#TTTG 133 Chương 1
1
Vừa đóng cửa phòng, Kỷ Chi Bùi đã ép tôi vào tường, anh ấy cắn môi tôi như để trừng phạt.
“Em bảo ai đẹp đôi cơ?”
Khó khăn lắm mới hít thở lại được, tôi chớp đôi mắt còn vương chút hơi nước, đáp: “Thì đẹp đôi thật mà.
Năm ngoái chẳng phải anh và Diệp Gia được bình chọn là ‘cặp đôi gây tiếc nuối nhất’ của khoa Công nghệ thông tin Thanh Hoa với số phiếu cao chót vót đó sao?”
Lúc ấy trên trang confession của trường viết gì nhỉ?
Một người là học trò cưng của giáo sư Diệp.
Một người là con gái rượu của giáo sư Diệp.
Hồi còn học đại học, cả hai cùng đứng tên công bố bài báo khoa học, lại còn được một hội thảo hàng đầu trong ngành phá lệ thu nhận.
Môn đăng hộ đối, song kiếm hợp bích.
Không lâu sau, ảnh chụp chung của hai người khi tham gia cuộc thi tin học hồi cấp ba cũng bị dân mạng đào lên.
Dù ảnh hơi mờ nhưng vẫn không giấu nổi nhan sắc cực phẩm của cả hai.
Dưới phần bình luận, hàng trăm tầng bình luận thi nhau “đẩy thuyền” nhiệt liệt.
Lúc đó, tôi tức đến phát điên, đi “dislike” từng cái bình luận một.
Tôi còn ép Kỷ Chi Bùi phải dùng danh tính thật đăng bài làm rõ rằng mình đã có bạn gái.
Kể từ đó, cặp đôi “trai tài gái sắc” kia mới chính thức trở thành cặp đôi “gây tiếc nuối”.
Anh ấy nhìn tôi đầy ngạc nhiên: “Y Y, chẳng phải trước đây em ghét nhất là nhắc đến Diệp Gia sao?”
“Hôm nay em làm sao thế?”
2
Thực ra cũng chẳng làm sao cả.
Chỉ là tôi thật sự không còn để tâm nữa mà thôi.
Tôi và Kỷ Chi Bùi là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau từ nhỏ. Kỳ nghỉ hè sau kỳ thi đại học, hai nhà rủ nhau đi tắm suối nước nóng.
Bố mẹ hai bên ngồi trong phòng đánh bài, còn hai đứa tôi thì nghịch nước trong bồn tắm riêng.
Đang đùa giỡn, anh ấy đột nhiên ghé sát lại hôn tôi.
Đó là năm thứ ba tôi thầm thích Kỷ Chi Bùi, và tình bạn của chúng tôi chính thức “biến chất” từ đó.
Sau khi gây chuyện xong, anh ấy tách khỏi môi tôi, hổn hển nói:
“Y Y, đợi chuyện của hai đứa mình ổn định rồi hãy báo cho bố mẹ nhé.”
“Nếu không, nhỡ sau này em không cần anh nữa, hai nhà nhìn mặt nhau cũng ngại.”
Thế là chúng tôi bắt đầu yêu đương bí mật.
Thành tích của Kỷ Chi Bùi luôn đứng nhất khối, anh ấy đỗ vào Thanh Hoa.
Còn tôi học lực bình thường, chật vật lắm mới đỗ vào một trường top dưới, đành ở lại Ninh Thành học đại học.
Lễ tình nhân năm thứ ba yêu xa.
Tôi bí mật mua vé tàu lên Bắc Kinh.
Tay xách hộp socola tự làm, định bụng tạo cho Kỷ Chi Bùi một sự bất ngờ.
Đó cũng là lần đầu tiên tôi gặp Diệp Gia.
Bên ngoài phòng thí nghiệm, cô ta đứng từ trên cao nhìn xuống, chặn đường tôi.
