#TTTG 07 Chương 6

Cập nhật lúc: 03-03-2026
Lượt xem: 0

“Mạnh Vân, buông tôi ra.”

“Không buông, trừ khi em theo anh về.”

Anh ta giở trò ăn vạ như trẻ con, nhưng tôi chẳng còn kiên nhẫn để dỗ dành.

Tôi gập chân dùng lực, Mạnh Vân loạng choạng ngã nhào xuống đất, ngơ ngác nhìn tôi.

Mà trớ trêu thay, kỹ thuật này chính  anh ta từng dạy tôi để phòng thân.

“Chúng ta kết thúc rồi.”

“Anh không cho phép.”

Mắt anh đỏ ngầu, nhìn tôi chằm chằm đầy cố chấp.

Tôi chỉ thấy buồn cười.

Cung đã giương không thể thu, từ lúc anh đứng trước mặt tôi nói “chị dâu là vợ anh”, giữa chúng tôi đã chẳng còn khả năng quay đầu.

Thấy vẻ mặt điềm tĩnh của tôi, sự hoảng loạn dần lan khắp mắt anh.

Anh cuối cùng cũng nhận ra… tôi không nói đùa.

“Tinh Tinh, chúng ta là mối tình đầu của nhau mà, đừng tuyệt tình như vậy.”

“Người tuyệt tình trước đâu phải tôi?”

Anh làm mười, tôi trả mười lăm. Công bằng mà.

Xe đã đến, tôi không nhìn lại, quay người bước đi dứt khoát.

Qua gương chiếu hậu, tôi thấy Mạnh Vân đang đuổi theo xe.

Tài xế hỏi tôi có muốn dừng lại không.

Tôi khẽ lắc đầu.

“Người xa lạ thôi.”

Thế nhưng tôi không ngờ, anh ta lại bám đến tận nhà tôi — đúng lúc An Uyên cũng đang có mặt.

Chương 7

Biết tôi và An Uyên gần đây thân thiết, mẹ tôi cố ý mời cậu ấy tới dự bữa tiệc gia đình.

Vừa mới ngồi vào bàn, Mạnh Vân đã xông thẳng vào.

Giữa ánh mắt của bao người, anh ta đứng ngay bên cạnh tôi.

“Chú, dì… cháu đến để xin lỗi.”

Tiếc là tất cả mọi người đều im lặng, như thể anh ta là không khí trong suốt.

Tôi cứ ngỡ người kiêu ngạo như Mạnh Vân sẽ lập tức bỏ đi.

Không ngờ, anh ta vẫn đứng đó, im lặng chịu đựng sự bẽ mặt kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ.

Cuối cùng, khi bữa tiệc kết thúc, mẹ tôi mới lạnh lùng lên tiếng.

“Giới thiệu một chút, đây  An Uyên, bạn trai của Tinh Tinh.”

Sắc mặt Mạnh Vân lập tức trắng bệch, anh ta ngẩng đầu nhìn tôi đầy kinh ngạc.

Mẹ tôi nói tiếp, giọng không chút khách sáo:

“Cậu nghĩ mình có điểm nào hơn nó? Là gia thế, ngoại hình, hay tài năng?”

An Uyên là người thừa kế của một tập đoàn giàu  hàng đầu.

Về ngoại hình, Mạnh Vân đúng là ưa nhìn, nhưng đứng cạnh An Uyên thì bị lu mờ hẳn. Còn về năng lực thì càng không thể so bì.

Mạnh Vân biết mình thua,  nhí nói:

“Cháu với Tinh Tinh quen nhau lâu hơn, tình cảm cũng sâu đậm hơn…”

“Tình cảm?”

Mẹ tôi như nghe được chuyện cười, cười đến mức nghiêng người.

“Tình cảm sâu đậm mà mở miệng ra đã nói sẽ lo cho hai người phụ nữ? Bộ phim truyền hình cũ rích à?”

“Tình cảm như thế… đáng bao nhiêu tiền?”

Ánh mắt Mạnh Vân đầy uất ức, nhìn tôi như đang mong được tôi bênh vực.

Nhưng tôi chỉ lạnh lùng quay đầu đi, giống như ngày đó… anh ta cũng từng bỏ mặc tôi ở nhà hàng.

An Uyên nắm lấy tay tôi.

“Tôi cũng có tình cảm sâu sắc với cô Chu.”

