#TTTG 325 Chương 5
Sự kiên nhẫn của tôi sắp cạn kiệt, trả lời câu hỏi vừa nhanh vừa cộc lốc. Phó Danh Xuyên cuối cùng cũng không níu kéo tôi nữa.
“Đi tìm chồng em đi, hy vọng chúng ta vẫn còn cơ hội gặp lại.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy, vừa định bước đi thì Phó Danh Xuyên lại gọi với theo.
“Nguyệt Mân.”
“Hửm?”
“Em còn nhớ anh từng nói, em là đóa hồng trắng của anh không?”
“Nhớ.”
“Em mãi mãi là đóa hồng trắng của anh. Anh chưa từng yêu hoa hồng đỏ, anh chỉ là phút chốc bị sự sặc sỡ của nó làm lóa mắt mà thôi.”
Anh ta như đang phát thề. Tôi không nói gì, chỉ vô thức gật đầu một cái, rồi cất bước rời đi.
Nhưng đúng lúc lướt qua nhau, anh ta lại gọi tôi, giọng nghẹn ngào run rẩy.
“Có thể gọi anh một tiếng ‘bảo bối’ nữa không, anh muốn nghe.”
Tôi không gọi. Tôi bây giờ đã là vợ của người khác, danh xưng này không còn thích hợp nữa.
Phó Danh Xuyên tổn thương đứng sững ở đó, hồi lâu sau mới khẽ hỏi: “Vậy anh có thể gọi em một tiếng ‘bảo bối’ nữa không?”
“Đó là chuyện của anh, không liên quan đến tôi.”
Nói xong, tôi lại cất bước đi. Tôi tưởng anh ta sẽ không gọi nữa.
Thế nhưng một lúc lâu sau, phía sau lưng đột nhiên vang lên hai chữ “bảo bối” rất lớn.
Tôi vô thức ngoái đầu nhìn lại, thấy Phó Danh Xuyên đang nhìn bóng lưng tôi, nước mắt giàn giụa.
“Bảo bối, anh thực sự, thực sự rất nhớ em. Nếu có kiếp sau, anh sẽ không đối xử với em như vậy.”
Tôi mỉm cười với anh ta, không dừng lại thêm mà bước thẳng ra ngoài.
Chồng tôi lập tức tiến tới đón tôi, nắm lấy tay tôi, vẫn như lúc chúng tôi mới bước vào, mười ngón tay đan chặt. Chúng tôi lại cùng nhau bước trên con phố London nơi vừa chạm mặt Phó Danh Xuyên.
Mưa vẫn rơi, đường phố London vẫn ẩm ướt như thế, nhưng nội tâm tôi lại bừng sáng.
9
Chúng tôi ở lại London du lịch một tháng, trong suốt khoảng thời gian đó không hề gặp lại Phó Danh Xuyên, cũng không nghe bất kỳ tin tức gì về anh ta nữa.
Thế nhưng, ngay trước ngày chúng tôi dự định rời đi, một tin tức chấn động đột ngột truyền đến.
Nửa tháng trước, có một người đàn ông Trung Quốc đã dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm cuối cùng mua lại một tiệm cà phê nhỏ ở đầu hẻm phố Carnaby, rồi đêm qua đã đột tử ngay tại đó.
Tôi lập tức nghĩ ngay đến Phó Danh Xuyên, cả người toát mồ hôi lạnh.
Chồng tôi nắm chặt lấy tay tôi, chúng tôi cùng nhau đến tiệm cà phê đó. Quả nhiên là Phó Danh Xuyên. Cảnh sát vẫn đang dọn dẹp hiện trường, thi thể của anh ta đã được đưa đi.
Chúng tôi đợi thêm một tuần, báo cáo khám nghiệm tử thi ghi rằng nguyên nhân cái chết là do nghiện rượu cộng thêm ung thư dạ dày.
Chân tôi run lẩy bẩy. Dạ dày anh ta vốn đã không tốt, hồi còn ở bên nhau, tuần nào tôi cũng nấu canh dưỡng vị cho anh ta, nhắc nhở anh ta uống thuốc đúng giờ. Có lẽ những năm qua sống một mình, anh ta đã hoàn toàn bỏ bê bản thân.
Anh ta ở London không có người thân bạn bè nào. Chính tôi và chồng là người đã lo liệu hậu sự cho anh ta, và thông báo cho gia đình anh ta.