“Bạn học này, tâm ý của bạn mình sẽ chuyển lời giúp, còn đồ thì mang về đi, Chi Bùi không thích ăn đồ ngọt đâu.”
May mà đúng lúc đó Kỷ Chi Bùi nhìn thấy tôi.
“Y Y, sao em lại đến đây?” “Bạn gái à?”
Cô ta nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân, rồi tinh nghịch cười: “Ái chà, lỗi tại mình, nhìn không ra đấy.”
Diệp Gia cực kỳ tự nhiên, lúc kết bạn còn phàn nàn với tôi: “Cứ đến những ngày này là có bao nhiêu bạn nữ đến tặng đồ cho Chi Bùi.
Biết là giúp cậu ấy chắn hoa đào phiền phức thế này thì mình đã chẳng đồng ý rồi.”
“Đúng rồi, nhìn bạn không giống người trường mình lắm, bên trường Bắc Đại sang à?”
Tôi vội lắc đầu.
Vừa nghe tôi đọc tên trường xong, tôi bắt gặp ngay cái nhìn khinh miệt thoáng qua trong mắt cô ta.
Mãi cho đến lúc vào căng tin ăn cơm, tôi vẫn không để ý đến Kỷ Chi Bùi.
Tôi đã nghe Kỷ Chi Bùi nhắc đến Diệp Gia từ lâu.
Đó là cô bạn anh ấy quen khi đi thi tin học ở Bắc Kinh hồi cấp ba.
Suốt ba năm qua, Kỷ Chi Bùi chẳng tiếc lời khen ngợi Diệp Gia, lúc nào cũng nhắc đến cô ta.
“Sao anh không nói với em Diệp Gia là con gái?”
Anh ấy bật cười: “Em cũng có bao giờ hỏi anh đâu?”
Kỷ Chi Bùi thuần thục gắp miếng cá trong khay cơm của tôi, vừa gỡ xương vừa hỏi: “Sao thế, mới vậy đã ghen rồi à?”
Tôi nói thẳng: “Em không thích Diệp Gia, cô ta làm em thấy bị xúc phạm.”
“Tính cô ấy thế đấy, hơi thẳng thắn tí thôi.” “Em ở cùng cô ấy lâu sẽ thấy thực ra cô ấy chẳng có ác ý gì đâu.”
Khi nói câu này, mắt Kỷ Chi Bùi tràn đầy ý cười. Kể từ đó, cái tên Diệp Gia giống như chiếc xương cá không gỡ ra nổi vào ngày hôm đó.
Nó mắc kẹt trong cổ họng tôi.
Nuốt không trôi, mà khều cũng không ra.
3
Tôi bắt đầu thường xuyên gặp ác mộng.
Mơ thấy Kỷ Chi Bùi thân mật ôm lấy Diệp Gia, dùng giọng điệu chán ghét nói với tôi: “Tô Y, sau này cô đừng tìm tôi nữa.”
Tôi ngày càng trở nên nhạy cảm và lo sợ mất mát.
Năm tốt nghiệp, tôi quyết định rời Ninh Thành lên Bắc Kinh tìm việc.
Tuy nhiên, hơn một tháng trôi qua.
Tôi phỏng vấn ở vài công ty, đi đến vòng cuối cùng rồi vẫn không được nhận.
Cảm giác thất bại ập đến như từng lớp sóng, nhấn chìm tôi trong tuyệt vọng.
Kỷ Chi Bùi bảo muốn đưa tôi đi du lịch cho khuây khỏa.
Tôi nhớ vài ngày trước, vô tình nhìn thấy trên điện thoại anh ấy có thông tin quảng bá về du lịch Úc.
Lòng tôi bỗng tràn đầy mong đợi.
Tôi không chỉ chăm chỉ làm lịch trình du lịch, mà còn tìm một công việc bán thời gian ca tối để dành tiền.
