#TTTG 180 Chương 1

Cập nhật lúc: 27-03-2026
Lượt xem: 9

Bố mẹ tôi kết hôn 36 năm, nhưng mỗi người ngủ một phòng riêng.

 

Từ nhỏ tôi đã quen với sự lạnh lẽo trong nhà, cứ ngỡ mọi cặp vợ chồng đều như vậy.

 

Cho đến khi bố bị chẩn đoán u/ ng th/ ư giai đoạn cuối, ông ấy đã dắt người đàn bà đó về nhà.

 

Mẹ tôi vẫn ở trong bếp thái rau, thậm chí còn chẳng buồn ngẩng mắt lên nhìn.

 

Sau khi bố qua đời, luật sư công khai tuyên đọc di chúc:

 

80% cổ phần công ty đều để lại cho mối tình đầu – bà Lý.

 

Cả gia đình đều nín thở chờ mẹ tôi làm loạn, nhưng bà chỉ khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi.”

 

Ba ngày sau, bà Lý đi giày cao gót hiên ngang bước vào phòng họp hội đồng quản trị, cười đắc ý trong gió xuân.

 

Luật sư đột ngột đứng dậy:

 

“Thưa các vị, vẫn còn một bản di chúc nữa, tôi vừa được ủy quyền để công khai.”

 

Nụ cười trên mặt bà Lý khựng lại ngay tức khắc.

 

1

 

Nhà tôi rất rộng.

 

Rộng đến mức bố tôi – Văn Chấn Đình và mẹ tôi – Tống Cẩn có thể mỗi người chiếm trọn một tầng lầu suốt 36 năm trời mà không hề làm phiền đến nhau.

 

Tầng trên là thư phòng và phòng ngủ của bố, lúc nào cũng nồng nặc mùi xì gà và mực tàu.

 

Tầng dưới là vườn hoa và phòng ngủ của mẹ, luôn thoang thoảng hương hoa dành dành thanh khiết.

 

Tôi tên Văn Nhiên, là con gái của họ.

 

Tôi lớn lên trong kẽ hở giữa hai mùi hương đó.

 

Tôi đã quen với sự im lặng trên bàn ăn, quen với việc trong những bức ảnh gia đình, bố mẹ luôn đứng cách nhau một khoảng bằng đúng thân hình của tôi.

 

Tôi cứ ngỡ, mọi cuộc hôn nhân đi đến cuối cùng đều sẽ như thế, tương kính như tân (nhưng lạnh lẽo như băng).

 

Cho đến ba tháng trước, bệnh án của bố có kết quả:

 

Un/ g th/ ư gan giai đoạn cuối.

 

Tảng băng trong nhà lập tức bị đập ra một vết nứt.

 

Hôm đó, bố gọi tôi vào thư phòng, lần đầu tiên ông nói nhiều đến thế.

 

Ông không nói về bệnh tật, cũng chẳng nói về công ty, mà nói về những nuối tiếc của đời mình.

 

Ông bảo ông nợ một người một lời xin lỗi.

 

Một tuần sau, ông dắt người đàn bà đó về nhà.

 

Bà ta tên Lý Vân, mặc một chiếc váy dài màu be trang nhã, tóc búi gọn gàng không một sợi tóc thừa.

 

Bà ta trông trẻ hơn mẹ tôi, bảo dưỡng nhan sắc cực tốt, đuôi mắt có nếp nhăn nhưng điều đó lại khiến nụ cười của bà ta trông dịu dàng hơn hẳn.

 

Bố nắm lấy tay bà ta, giới thiệu với tôi: “Nhiên Nhiên, chào dì Lý đi con.”

 

Cổ họng tôi như bị nghẹn lại, không thốt nổi một lời.

 

Cái tên này tôi từng thấy ở mặt sau một tấm ảnh cũ trong thư phòng của bố.

 

Những nét chữ thanh tú viết rằng:

 

Tặng người tôi yêu, Lý Vân.

 

Bà ta chính là người mà bố đã giấu kín trong tim suốt 36 năm qua.

 

Lý Vân mỉm cười với tôi, nhưng ánh mắt lại vượt qua tôi, nhìn thẳng vào bếp. Mẹ tôi đang thái rau.

 

Cộc, cộc, cộc.

 

Tiếng động không lớn nhưng nhịp nhàng như tiếng trống, gõ thẳng vào lòng mỗi người.

 

Lý Vân bước tới, giọng nói dịu dàng như rót mật:

 

“Chị Tống, để em giúp chị một tay nhé.”

 

Con dao trong tay mẹ không hề dừng lại:

 

“Bếp nhỏ, không đứng vừa hai người đâu.”

