#TTTG 10 Chương 3

Cập nhật lúc: 03-03-2026
Lượt xem: 0

Đầu tiên là giọng nói đè thấp của chị dâu: “Mẹ, có phải cô út nhận ra cái gì rồi không? Thế mà lại đi bắt bẻ.”

Tiếp đó là giọng của mẹ: “Con gái gả đi rồi, với nhà mẹ đẻ rốt cuộc vẫn có khoảng cách.”

“Haizz… ngày mai mẹ bù cho nó cái lì xì, bỏ 10 tờ 10 tệ, cứ nói là giống của Đậu Đậu, bịt miệng nó lại.”

Đậu Đậu đột nhiên non nớt xen vào:

“Bà nội, nhưng bao lì xì bà cho cháu là 10 tờ 100 tệ mà, đó là 1000 tệ.”

“Của em là 10 tờ 10 tệ, là 100 tệ. Tại sao bà lại nói giống nhau ạ?”

Hơi thở tôi ngưng trệ, điện thoại suýt chút nữa trượt khỏi lòng bàn tay.

Ngay sau đó, giọng nói của mẹ lại vang lên:

“Cháu trai bảo bối Đậu Đậu của bà, cô là người ngoài, cho cô chút đỉnh gọi là có ý tứ là được rồi.”

“Nhưng mà… chúng ta không phải đều là người một nhà sao?” Đậu Đậu nhỏ giọng lầm bầm.

Anh trai lập tức ngắt lời, giọng điệu nghiêm khắc:

“Thằng nhóc này sao mà không hiểu chuyện thế! Tiền cho cô con, thì phần của con chẳng phải sẽ ít đi sao?”

“Nhớ kỹ, nếu cô hỏi tới, con nhất định phải nói trong bao lì xì của con cũng là 10 tờ 10 tệ.”

Đậu Đậu cúi đầu, buồn bực đáp một tiếng: “Dạ.”

“Tách…”

Một giọt nước mắt rơi xuống màn hình điện thoại, làm nhòe đi hình ảnh.

Tôi đưa tay quệt khóe mắt, tiếp tục xem tiếp.

Trong màn hình, anh trai tiếp tục mở miệng:

“Đúng rồi mẹ, căn nhà thứ 3 của con trang trí còn thiếu 20 vạn, mẹ giúp con gom góp đi.”

3 căn nhà? Anh trai không phải chỉ có 1 căn nhà, hơn nữa mỗi tháng còn đang trả nợ vay mua nhà sao?

Chẳng lẽ… trái tim tôi chợt chùng xuống.

Mẹ che miệng cười khẽ thành tiếng: “Vội cái gì? Không phải còn có cô em gái tốt của con sao.”

“Nó đến giờ vẫn tưởng học phí 3 năm cấp ba của nó là do con bỏ ra, vẫn luôn cảm kích con đấy.”

Tôi không kìm được mà run rẩy toàn thân, chỉ thấy anh trai vỗ mạnh vào đầu, cười lớn:

“Con bé ngốc đó của con, đến chết cũng không biết, ban đầu là vì 5 vạn tiền thưởng chọn trường, mới chuyển trường cho nó!”

“Lúc đó thành tích nó xếp top 10 của khối, vốn dĩ được miễn học phí, mỗi tháng còn có 500 tệ tiền trợ cấp sinh hoạt.”

“Ha, khoản tiền đó tới tay, con lập tức đổi xe mô tô mới cho mình, sướng thật!”

Chị dâu ở bên cạnh mang theo vài phần đắc ý phụ họa:

“Còn không phải do em diễn kịch giỏi, cãi nhau với anh một trận to, mới khiến cô ấy một lòng một dạ nhớ kỹ cái tốt của anh.”

Mẹ cũng gật đầu: “Phải làm như thế, để nó trong lòng cảm thấy mắc nợ, mới có thể luôn nhớ thương nhà mẹ đẻ.”

Tôi cứng đờ tại chỗ, toàn thân không kìm được mà run rẩy.

Tôi dùng sức lau nước mắt, xoay người sải bước đi về phía quầy thu ngân, đặt đôi lắc tay vàng kia trở về.

“Chúng tôi không mua nữa.”

Trả lại vòng tay, tôi kéo chồng đi thẳng ra ngoài.

Về đến trên xe, tôi lập tức đưa đoạn video kia cho anh ấy xem.

Anh ấy xem xong, nặng nề thở dài một hơi, sau đó do dự mở miệng.

“Thực ra, có mấy lời… anh nhịn đã lâu rồi.”