.
Khóe môi anh cong lên.
“Cô… đã kích hoạt nó.”
Anh nói.
Chiếc nhẫn trên tay tôi, phát sáng nhè nhẹ.
Như đang đáp lại.
“ngài Lục, ngài đều biết đúng không?”
Tôi hỏi.
“Biết cái gì?”
Anh hỏi ngược.
Tôi nhìn anh, lòng phức tạp.
Anh biết hết.
Nhưng để tôi tự khám phá.
Tự thức tỉnh.
“Lang Đằng, Người Gác Đêm…”
Tôi kể lại.
Anh im lặng nghe.
Không ngắt lời.
Khi tôi nói xong.
Anh cười.
“Xem ra cô đã hiểu sơ bộ.”
“Vì sao là tôi?”
Tôi hỏi.
“Vì cô có đủ tố chất.”
Anh tiến lại gần.
Ánh mắt như xuyên thấu tôi.
“Kiên cường, quyết đoán, nhạy bén.”
“Quan trọng nhất—”
“Cô dám đối đầu với thế giới vì chính nghĩa.”
Anh nhìn tôi đầy tán thưởng.
“Khi cô cầu cứu cô mình.”
“Bị từ chối ba lần vẫn không bỏ cuộc.”
“Ngược lại, lật đổ cả đế chế của bà ta.”
“Tôi biết, cô phù hợp.”
Tôi bỗng hiểu ra.
“Ngài không giúp tôi.”
“Ngài đang thử tôi.”
“Mọi thứ… đều là cục của Ngài.”
Anh không phủ nhận.
“Đúng.”
“Thiên Khải chỉ là lớp vỏ.”
“Dùng để tích lũy tài nguyên.”
“Còn tôi—”
“Là người tìm Người Gác Đêm.”
Tim tôi trầm xuống.
Tôi từ đầu đã ở trong ván cờ.
Từ cuộc gọi đầu tiên.
Số phận đã bị định.
“Cô cảm nhận được không?”
Anh hỏi.
“Sức mạnh của chiếc nhẫn.”
Tôi nhắm mắt.
Cảm nhận dòng năng lượng.
Như dòng ấm chảy khắp cơ thể.
Mạnh mẽ chưa từng có.
“Đó là sức mạnh của Người Gác Đêm.”
“Nhưng cũng là trách nhiệm.”
“Cô sẽ không chỉ đối mặt bóng tối của con người.”
“Mà là bí mật của thế giới.”
“Những thứ có thể hủy diệt tất cả.”
Tôi chấn động.
“Chuyện Hồng Đạt cũng là thử thách?”
“Đúng.”
“Cô xử lý rất tốt.”
“Không lạm dụng sức mạnh.”
“Biết dùng quy tắc.”
“Đó là điều quan trọng.”
Tôi nhìn ngài Lục.
Anh như người đứng trên đỉnh thế giới.
Điều khiển mọi thứ.
“ngài Lục, khoản 220 vạn lúc đó…”
“Ngài cố ý?”
Anh cười.
“Cô nghĩ sao?”
Tôi đã hiểu.
Đó là thử thách.
Thử lòng tôi.
Tôi cảm nhận chiếc nhẫn.
Tâm dần bình tĩnh.
“Vậy nhiệm vụ của tôi là gì?”
“Trở thành Người Gác Đêm.”
“Bảo vệ điều cô trân trọng.”
“Vạch trần chân tướng.”
“Đón nhận vận mệnh.”
Tôi nhìn anh.
Từ giờ—
Cuộc đời tôi sẽ không còn bình thường.
Tôi, An Phi.
Sẽ trở thành Người Gác Đêm của thế giới.
19 Lời gọi giữa đêm khuya
Trở thành Người Gác Đêm ngày đầu tiên, tôi cảm thấy cả thế giới đều đã thay đổi.
Không còn là trắng đen rõ ràng đơn giản nữa.
Mà tràn ngập những sắc màu thần bí khác nhau.
Chiếc nhẫn Lang Đằng kia, giống như trái tim thứ hai của tôi.
Nó luôn nhắc nhở tôi về trách nhiệm mà tôi đang gánh vác.
Tôi trở về căn hộ, đóng cửa lại.
Cảm giác mệt mỏi, như thủy triều dâng lên.
Tôi ngã xuống sofa, nhắm mắt lại.
Trong đầu hồi tưởng lại tất cả những gì ngài Lục đã nói về Người Gác Đêm.
Cân bằng thế giới, bí mật bị che giấu, sức mạnh đảo lộn nhận thức.
Những từ ngữ đó, đan xen trong đầu tôi.
Dệt thành một tấm lưới khổng lồ và phức tạp.
Tôi, An Phi, với tư cách là một Người Gác Đêm mới.
Rốt cuộc phải làm thế nào, để tìm được vị trí của mình trong tấm lưới này?
Đúng lúc này.
Trong đầu tôi, đột nhiên vang lên một giọng nói.
Giọng nói đó trầm thấp mà cổ xưa.
Như thể vọng đến từ sâu thẳm tinh không xa xôi.
“Người Gác Đêm……”
Nó đang gọi.
Cơ thể tôi chấn động mạnh.
Tôi mở mắt.