 

Giọng mẹ vẫn như mọi khi, bình thản, không một chút gợn sóng.

 

Bàn tay Lý Vân khựng lại giữa không trung đầy gượng gạo.

 

Bố bước tới, giọng mang vẻ quở trách:

 

“Tống Cẩn, Lý Vân là khách cơ mà.”

 

Mẹ cuối cùng cũng ngừng tay dao.

 

Bà quay người lại, nhìn bố bằng ánh mắt như nhìn một người xa lạ:

 

“Văn Chấn Đình, đây là nhà của ông, không phải nhà của tôi.

 

Khách của ông, ông tự đi mà tiếp đãi.”

 

Nói xong, bà tháo tạp dề, lau tay rồi đi thẳng qua người chúng tôi để lên lầu.

 

Bà không về vườn hoa của mình, mà đi lên gác mái – nơi yên tĩnh nhất và cũng dễ bị lãng quên nhất trong nhà.

 

Những ngày sau đó, ngôi nhà trở thành một vở kịch nực cười.

 

Lý Vân ở lại, ngay phòng bên cạnh phòng bố.

 

Bà ta giống như nữ chủ nhân trong nhà, chăm sóc tận tình từ bữa ăn đến giấc ngủ cho bố, dịu dàng trò chuyện cùng ông.

 

Còn nữ chủ nhân thực sự là mẹ tôi thì lại tự nhốt mình trên gác mái, ngày ba bữa đều do tôi bưng lên.

 

Họ hàng đến thăm bố, thấy Lý Vân thì ai nấy đều đủ loại biểu cảm.

 

Chú tôi là Văn Chấn Bang kéo tôi ra một góc, tức giận giậm chân:

 

“Bố cháu lú lẫn rồi! Sao mẹ cháu cũng không quản?

 

Cứ thế để người ta đường hoàng bước vào nhà à?”

 

Tôi không biết trả lời sao.

 

Tôi lên thăm mẹ, bà đang ngồi bên cửa sổ gác mái đọc sách, ánh nắng phủ lên người bà một vẻ tĩnh lặng đến không thực.

 

“Mẹ, dưới lầu…”

 

“Đến giờ cơm thì gọi mẹ.”

 

Bà còn chẳng buồn ngẩng đầu, dường như mọi chuyện dưới lầu chẳng liên quan gì đến bà.

 

Sức khỏe của bố yếu đi từng ngày.

 

Ông bắt đầu mê sảng, miệng lúc nào cũng gọi tên Lý Vân. Lý Vân túc trực bên giường, nắm tay ông khóc lóc thảm thiết:

 

“Chấn Đình, anh đừng bỏ lại em một mình.”

 

Cảnh tượng đó đâm vào mắt tôi đau nhói.

 

Tôi chạy lên gác mái, muốn đòi lại công bằng cho mẹ:

 

“Mẹ! Bố ông ấy…”

 

Mẹ gấp sách lại, nhìn tôi:

 

“Nhiên Nhiên, lúc con người ta sắp ch e c, họ luôn muốn nắm lấy thứ mình khao khát nhất.

 

Thứ đó vốn không phải của con, thì con không nên tức giận làm gì.”

 

Tôi sững sờ. Tôi cứ ngỡ bà sẽ phẫn nộ, sẽ bi thương, nhưng trong mắt bà chỉ có một sự lý trí đến mức tàn khốc.

 

Bố qua đời vào một buổi sáng sớm. Rất thanh thản.

 

Lý Vân đã canh chừng ông cả đêm, mắt đỏ mọng sưng húp.

 

Mẹ từ gác mái đi xuống, bà thay một bộ đồ đen, bình tĩnh đi đến bên giường bố.

 

Bà không khóc, chỉ lặng lẽ đứng đó một lát. Sau đó, bà bảo tôi:

 

“Nhiên Nhiên, thông báo cho luật sư Vương đi. Đến lúc lo hậu sự rồi.”

 

2

 

Tang lễ của bố không quá phô trương nhưng rất trang nghiêm.

 

Người đến rất đông, từ các công thần của công ty, đối tác làm ăn đến tất cả họ hàng nhà họ Văn.

 

Lý Vân với tư cách là “vị hôn thê chưa kịp cưới”, mặc đồ đen đứng hàng đầu nhận lễ viếng của mọi người.

 

Bà ta khóc đến mức mấy lần ngất xỉu, lần nào cũng ngã vào lòng người khác một cách rất đúng lúc.

 

Mẹ đứng cách đó không xa, như một người ngoài cuộc.

