#TTTG 289 Chương 1
Trước đêm giao thừa, chồng tôi – một chuyên gia sản khoa – nhận một ca m/ổ gấp, vội vã đi công tác.
Tôi nhớ rõ ngày dự sinh chỉ còn trong một hai ngày này, liền gửi cho anh ta mấy tin nhắn, hỏi bao giờ anh về.
Bởi vì thai lần này của tôi là thai ngoài tử cung, không ai dám chắc có thể giúp tôi m/ổ lấy thai, chỉ có chồng tôi là người có thể tự tay làm được.
Anh ta trả lời tôi:
【Đột xuất thêm một ca phẫu thuật, em yên tâm, hôm nay anh sẽ về kịp.】
Nhưng ngay tối hôm đó, tôi lại lướt thấy một bài viết của một bà mẹ mang thai trên Tiểu Hồng Thư.
Caption viết:
【Tôi là mẹ ngầu nhất! Lúc sinh tiện tay “cưa đổ” luôn bác sĩ chính! Con trai cưng! Con sắp có bố rồi!】
【Chồng nói năm nay sẽ ở lại ăn Tết cùng hai mẹ con mình! Tuyệt quá! Cuối cùng không còn một mình nữa, mà là một gia đình ba người.】
Ảnh đính kèm là một cô gái mặt mộc ngọt ngào, ôm chặt vòng eo rắn chắc của người đàn ông mặc áo blouse trắng.
Bàn tay người đàn ông xoa tóc cô ta, trên ngón áp út đeo chiếc nhẫn cưới giống hệt chồng tôi.
Tôi bình tĩnh chuyển tiếp bài đăng đó cho Thẩm Nam Tầm, rồi quay lại bàn ăn, từng miếng từng miếng ăn hết bữa cơm tất niên do chính tay mình chuẩn bị.
Thẩm Nam Tầm liên tiếp gửi cho tôi mấy tin nhắn:
“Vợ à, em đừng hiểu lầm, anh chỉ thuận miệng đáp ứng để trấn an cảm xúc của sản phụ thôi.”
“Bài đăng anh đã bảo cô ta xóa rồi, anh đặt chuyến bay gần nhất về ăn Tết với em!”
Tôi không trả lời.
Bởi vì có những chuyện, không phải cứ xin lỗi là nhất định sẽ được tha thứ.
1.
Những món ăn không nuốt nổi, tôi đều đổ hết vào thùng rác.
Nếu Thẩm Nam Tầm đã ăn no ở bên ngoài, thì cũng không cần quay về làm bẩn bữa cơm tất niên tôi vất vả nấu khi đang mang thai nữa.
Tôi gửi tin nhắn cho cô bạn thân làm luật sư:
“Tôi muốn ly hôn với Thẩm Nam Tầm.”
Cô ấy lập tức hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
“Tuy tao vẫn luôn thấy Thẩm Nam Tầm không phải người chồng tốt, yêu công việc hơn mày. Nhưng một đứa ‘não Thẩm Nam Tầm’ như mày sao tự nhiên lại nghĩ thông mà đòi ly hôn?”
Tôi chuyển bài đăng kia cho cô ấy:
“Bởi vì chồng tao sắp đi làm bố của con người phụ nữ khác rồi.”
Cô ấy gửi lại cho tôi một chuỗi tin nhắn thoại rất dài.
Không cần nghe tôi cũng biết, chắc chắn chửi rất khó nghe.
Tôi chậm rãi lên giường ngủ.
Tôi cứ tưởng rằng khi phát hiện người chồng mình thầm yêu năm năm, kết hôn ba năm, lại ngoại tình với một bà mẹ mang thai khác ngay lúc tôi sắp sinh, tôi sẽ khóc đến không ngừng, cả đêm không ngủ.
Nhưng không ngờ vừa đặt đầu xuống gối tôi đã ngủ thiếp đi, còn ngủ rất ngon.
Đến sáng tỉnh dậy, ngủ đủ giấc, tôi mới mơ hồ nhận ra….
Có lẽ chấp niệm của tôi đối với Thẩm Nam Tầm đã sớm biến mất trong ba năm hôn nhân lạnh nhạt của anh ta rồi.