Hôm đó trên đường về nhà, tôi cảm giác mình bị bám đuôi.
Nghĩ đến gã lang thang lảng vảng trước cửa cửa hàng tiện lợi lúc tan làm, tôi vừa rảo bước vừa gọi điện cho Kỷ Chi Bùi để lấy lại bình tĩnh.
Gọi đến lần thứ ba mới có người nhấc máy. “Y Y, điện thoại anh sắp hết pin rồi, tí nữa anh gọi lại cho nhé.”
Tôi còn chưa kịp mở lời.
Đáp lại tiếng khóc run rẩy của tôi chỉ còn là những tiếng bíp bíp bận rộn.
Về đến nhà, tôi vẫn còn chưa hoàn hồn.
Đột nhiên lướt thấy bài đăng mới của Diệp Gia trên vòng bạn bè:
【Cảm ơn anh thợ ảnh nào đó đã chụp hình đến mức máy sập nguồn nhé~】
Trong ảnh, cô gái nở nụ cười rạng rỡ.
Bối cảnh là tòa nhà học thuật giống hệt trường phép thuật Hogwarts, hoa phượng tím rụng đầy đường.
Vị trí check-in phía dưới: Đại học Sydney, Australia. Mãi đến đêm muộn Kỷ Chi Bùi mới gọi lại cho tôi.
Tôi hỏi một câu, anh ấy đáp một câu: “Đúng, giờ anh đang ở trường Đại học Sydney, cuối tuần này anh về rồi.”
“Làm sao mà đi du lịch được chứ?
Phòng thí nghiệm của bọn anh có dự án hợp tác với bên này, nên mới sang đây trao đổi học tập mấy ngày.”
“Dĩ nhiên là có người khác, ngoài anh và Diệp Gia ra còn có giáo sư Diệp và hai anh chị khóa trên nữa.”
Tôi bỗng thấy mệt mỏi vô cùng.
Cảm giác như cả người bị rút cạn sức lực, chẳng còn tha thiết muốn tâm sự gì nữa.
“Nếu đã vậy, sao anh phải giấu em?” “Thì anh sợ em nghĩ ngợi nhiều thôi mà.”
Yên lặng hồi lâu, tôi dường như nghe thấy anh ấy thở dài một tiếng.
“Y Y, trước đây em đâu có hay ghen bóng ghen gió thế này.”
Đây không phải lần đầu tôi và Kỷ Chi Bùi giận dỗi nhau.
Nhưng lần này. Cách nhau 7.412 cây số, lệch nhau hai múi giờ.
Chúng tôi chẳng ai chủ động liên lạc với đối phương.
Tình yêu thất bại, sự nghiệp lại hanh thông.
Sáng hôm đó thức dậy, tôi bất ngờ nhận được thông báo trúng tuyển hằng mong ước.
Chuyện chiến tranh lạnh bị tôi quên ngay lập tức.
Trong điện thoại, giọng Kỷ Chi Bùi mang theo ý cười:
“Hết giận rồi à, biết đường gọi cho anh rồi đấy?”
“Anh lên máy bay rồi, có mua quà lưu niệm đặc trưng của Đại học Sydney cho em đây.”
“Cái quả cầu tuyết hoa phượng tím này khó mua lắm, anh phải xếp hàng mấy tiếng đồng hồ mới mua được đấy.”
Tôi lập tức được dỗ dành.
Tôi ra sân bay đón Kỷ Chi Bùi.
Định bụng sẽ trực tiếp khoe với anh ấy tin vui mình đã có việc làm.
Thế nhưng, tôi lại nhìn thấy Diệp Gia đang ngồi trên vali, kéo tay áo anh ấy nũng nịu: “Chi Bùi, nghe bố mình bảo đơn xin đi trao đổi thạc sĩ của cậu điền xong rồi à?”
“Cho mình tham khảo tí đi mà, đi mà, năn nỉ cậu đấy.”