 

Bà chỉ im lặng đứng đó, ai đến hỏi thăm thì bà gật đầu.

 

Sự bình tĩnh của bà và nỗi đau khổ của Lý Vân tạo nên một sự tương phản rõ rệt.

 

Mấy bà thím tụm lại một chỗ, chỉ trỏ vào mẹ:

 

“Nhìn chị ta kìa, không một giọt nước mắt, tim đúng là sắt đá.”

 

“Chứ còn gì nữa, lòng đàn ông đã bay đi từ hơn ba mươi năm trước rồi, chị ta nhẫn nhịn được đến giờ cũng không phải người thường đâu.”

 

Chú Văn Chấn Bang nhịn không được, đi tới quát khẽ:

 

“Cả lũ im miệng hết đi! Anh tôi vừa mới nằm xuống!”

 

Ngày thứ hai sau tang lễ, luật sư Vương đến.

 

Ông sẽ công khai tuyên đọc di chúc ngay tại phòng khách của ngôi nhà cũ.

 

Tất cả họ hàng nhà họ Văn đều có mặt, từ chú Chấn Bang, các cô đến con cháu của họ.

 

Vài vị công thần nắm giữ cổ phần công ty cũng được mời tới.

 

Và dĩ nhiên, không thể thiếu Lý Vân.

 

Bà ta ngồi ở vị trí chính giữa trên ghế sofa, đó là chỗ trước đây chỉ có bố tôi mới được ngồi.

 

Đôi mắt bà ta vẫn đỏ hoe, thần sắc tiều tụy, nhưng sống lưng lại thẳng tắp.

 

Mẹ ngồi trên chiếc sofa đơn, cách tất cả mọi người rất xa, trong tay bưng một chén trà xanh, hơi nóng lượn lờ.

 

Tôi căng thẳng ngồi bên cạnh bà, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

 

Luật sư Vương hắng giọng, mở túi hồ sơ ra.

 

“Tôi nhận ủy thác lúc sinh thời của ông Văn Chấn Đình, sau khi ông ấy qua đời, sẽ công khai đọc bản di chúc cuối cùng của ông ấy.”

 

Cả phòng khách lặng ngắt như tờ.

 

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào mấy tờ giấy trong tay luật sư Vương.

 

“Bất động sản mang tên ông Văn, bao gồm căn nhà cũ này và ba cửa hàng, toàn bộ do con gái duy nhất của ông ấy, cô Văn Nhiên, thừa kế.”

 

Tôi sững người, không ngờ bố lại để lại mấy thứ này cho tôi.

 

Người thân bắt đầu xì xào bàn tán.

 

Luật sư Vương tiếp tục nói: “Tiền tiết kiệm cá nhân của ông Văn, cùng với chứng khoán, tổng cộng khoảng hai mươi ba triệu tệ, toàn bộ để lại cho vợ cả của ông ấy, bà Tống Cẩn.”

 

Dì thím bĩu môi: “Đây là đang đuổi ăn mày à?”

 

Mọi người đều biết, số tiền này so với cổ phần của Tập đoàn Văn thị thì chẳng đáng là bao.

 

Phần quan trọng nhất tới rồi.

 

Sắc mặt luật sư Vương cũng nghiêm lại.

 

“Về việc phân chia cổ phần của Tập đoàn Văn thị. Tổng số cổ phần công ty do ông Văn nắm giữ là 85%. Trong đó, 5% sẽ được chuyển vào quỹ khích lệ nhân viên.”

 

Ông ấy ngừng lại, ánh mắt lướt qua toàn trường.

 

“80% còn lại, sẽ toàn bộ do……”

 

Mọi người đều nín thở.

 

Móng tay của Lý Vân gần như cắm sâu vào tay vịn ghế sofa.

 

“……sẽ toàn bộ tặng cho bà Lý Vân.”

 

Ầm!

 

Cả phòng khách như có một tiếng sét nổ tung.

 

Chú Văn Chấn Bang là người đầu tiên đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mũi luật sư Vương.

 

“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Anh tôi sao có thể giao công ty cho một người ngoài!”

 

“Đúng thế! Bà ta là thứ gì chứ!” một bà cô cũng hét lên.

 

♥️ Bạn muốn đọc thêm nhiều truyện hay, tình cảm, hấp dẫn. Tham gia ngay nhóm truyện để có thể cập nhật những bộ truyện mới siêu siêu hay nha.
👉 Nhóm fb: https://web.facebook.com/groups/941649464978338/
👉 Nhấn vào đường link nhóm rùi ấn tham gia để trở thành thành viên nhóm. Có những đặc quyền hấp dẫn đang chờ bạn.