Trong phòng tối đen như mực.
Không có nguồn sáng, cũng không có bất kỳ âm thanh nào.
Tôi ngồi dậy, cảnh giác quan sát xung quanh.
“Ai?”
Tôi khẽ hỏi.
“Người Gác Đêm.”
Giọng nói kia lại vang lên.
Lần này, càng rõ ràng hơn.
Như thể ngay bên tai tôi.
Tôi cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình, đang truyền ra từ chiếc nhẫn của tôi.
Nó dẫn dắt tôi, chỉ về phía cửa sổ.
Tôi đi đến bên cửa sổ.
Kéo rèm ra.
Ngoài cửa sổ, là bầu trời đêm đen kịt.
Một vầng trăng tròn sáng, treo cao giữa không trung.
Ánh trăng, như thủy ngân trút xuống.
Phủ lên toàn bộ thành phố một màu bạc.
Dưới ánh trăng.
Tôi nhìn thấy một tia sáng yếu ớt.
Nó lóe lên từ sâu trong thành phố, lúc ẩn lúc hiện.
Tia sáng đó, giống như sao rơi xuống nhân gian.
Mang theo một tần số đặc biệt.
Trong đầu tôi, giọng nói kia lại vang lên.
“Người Gác Đêm, đi tìm nó.”
Đó là một lời triệu gọi.
Một lời triệu gọi đến từ nơi không rõ, nhưng không thể từ chối.
Tôi không do dự chút nào.
Nhanh chóng thay quần áo.
Cầm lấy điện thoại công việc.
Rời khỏi căn hộ.
Đêm sâu tĩnh mịch.
Thành phố dưới ánh trăng, trở nên đặc biệt yên tĩnh.
Tôi bắt taxi, đi về phía ánh sáng đang lóe lên.
Tài xế là một người đàn ông trung niên buồn ngủ.
Ông ta không nhận ra sự xao động trong lòng tôi.
Cũng không nhìn thấy tia sáng mà chỉ mình tôi nhìn thấy.
Xe chạy gần nửa tiếng.
Cuối cùng dừng lại trước một khu dân cư cũ.
Nơi này, nhà cao san sát.
Những ô cửa dày đặc, giống như vô số con mắt.
Lặng lẽ nhìn mọi thứ qua lại.
Tia sáng kia, trở nên càng mạnh hơn.
Nó phát ra từ sâu trong khu dân cư này.
Tôi trả tiền xe, bước xuống.
Những tòa nhà cũ kỹ, con hẻm chật hẹp.
Trong không khí, tràn ngập một thứ cảm giác khó diễn tả.
Tôi theo chỉ dẫn trong lòng, bước vào một con hẻm nhỏ.
Trong hẻm rất tối.
Chỉ có vài ngọn đèn đường vàng vọt, miễn cưỡng soi sáng con đường phía trước.
Tia sáng kia, càng lúc càng gần.
Nó phát ra từ một cánh cửa sắt cũ kỹ ở cuối hẻm.
Cánh cửa hoen gỉ.
Trên đó dán một chữ “Phá” đã phai màu.
Nơi này, dường như là một công trình bị bỏ hoang.
Tim tôi bắt đầu đập nhanh.
Một cảm giác cảnh giác bản năng, khiến tôi chậm lại.
Tôi rút con dao ngắn ở thắt lưng ra.
Đây là vũ khí tiêu chuẩn mà ngài Lục đưa cho Người Gác Đêm.
Lưỡi dao sắc bén.
Trong bóng tối, tỏa ra ánh lạnh.
Tôi đẩy cánh cửa sắt.
“Két——”
Một âm thanh ma sát chói tai.
Cánh cửa từ từ mở ra.
Tôi bước vào bên trong.
Bên trong, là một nhà xưởng bỏ hoang.
Nhà xưởng rộng lớn, trống rỗng.
Chỉ có vài cỗ máy cũ nát, đứng lẻ loi ở đó.
Ánh trăng xuyên qua mái nhà vỡ.
Chiếu xuống mặt đất những mảng sáng loang lổ.
Tia sáng kia, nằm ở chính giữa nhà xưởng.
Nó đến từ một người đàn ông nằm trên đất.
Ông mặc một bộ đồ đen.
Toàn thân đầy máu.
Trên ngực ông, cắm một chiếc nhẫn Lang Đằng giống chiếc của tôi, nhưng lớn hơn và phức tạp hơn.
Chiếc nhẫn đó, đang phát ra ánh sáng chói mắt.
Nhưng ánh sáng ấy, đang nhanh chóng mờ đi.
Người đàn ông đã hấp hối.
Tay ông vươn lên không trung.
Dường như muốn nắm lấy thứ gì đó.
Đôi mắt ông nhìn chằm chằm vào tôi.
Trong ánh mắt ấy, đầy tuyệt vọng, đau đớn, và… một chút giải thoát.
“Người Gác Đêm……”
Ông dùng chút sức lực cuối cùng, khẽ gọi.
Giọng nói như ngọn nến tàn trong gió.
Có thể tắt bất cứ lúc nào.
“Ông… ông cũng là Người Gác Đêm?”
Tôi bước tới.
Khẽ hỏi.