Tôi ôm bụng bầu, bắt đầu thu dọn đồ để nhập viện.
Những thứ này, vốn dĩ phải do Thẩm Nam Tầm – một bác sĩ sản khoa – chuẩn bị giúp tôi.
Nhưng lần nào anh ta cũng lạnh lùng từ chối:
“An Nhiên, anh bận lắm, không rảnh lo mấy chuyện nhỏ này.”
Tôi cầu xin anh ta rất lâu, nói rằng những sản phụ khác đều do chồng chuẩn bị.
Anh ta mới miễn cưỡng nói:
“Đợi khi nào anh rảnh đã.”
Trước hôm qua, tôi vẫn còn ảo tưởng rằng anh nhất định sẽ dành thời gian giúp tôi.
Nhưng hôm qua, khi tôi xem những bài đăng khác của người phụ nữ kia, thấy cô ta khoe Thẩm Nam Tầm đã chuẩn bị đầy đủ từ trước sinh đến sau sinh, thậm chí sữa bột và quần áo em bé cũng chuẩn bị rất chu đáo….tôi mới chợt hiểu ra.
Ở chỗ tôi, Thẩm Nam Tầm vĩnh viễn sẽ không bao giờ có thời gian.
Tôi vừa mở cửa, một người đang tựa vào cửa ngủ gà ngủ gật liền ngã vào trong.
Tôi giật mình, nhìn kỹ lại… là Thẩm Nam Tầm.
Dưới mắt anh ta còn quầng thâm, vẻ mặt căng thẳng nhìn tôi.
“Anh quên mang chìa khóa, gõ cửa em không phản ứng, gọi điện cũng không nghe… em ngủ rồi sao? Hay là…”
Anh ta mím môi, có chút trách móc:
“Em giận dỗi cũng phải có chừng mực, hôm qua anh đã giải thích rồi.”
“Em biết rõ tối qua anh sẽ về, sao không chịu đợi anh…”
Tôi cắt lời anh ta, bình tĩnh nói:
“Thẩm Nam Tầm, tôi là phụ nữ mang thai, chẳng lẽ phải thức đến bốn giờ sáng chỉ để mở cửa cho anh sao?”
“Anh biết thương sản phụ khác, sao lại không biết thương người vợ đang mang thai của mình?”
Trên mặt Thẩm Nam Tầm thoáng hiện vẻ không tự nhiên.
Anh ta lúng túng một lúc lâu, khẽ nói:
“Xin lỗi, anh… anh không nghĩ tới.”
Không phải không nghĩ tới, mà là không để tâm.
Tôi lười nói thêm, chỉ kéo vali đi ra ngoài.
Anh ta nhìn thấy vali, mới nhớ hôm nay là ngày tôi nhập viện.
Vội vàng giành lấy, rồi đưa cho tôi một chiếc hộp, trên mặt hiếm khi lộ ra nụ cười lấy lòng.
“Đây là bánh xoài nổi tiếng nhất Hải Thị, anh nghe nói là món hot trên mạng nên mua cho em một phần.”
“Em chưa ăn sáng đúng không? Mang thai không được để đói, em đợi anh chút, anh đem vali ra xe rồi đưa em đến viện…”
Anh ta còn chưa nói hết câu, một người phụ nữ ôm đứa trẻ, vội vàng cầm theo chiếc khăn choàng chạy lên lầu.
Ngay trước mặt tôi, cô ta kiễng chân quàng khăn lên cổ Thẩm Nam Tầm:
“Lạnh lắm rồi đúng không, mau đeo vào đi!”
Cô ta vừa nhìn thấy tôi thì sững lại một chút, không hề có chút chột dạ hay xấu hổ nào, ngược lại còn tức giận quở trách:
“Cô làm vợ bác sĩ Thẩm kiểu gì vậy? Cô có biết ca đỡ đẻ anh ấy làm cho tôi nguy hiểm đến mức nào không? Làm xong còn lo cho cô, đến nghỉ ngơi cũng không, thức trắng cả đêm bay về đây!”
“Anh ấy đã 24 tiếng chưa chợp mắt rồi, vậy mà cô chỉ vì ghen tuông vô lý mà nhốt anh ấy ngoài cửa chịu lạnh!”
