#TTTG 138 Chương 6
Giọng tôi vỡ ra.
“Vì tôi sợ…”
Anh ta cười khổ.
“Bị lừa dối… vẫn dễ chấp nhận hơn việc biết mình bị tính toán.”
Nước mắt tôi không ngừng rơi.
“Minh Hiên… tôi…”
“Đừng xin lỗi.”
Anh ta cắt ngang.
“Là lỗi của tôi.”
“Nếu lúc đó tôi đủ dũng cảm…”
“Đủ thành thật…”
“Thì đã không có ngày hôm nay.”
“Còn khoản nợ của cha anh…”
“Đã trả xong.”
Anh ta nói khẽ.
“Chính là 40 triệu đó.”
“Từ đó về sau…”
“Tôi chưa từng lấy của em thêm một xu.”
Tôi nhớ lại hai năm qua.
Tất cả—
Như một giấc mơ vỡ vụn.
Tôi đã trách nhầm anh.
Tôi đã dùng cách tàn nhẫn nhất—
Đối xử với người từng yêu mình thật lòng.
“Minh Hiên…”
Tôi nghẹn lại.
“Chúng ta… có thể bắt đầu lại không?”
Anh ta lắc đầu.
Rất chậm.
“Giang Dao… muộn rồi.”
“Vì sao?”
“Vì tôi…”
Anh ta cười nhạt.
“Đã trở thành một kẻ tàn phế rồi.”
“Hai năm qua…”
“Tôi sống trong dằn vặt.”
“Không làm việc được.”
“Không sống được.”
“Ngày nào cũng nghĩ về em…”
“Anh mắc trầm cảm nặng.”
Giọng anh khàn đặc.
“Có những lúc… anh chỉ muốn kết thúc tất cả.”
Tôi sững lại.
“Nếu không phải vì Thi Vũ và đứa bé… có lẽ anh đã không còn trên đời từ lâu rồi.”
Anh cười nhạt, ánh mắt trống rỗng.
“Giờ họ cũng không còn nữa… anh thật sự không còn lý do để tiếp tục.”
“Anh không được nghĩ như vậy!”
Tôi bật lên, giọng run.
“Cố Minh Hiên, anh không được phép!”
Anh đứng dậy.
“Giang Dao, anh không xứng với em.”
“Em bây giờ thành công như vậy, xuất sắc như vậy… em nên tìm một người tốt hơn.”
“Em không cần người tốt hơn!”
Tôi cũng đứng dậy, bước thẳng về phía anh.
“Em chỉ cần anh.”
Anh lại lùi về sau mấy bước, như muốn giữ khoảng cách.
“Không, Giang Dao. Có những sai lầm… không thể quay lại được.”
“Minh Hiên…”
“Quên anh đi.”
Anh quay người, đi về phía cửa.
“Coi như chúng ta chưa từng quen biết.”
“Đừng đi!”
Tôi muốn đuổi theo, nhưng anh đã biến mất ngoài hành lang.
Tôi đứng đó, nước mắt rơi lã chã.
Thì ra—
Tôi biết được sự thật.
Nhưng lại mất anh.
Sau khi anh rời đi, tôi ngồi trong văn phòng suốt cả đêm.
Trong đầu không ngừng lặp lại từng câu chữ trong lá thư của Lâm Thi Vũ.
Từng chi tiết một.
Hóa ra…
Tôi vẫn luôn hiểu lầm anh.
Hóa ra…
Anh chưa từng phản bội tôi.
Hóa ra…
Tình cảm của anh dành cho tôi, từ đầu đến cuối đều là thật.
Nhưng tôi đã làm gì?
Tôi dùng cách tàn nhẫn nhất để trả đũa anh.
Khiến anh mất hết tất cả.
Khiến anh rơi xuống tận đáy.
Thậm chí ép anh đến mức mắc trầm cảm, đến mức muốn buông bỏ mạng sống.
Tôi… đã trở thành kiểu người gì vậy?
Sáng hôm sau, tôi lập tức gọi trợ lý Tiểu Trần.
“Đi điều tra giúp tôi tình hình của Cố Minh Hiên.”
“Giang tổng, không phải chị nói không muốn nghe đến cái tên này nữa sao?”
Cậu ấy hơi ngạc nhiên.
“Bây giờ khác rồi. Mau đi tra.”
Rất nhanh, Tiểu Trần mang tin về.
“Giang tổng, hai năm qua anh Cố sống rất tệ.”
“Nói rõ đi.”
“Sau khi rời khỏi Dao Quang, anh ấy đổi mấy công việc nhưng đều không trụ được lâu. Người ta biết chuyện trước đây của anh ấy… đều nhìn anh ấy bằng ánh mắt khác.”
“Nửa cuối năm ngoái, anh ấy bắt đầu thường xuyên ra vào khoa tâm lý. Nghe nói là trầm cảm nặng, còn có xu hướng tự làm hại bản thân.”
“Gần nửa năm nay, anh ấy gần như không ra ngoài, chỉ ở trong một căn phòng trọ nhỏ ở ngoại thành.”
Nghe đến đây, tim tôi như bị bóp chặt.
“Tiểu Trần, giúp tôi tìm địa chỉ của anh ấy.”
“Giang tổng, chị muốn đi tìm anh ta sao?”
“Ừ. Tôi phải đi xin lỗi anh ấy.”
Tiểu Trần sững lại một chút, nhưng vẫn làm theo.
Buổi chiều, tôi tự lái xe đến ngoại thành.
Khu dân cư cũ kỹ, tồi tàn, hoàn toàn khác với căn biệt thự chúng tôi từng sống.
Tìm được địa chỉ, tôi bấm chuông.
Rất lâu sau, cửa mới mở.