“Hơn nữa, tôi  con một, gia đình đơn giản, chưa từng yêu ai. Sẽ không có người dưng xen vào phá rối cuộc sống của cô ấy.”

Câu nói ấy như cú tát giáng thẳng vào mặt Mạnh Vân.

An Uyên thản nhiên đứng dậy.

“Mạnh tiên sinh, tình cảm không phải nói suông, mà phải thể hiện bằng hành động.”

Mắt Mạnh Vân lấp lánh ánh nước.

“Tinh Tinh, em cũng nghĩ vậy sao? Em biết anh có nỗi khổ riêng mà…”

Tôi biết anh ta định nói gì  lại là cái điệp khúc “anh trai đối xử tốt với anh thế nào”.

Nhưng anh có nỗi khổ thì người phải chịu tổn thương lại  tôi sao?

Cách giúp đỡ chị dâu  rất nhiều, tại sao lại chọn cách khiến tôi đau lòng nhất?

“Liên quan  đến tôi?”

Nói rồi, tôi nắm tay An Uyên rời đi.

Mạnh Vân đứng yên, ánh mắt trống rỗng nhìn theo bóng lưng tôi.

Tôi tưởng sự lạnh nhạt này có thể khiến anh ta buông tay — nhưng không.

Mạnh Vân vẫn dai dẳng quanh quẩn bên tôi.

Đi đâu, làm gì… đều thấy bóng dáng anh ta.

An Uyên nhíu mày nhìn theo.

“Anh ghen à?”  tôi cười hỏi.

Anh vòng tay ôm lấy tôi, lạnh lùng đáp:

“Chỉ thấy phiền. Người như ruồi nhặng vậy.”

“Không biết trân trọng, giờ lại bám lấy, thật ngứa mắt.”

Tôi vỗ đầu anh:

“Đừng phiền, để người ta đuổi đi  xong.”

Nhưng dù có dùng cách gì, Mạnh Vân vẫn tìm đủ mọi cách tiếp cận tôi, liên tục xin lỗi.

Tặng hoa, tặng quà, trang sức… nhưng tôi đều vứt hết.

Màn rượt đuổi này kéo dài suốt một tháng.

Cho đến khi tôi bất ngờ nhận được một tin nhắn:

“Dì Tinh Tinh, cứu cháu với.” “An An?”

Chương 8

Tin nhắn từ đứa cháu khiến tôi vô cùng bất ngờ.

Ở trong nước, chị dâu vẫn đang chăm sóc thằng bé, đáng lẽ không có chuyện  xảy ra mới đúng.

Thế  nó lại gửi tin nhắn cầu cứu cho tôi…

Do dự một hồi, tôi vẫn quyết định… quay về.

Sau khi biết chuyện, An Uyên trầm ngâm suy nghĩ một lúc.

“Anh sẽ đi cùng em.”

“Được.”

Nghe tin tôi về nước, Mạnh Vân cứ ngỡ tôi đã đổi ý quay về.

Nhưng khi thấy An Uyên xuất hiện bên cạnh tôi, ánh mắt anh ta lập tức phủ đầy hụt hẫng.

Tôi chẳng buồn quan tâm anh ta nghĩ gì, vừa xuống sân bay liền lạnh nhạt nói:

“Đừng báo cho chị dâu biết anh đã về. Bây giờ theo tôi về nhà.”

Ánh mắt Mạnh Vân lập tức sáng bừng, anh vội vã gật đầu, không chút do dự lái xe theo tôi rời đi.

Trên đường về, tôi cố ý ra hiệu cho Mạnh Vân đi nhẹ chân. Anh hơi nghi hoặc nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Cửa nhà dùng khóa vân tay, chỉ cần đặt tay lên là mở được.

Cánh cửa vừa bật mở, toàn bộ cảnh tượng trong nhà lập tức hiện rõ trước mắt.

Tôi và Mạnh Vân cùng lúc hít sâu một hơi.

Quá tàn nhẫn.

An An không mảnh vải che thân, cơ thể đầy những vết bầm tím xanh tím, đôi mắt đờ đẫn, gầy trơ cả xương.

Chị dâu đang cầm một cây roi chuyên dụng trên tay.

Ánh mắt chị ta hoảng loạn, vội vàng tìm quần áo mặc vào cho thằng bé.