“Như vậy anh ấy sẽ bị bệnh đấy!”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta một cái, rồi quay sang nhìn Thẩm Nam Tầm.
Nhận được ánh mắt của tôi, Thẩm Nam Tầm lập tức lên tiếng:
“Thiên Thiên! Vợ tôi đang mang thai mà… cô ấy ngủ sớm nên không nghe thấy tôi gõ cửa thôi.”
Lục Thiên Thiên bĩu môi:
“Có thai thì sao chứ? Ai mà chưa từng mang thai? Lúc tôi mang thai còn phải tăng ca kiếm tiền viện phí, nửa đêm mới về nhà!”
“Cô ấy ở nhà được anh nuôi, chỉ thức khuya thêm chút đợi anh về cũng không làm được sao?”
Thấy ánh mắt tôi lạnh xuống, Thẩm Nam Tầm vội vàng nói:
“Thiên Thiên! Đừng nói nữa!”
Sau đó lập tức quay sang giải thích với tôi:
“Em đừng chấp nhặt với cô ấy, cô ấy… tính thẳng, còn trẻ nên không hiểu chuyện.”
Anh ta xoa trán:
“Con trai của Thiên Thiên có bệnh bẩm sinh, Hải Thị không có chuyên gia về mảng này nên anh đề nghị cô ấy chuyển viện đến đây. Vừa hay tiện đường nên cùng về thôi, em đừng nghĩ nhiều.”
Tôi nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Thấy tôi không khóc lóc làm ầm lên như trước, Thẩm Nam Tầm hơi ngẩn ra, rồi nở nụ cười.
“An Nhiên sắp làm mẹ rồi, quả nhiên trưởng thành hơn trước nhiều.”
Anh ta đưa tay định ôm tôi, nhưng bị tôi tránh đi.
Trong ánh mắt hơi khó coi của anh ta, tôi chỉ về phía Lục Thiên Thiên:
“Bệnh nhân của anh trông có vẻ không ổn lắm.”
Sắc mặt Lục Thiên Thiên trắng bệch, vịn tường rồi ngã xuống.
“Anh Nam Tầm… em hình như lại chảy m//áu rồi…”
Thẩm Nam Tầm lập tức căng thẳng, ném vali xuống, bế cô ta chạy thẳng xuống lầu.
“An Nhiên, em tự đến bệnh viện đi, anh đưa cô ấy đi cấp cứu trước!”
Chiếc vali bị vứt ra va vào tôi, tôi loạng choạng ngã ngồi xuống đất.
Vali rơi xuống phát ra tiếng động lớn.
Nhưng Thẩm Nam Tầm đến một lần quay đầu cũng không.
Tôi bất lực kéo khóe môi, vịn tường đứng dậy.
Bánh xoài rơi đầy đất, nhưng tôi không thấy tiếc chút nào.
Tôi bị dị ứng xoài, chuyện này tôi đã nói với Thẩm Nam Tầm không biết bao nhiêu lần.
Nhưng anh ta dường như vẫn không nhớ.
Có điều, tôi nghĩ anh ta chắc chắn nhớ Lục Thiên Thiên thích bánh xoài.
Dù sao thì cô ta từng khoe trong bài đăng rằng – bác sĩ “crush” bay dao của cô ta vừa tan ca phẫu thuật, chưa kịp ăn cơm đã vội vàng chạy đến Nam La Cổ Hạng xếp hàng mua bánh xoài cho cô ta.
Tôi phủi tay, trả thêm 30% tiền gọi một chiếc xe riêng.
Không chỉ giúp tôi xách hành lý, mà còn chu đáo chạy trước chạy sau làm xong thủ tục nhập viện.
Sau khi mọi thứ sắp xếp xong, tôi ôm bụng đi đến phòng viện trưởng, định đổi bác sĩ chính cho mình.
Tôi không muốn Thẩm Nam Tầm nắm giữ sự an nguy của tôi và đứa bé.
Tôi có tiền, không có anh ta, tôi vẫn có thể mời những bác sĩ sản khoa giỏi nhất trong và ngoài nước.
Nhưng vừa đẩy cửa ra, tôi đã thấy trong phòng đầy người của đội ngũ y tế.
Tôi sững lại.