Trong lúc thu dọn di vật, tôi tìm thấy một cuốn nhật ký anh ta để lại cho tôi. Bên trong ghi chép dày đặc hành trình tâm lý trong suốt quãng thời gian anh ta đi khắp thế giới tìm tôi. Nó chi tiết hơn nhiều so với những gì anh ta kể bằng lời.
Anh ta viết:
[Trong số các loài hoa hồng trắng, có một giống tên là Thiên Nga Trắng, không có gai, nhưng lại vươn mình mọc thẳng tắp nhất. Đó chính là Bạch Nguyệt Mân.]
[Nguyệt Mân để lại cho tôi chưa bao giờ là một đoạn tình cảm đơn thuần trong quá khứ, mà giống như dòng sông khắc lên địa hình một hẻm núi sâu thẳm và dài vô tận. Trừ khi bãi biển biến thành nương dâu, nếu không thì chẳng có cách nào khôi phục lại được.]
[Kể từ lần gặp gỡ trước, tôi luôn tự nhủ với bản thân rằng cô ấy bây giờ sống rất tốt, tôi không nên đi làm phiền cô ấy. Nhưng tôi lại không kiểm soát nổi ham muốn được làm phiền cô ấy. Nhất là cái kẻ được cô ấy gọi bằng hai tiếng ‘chồng tôi’, tôi chỉ hận không thể giết chết hắn. Nhưng tôi biết tôi không thể làm vậy, bảo bối của tôi sẽ đau lòng.]
[May mà mạng sống của tôi không còn dài nữa. Tiệm cà phê này nếu không có gì bất trắc, chắc hẳn chính là nơi cuối cùng tôi và Nguyệt Mân gặp nhau. Mua lại nơi này, rồi chết ở đây, có lẽ là kết cục tốt đẹp nhất dành cho tôi rồi.]
[Ngày thứ mười tám kể từ khi gặp lại và chia xa Nguyệt Mân, nỗi nhớ cô ấy lại tăng lên một bậc. Tôi thực sự không kiềm chế nổi, thèm khát được ôm cô ấy một cái quá.]
[Ngày thứ ba mươi rồi, tôi sắp không trụ nổi nữa. Nhưng tôi cảm thấy rất thanh thản. Bởi vì nơi tôi nhắm mắt xuôi tay có bóng dáng bảo bối của tôi. Tôi sẽ không bao giờ phụ bạc cô ấy nữa.]
[Chiếc nhẫn này tôi đã tìm thấy trong màn mưa. Nếu lúc tôi ra đi, em tình cờ vẫn còn ở London, xin hãy mang chiếc nhẫn này đi. Bảo bối của anh, linh hồn anh sẽ bám víu vào chiếc nhẫn này để bảo vệ em.]
Đến đây, cuốn nhật ký kết thúc.
Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc ngổn ngang trăm mối. Những chuyện anh ta đối xử tốt hay tệ bạc với tôi, hệt như một cuộn băng video hỏng hóc, cứ nhảy loạn xạ trong đầu.
Cuối cùng, tôi lại một lần nữa đổ bệnh vì anh ta. Không phải vì yêu, cũng chẳng phải vì hận, mà chỉ là tiếng thở dài cảm thán cho một kiếp người.
Đời người là thế, tại sao cứ phải đi đến bước đường cùng mới biết lối rẽ khi xưa là sai lầm? Mới bắt đầu hối hận?
Nhưng lần này tôi ốm không nặng, chỉ vỏn vẹn hai ngày là khỏi. Bởi vì tôi có chồng, có con. Nếu tôi ngã bệnh, họ sẽ rất đau lòng.
Thế nên tôi phải luôn bình bình an an.
Lúc tôi tỉnh dậy, chồng tôi đang ngồi cạnh đầu giường gọt táo. Gọt xong, anh đưa cho tôi.
“Bình bình an an.”
Tôi biết, tôi lại có thể tiếp tục sống một chặng đời mười tám năm bình an suôn sẻ nữa rồi.
Sau này, chồng tôi đem chiếc nhẫn kia làm thành một sợi dây chuyền.
Anh bảo: “Em cứ đeo đi, anh không đi ghen tị với một linh hồn hư vô mờ mịt làm gì.”
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không đeo nó lên người, mà đem khóa chặt trong ngăn kéo.
Từ nay về sau, ân oán tình thù giữa tôi và anh ta đã hoàn toàn kết thúc. Tôi không cần anh ta dùng bất cứ phương thức nào để bảo vệ tôi nữa.
(HẾT)