#TTTG 108 Người vợ sắt đá
Căn phòng này rộng lớn, chất đầy hàng hiệu, mỗi món đồ đều có giá trị bằng cả gia tài của nhiều người cộng lại.
Nhưng cảm giác duy nhất nó mang lại cho tôi lúc này chỉ là sự trống rỗng và lạnh lẽo.
Bảy năm… bảy năm tôi chôn vùi mình ở đây.
Người chồng mải mê với cuộc gọi, không để ý đến sự hiện diện của tôi.
Tôi đặt bản thỏa thuận ly hôn đã in sẵn và một cây bút lên bàn trà thủy tinh trước mặt anh ta.
Rồi tôi ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện, im lặng chờ đợi.
Chờ đợi phản ứng mà tôi đã đoán trước.
Anh ta kết thúc cuộc gọi, giọng bực dọc:
– Mấy người dưới trướng càng ngày càng kém cỏi.
Anh ta đặt điện thoại xuống, liếc nhìn giấy tờ trên bàn.
Lông mày nhướng lên, vẻ khó hiểu pha chút cau có hiện rõ trên mặt.
Anh ta nghĩ tôi đang đưa tài liệu công ty vào giờ này sao?
Đôi mắt anh ta lướt qua dòng chữ “Thỏa Thuận Ly Hôn” in đậm.
Biểu cảm trên mặt anh ta từ khó hiểu chuyển sang ngạc nhiên tột độ, rồi hơi bối rối.
Anh ta tránh ánh mắt tôi, hắng giọng.