“Trẻ con không nghe lời, lại hay nói dối. Chị chỉ dạy dỗ chút thôi mà…”

“Em về sao không báo trước một tiếng…”

Mạnh Vân sải bước lao đến, đẩy mạnh chị ta sang một bên.

An An thấy anh, sững sờ mất vài giây rồi bật khóc nức nở.

“Mẹ ơi, ba về rồi, mẹ đừng đánh con nữa…”

Trên mặt chị dâu thoáng chút bối rối.

“Con nói gì vậy? Đừng có nói linh tinh.”

“Đủ rồi!”

Mạnh Vân gầm lên, cắt đứt lời chị ta, rồi bất ngờ đưa tay bóp cổ chị.

“Đây  cách chị ‘chăm sóc’ con đấy à?”

Chị dâu còn định biện bạch, nhưng khi thấy ánh mắt như dã thú của Mạnh Vân thì toàn thân run rẩy.

“Tôi… tôi chỉ sợ anh không quay về nữa…”

“Tiền tôi cho, nhà tôi để lại, tại sao chị lại đối xử với  như vậy?”

Mạnh Vân giận đến mức mất kiểm soát, gương mặt chị dâu dần chuyển sang tím tái.

Cảnh tượng này khiến An An sợ hãi đến mức hoàn toàn sụp đổ, thằng bé khóc lóc thảm thiết.

“Mạnh Vân! Thả ra!”

Tôi vội vàng kéo anh ta lại, còn chị dâu thì trừng mắt nhìn tôi đầy hằn học.

“Chu Tinh!  đừng giả nhân giả nghĩa nữa! Nếu thật lòng, cô nên để Mạnh Vân lại cho tôi!”

Đến nước này mà vẫn còn cố chấp.

Tôi không nhịn nổi nữa, vung tay tát chị ta một cái thật mạnh.

“Cọp còn không ăn thịt con, sao chị lại nhẫn tâm đến thế?”

Chị ta ngẩng đầu, ngông nghênh:

“Con tôi, tôi đánh chết thì ai làm  được tôi!”

“Thật sao?”

An Uyên xuất hiện cùng với cảnh sát  luật sư, bước thẳng vào phòng.

“Bạo hành trẻ em là tội hình sự. Chị nghĩ mình muốn làm gì thì làm à?”

Thực ra từ lúc ở sân bay, tôi  An Uyên đã âm thầm chia hai hướng hành động.

Chị dâu khi thấy cảnh sát mới bắt đầu hoảng sợ thật sự, điên cuồng gào lên, nhưng lập tức bị khống chế và dẫn đi.

Mạnh Vân ôm chặt lấy An An, không ngừng vỗ về an ủi.

“Cảm ơn… Anh thật sự không biết chị ta lại đối xử với thằng bé như vậy…”

“Tôi chỉ muốn nhắc anh một câu, Mạnh Vân: nuôi con không phải như nuôi thú cưng. Làm ơn có trách nhiệm một chút.”

Tới nước này rồi, tôi cũng chẳng còn gì để nói thêm.

Mạnh Vân bắt đầu nhờ nhà họ Mạnh can thiệp, chắc chắn chị dâu sẽ phải chịu hình phạt thích đáng.

Việc giành quyền nuôi dưỡng cũng đã hoàn tất, từ giờ chị ta muốn gặp lại con… e là rất khó.

Sau khi xử lý xong mọi chuyện, tôi chuẩn bị rời đi.

Nhưng An An lại tìm đến tôi.

“Cảm ơn dì… và xin lỗi dì nữa.”

Thằng bé gầy rộc, đêm nào cũng gặp ác mộng  khóc thút thít.

Tôi xoa đầu nó.

“Chuyện qua rồi.”

“Dì sẽ quay lại nữa không?  Tinh Tinh… thật ra tấm ảnh hôm trước là mẹ cháu cố ý chụp đấy. Chú Mạnh Vân vừa thấy mẹ cháu là bỏ đi liền.”

Thì ra là vậy…

Nhưng đến giờ nói gì cũng đã quá muộn.

“An An, đây là chuyện của người lớn, con không cần phải nghĩ nhiều.”

Để trẻ con bị lôi vào chuyện người lớn — chính là sự tàn nhẫn lớn nhất.

Thằng  gật đầu, mặt đầy tiếc nuối.

“Tạm biệt, dì Tinh Tinh…”

“Tạm biệt. Nếu có chuyện  cần, con có thể tìm đến người này.”