Cố Minh Hiên đứng ở cửa, thấy tôi thì rõ ràng sững lại.
“Giang Dao? Sao em tìm được đến đây?”
Tôi nhìn anh.
Trong lòng đau nhói.
Anh gầy đi rất nhiều.
Râu mọc lởm chởm.
Ánh mắt trống rỗng.
Không còn chút khí chất nào của trước kia.
“Minh Hiên, em đến… là muốn nói chuyện với anh.”
“Không có gì để nói.”
Anh định đóng cửa, tôi đưa tay chặn lại.
“Minh Hiên, cho em một cơ hội được không?”
Tôi gần như cầu xin.
“Cho em vào ngồi một lát thôi.”
Anh im lặng một lúc, cuối cùng vẫn tránh sang một bên.
Căn phòng rất nhỏ, chỉ hơn hai mươi mét vuông.
Đồ đạc đơn giản, nhưng gọn gàng sạch sẽ.
Chúng tôi ngồi xuống sofa, không khí ngột ngạt.
“Minh Hiên, em muốn xin lỗi anh.”
Tôi mở lời.
“Xin lỗi?”
Anh cười khổ.
“Em không cần xin lỗi. Là anh lừa em, là anh làm em tổn thương.”
“Không.”
Nước mắt tôi rơi xuống.
“Là em làm tổn thương anh.”
“Em không nên không tin anh… không nên đối xử với anh như vậy.”
“Giang Dao, chuyện qua rồi, đừng nhắc lại nữa.”
“Không, em nhất định phải nói.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Minh Hiên, em yêu anh. Em vẫn luôn yêu anh.”
Cơ thể anh khẽ run.
“Giang Dao, em đừng như vậy…”
“Em nói thật.”
Tôi nắm lấy tay anh.
“Minh Hiên, chúng ta bắt đầu lại đi.”
Anh lập tức hất tay tôi ra.
“Không thể nào, Giang Dao.”
“Em nhìn anh bây giờ đi. Anh còn xứng với em sao?”
“Em không quan tâm anh bây giờ thế nào.”
Tôi nói chắc chắn.
“Minh Hiên, anh còn nhớ lần đầu gặp nhau anh đã nói gì không?”
“Anh nói gì?”
“Anh nói, tình yêu thật sự là dù đối phương trở thành thế nào… cũng sẽ không thay đổi.”
Tôi nhìn anh.
“Minh Hiên, bây giờ em chính là như vậy.”
Mắt anh đỏ lên.
“Giang Dao, em không hiểu…”
“Hai năm qua, anh sống trong đau khổ.”
“Anh hận chính mình… hận sự hèn nhát của mình… hận những gì mình đã làm với em.”
“Chuyện đó qua rồi.”
Tôi đưa tay chạm nhẹ vào mặt anh.
“Minh Hiên, chúng ta đều đã chịu đủ rồi. Tại sao không cho nhau một cơ hội?”
“Anh sợ.”
Anh nhắm mắt.
“Anh sợ sẽ lại làm em tổn thương.”
“Anh sẽ không.”
Tôi nói rất chắc.
“Vì bây giờ chúng ta đều biết điều gì là quan trọng nhất.”
Anh im lặng rất lâu.
Rồi hỏi:
“Giang Dao, em thật sự có thể tha thứ cho việc anh đã lừa em không?”
“Anh làm vậy để cứu gia đình mình, em hiểu.”
Tôi nhìn anh.
“Quan trọng hơn, tình cảm của anh dành cho em là thật. Như vậy là đủ.”
“Nhưng…”
“Không có nhưng.”
Tôi cắt lời.
“Minh Hiên, chúng ta đã mất quá nhiều thời gian rồi. Đừng lãng phí nữa.”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt dần có lại chút ánh sáng.
“Giang Dao, nếu bắt đầu lại… có thể anh sẽ không cho em được cuộc sống như trước.”
“Em không cần.”
Tôi mỉm cười.
“Em chỉ cần anh.”
Đúng lúc đó, điện thoại của Cố Minh Hiên vang lên.
Anh vừa bắt máy, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
“Cái gì? Bây giờ à? Tôi biết rồi.”
Cúp điện thoại, mặt anh trắng bệch.
“Sao vậy?” tôi lo lắng hỏi.
“Giang Dao, em mau đi đi.” Anh vội vàng đứng dậy. “Bọn họ tới rồi.”
“Ai tới?”
Chưa kịp để anh trả lời, ngoài cửa đã vang lên tiếng đập cửa thô bạo.
“Cố Minh Hiên, mở cửa!”
Giọng một người đàn ông hung hãn.
Sắc mặt anh càng khó coi hơn.
“Giang Dao, em đi cửa sau, nhanh lên!”
“Là ai? Tại sao em phải đi?” tôi không hiểu.
“Người của chủ nợ.”
Anh đẩy tôi về phía sau.
“Dù nợ đã trả xong, nhưng họ biết anh từng lừa em, nên muốn tiếp tục tống tiền.”
“Cái gì?”
Tiếng đập cửa càng lúc càng dồn dập, thậm chí bắt đầu đạp cửa.
“Cố Minh Hiên, bọn tao biết mày ở trong đó! Mở cửa!”
“Đừng tưởng trốn là xong, bọn tao chờ được!”
“Không mở là bọn tao phá cửa!”
Anh sốt ruột:
“Giang Dao, nếu họ thấy em ở đây, chắc chắn sẽ tìm cách uy hiếp em. Em mau đi!”
“Em không đi.”
Tôi nói chắc.
“Minh Hiên, chúng ta cùng đối mặt.”
“Giang Dao, em không hiểu bọn họ nguy hiểm thế nào—”
“Rầm!”
Cánh cửa bị đá văng.