Đó là luật sư của chi nhánh nhà họ An tại Trung Quốc.

An An mỉm cười, lắc đầu.

“Chú rất tốt với cháu.”

Nói xong, trong mắt thằng bé lại ánh lên chút thất vọng.

“Nhưng mẹ không muốn gặp cháu. Mẹ bảo cháu là sao chổi,  kẻ hại người.”

“Không phải.  mẹ con quá cố chấp thôi.”

Chị dâu cuối cùng vẫn bị kết án, vài năm tù giam đã chấm dứt tất cả.

Lẽ ra chị ta có thể sống yên ổn với phần thừa kế của anh trai, vậy mà giờ đây… trắng tay.

Mạnh Vân biết tôi sắp rời đi, lần này anh không níu kéo nữa.

Anh đỏ hoe mắt, trịnh trọng nói lời xin lỗi:

“Xin lỗi em, là anh đã bị lời hứa báo đáp che mờ lý trí.”

Chỉ  vì báo ân sao?

Nhưng giờ nghĩ lại những chuyện đó cũng không còn quan trọng nữa. Dù sao thì… anh cũng chỉ là người lướt qua đời tôi.

Khi Mạnh Vân lặng lẽ nhìn tôi và An Uyên tay trong tay rời đi, An An ngước lên, lau nước mắt cho chú.

“Chú ơi, mưa rồi.”

“Ừ, mưa rồi.”

Cơn mưa nặng hạt rơi xuống, hòa vào khuôn mặt đã ướt đẫm của Mạnh Vân.

Anh cũng không biết bản thân mình… đã thất bại đến mức nào.

Dắt tay An An đi từng bước về nhà, vừa đến cửa, anh bất ngờ thấy một chiếc dây buộc tóc của tôi rơi ở lối vào.

Anh cầm lên, lồng  vào cổ tay mình.

An An bỗng buông tay chú ra.

“Chú đi tìm  Tinh Tinh đi. Con là đàn ông, con có thể tự lo cho mình.”

“Đừng nói linh tinh.”

Mạnh Vân nghĩ, cho dù bây giờ có chạy đến gặp tôi, tôi cũng chẳng dành cho anh nổi một ánh mắt.

Vì giờ đây, trong đôi mắt ấy… chỉ còn An Uyên.

Trên chuyến bay trở về, An Uyên quay sang hỏi tôi:

“Sao em lại quay lại cứu thằng bé?”

Tôi suy nghĩ một chút, rồi đáp thật lòng:

“Có lẽ vì em muốn cứu nó.  gì trẻ con cũng  tội.”

Dù là An An, hay là bất kỳ đứa trẻ nào khác, nếu cần giúp… tôi sẽ không ngần ngại.

Nhà họ Chu và nhà họ An mỗi năm đều bỏ ra số tiền lớn để làm từ thiện, nhưng tôi vẫn muốn dùng chính sức mình để giúp đỡ người khác.

Huống chi… lúc An An mới sinh, tôi từng là người đầu tiên bế nó.

Sau khi trở lại, An Uyên cầu hôn tôi. Tôi gật đầu đồng ý.

Đám cưới được tổ chức long trọng, nhưng giữa buổi tiệc, An Uyên ghé sát tai tôi thì thầm:

“Không muốn xã giao, chỉ muốn về nhà với em.”

“Em cũng vậy.”

Thế là hai nhân vật chính của hôn lễ lén trốn đi giữa chừng — đúng lúc vô tình lướt ngang Mạnh Vân.

Anh vốn định đến chỉ để lặng lẽ nhìn một chút — xem tôi hạnh phúc thế nào.

Nhưng lỡ một lần… là lỡ cả đời.

Anh cười gượng, cúi xuống bế An An lên.

“Dì Tinh Tinh có nhận được quà chúng ta gửi không?”

“Cô ấy nhận được rồi.”

Chắc  vậy…

Mạnh Vân nghĩ, cuộc sống hiện tại của tôi đã viên mãn, có được mọi thứ. Một món quà nhỏ hay tấm lòng của anh, giờ chẳng còn quan trọng nữa.

Anh thật lòng vui mừng  tôi hạnh phúc.

Nhưng trong lòng… vẫn còn một chút tiếc nuối.

Nửa đêm, trong giấc mơ, anh và tôi hoàn thành đám cưới còn dang dở năm xưa.

Tỉnh lại… chỉ còn một màu đen  độc bao quanh.