#TTTG 273 Chương 3
Thẩm Nghiên xé tờ giấy, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Anh mở tủ lạnh.
Ngăn đông có những phần nguyên liệu đã được chia sẵn. Trên mỗi túi đều viết bằng bút lông ngày tháng và tên món:
“Sườn kho (món anh thích)”
“Sườn chua ngọt (món em thích)”
“Bò hầm cà chua (anh nói hơi ngọt, lần sau giảm đường)”
“Canh cá diếc đậu phụ (anh chưa uống)”
Ba chữ “anh chưa uống” viết rất nhạt.
Thẩm Nghiên đóng cửa tủ lạnh, tựa người vào bàn bếp, dùng tay che mắt lại.
Cảm giác lạnh từ lòng bàn tay truyền lên.
Nhưng không thể đè được hơi nóng đang dâng lên nơi đáy mắt.
Anh không phải là người dễ khóc.
Từ nhỏ, cha anh đã dạy: đàn ông không dễ rơi nước mắt. Suốt hai mươi tám năm sống trên đời, lần cuối cùng anh khóc là khi ông nội qua đời.
Nhưng những con chữ trong cuốn nhật ký ấy, từng chữ từng chữ len vào đầu anh.
Những chi tiết mà anh chưa từng để ý.
Những tháng ngày anh cho là hiển nhiên.
Những buổi tối cô một mình ngồi trước bàn ăn, ăn lại đồ thừa.
Anh chợt nhớ ra một chuyện.
Mùa đông năm ngoái, anh đi công tác về, vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi khét.
Hứa Niên An hốt hoảng chạy từ bếp ra, nói canh gà bị cháy rồi.
Anh nhìn vào nồi, thứ bên trong đen sì, liền buột miệng nói:
“Ngay cả nồi canh cũng không trông cho xong.”
Rồi gọi đồ ăn ngoài.
Hứa Niên An đứng ở cửa bếp, trên tạp dề còn dính vết dầu, tay vẫn cầm cái muôi, môi khẽ động.
Nhưng cuối cùng… không nói gì.
Sau đó, trong thùng rác, anh thấy một tờ giấy ghi chú bị cháy sém.
Trên đó viết:
“Hôm nay anh về, nấu canh gà anh thích, 3 tiếng, không được cháy.”
Ba tiếng.
Cô đã canh suốt ba tiếng.
Chỉ lơ là vài phút cuối… thì cháy.
Còn anh, chỉ nói một câu như vậy.
Thẩm Nghiên lấy túi ghi “Canh cá diếc đậu phụ (anh chưa uống)” ra khỏi tủ đông.
Rã đông.
Đổ vào nồi.
Bật bếp.
Anh cũng không biết tại sao mình lại làm vậy.
Chỉ là… muốn thử uống một ngụm bát canh mà anh chưa từng uống.
Canh nóng lên rồi.
Mặt canh trắng sữa, nổi những miếng đậu phụ non và hành lá, mùi thơm rất thanh.
Anh múc một bát, ngồi xuống bàn ăn, đưa một muỗng vào miệng.
Rất nhạt.
Gần như không có vị gì.
Anh sững lại một chút, uống thêm một ngụm nữa.
Đúng là rất nhạt.
Nhạt đến mức giống như quên không cho muối.
Không…
không phải là quên.
Mà là cố ý cho rất ít muối.
Anh chợt nhớ đến câu trong nhật ký:
“Cho vào nồi một muỗng muối. Rất mặn. Mặn đến mức anh ăn một miếng đã đặt đũa xuống.”
Cho nên sau đó…cô đã giảm muối đi.
Giảm đến mức gần như không còn vị gì.
Bởi vì anh sẽ nhíu mày.
Sẽ nói “sao lại vẫn một vị vậy”.
Thẩm Nghiên uống hết cả bát canh nhạt nhẽo đó.
Rồi anh cầm điện thoại lên, mở WeChat của Hứa Niên An.
Đoạn chat của họ dừng lại từ nửa tháng trước.
Cô nhắn:
“Tối nay anh có về ăn cơm không?”
Anh không trả lời.
Kéo lên phía trên…gần như toàn bộ đều là tin nhắn một phía của cô.
“Hôm nay trời lạnh rồi, anh mặc thêm áo nhé.”
“Ừ.”
“Trong tủ lạnh có lê hầm, cổ họng anh khó chịu thì uống.”
“Được.”
“Tối nay về không?”
Đã xem.
“Em làm thịt kho rồi.” Đã xem. “Không sao, anh bận thì thôi.” Đã xem.
Thẩm Nghiên tắt màn hình điện thoại, chống tay lên trán, im lặng rất lâu.
Sau đó, anh mở danh bạ, tìm số của Hứa Niên An. Thời gian cân nhắc ly hôn còn hai mươi bảy ngày, về mặt pháp lý họ vẫn là vợ chồng. Anh nhìn dãy số đó rất lâu, rồi bấm gọi.
Chuông reo ba tiếng thì bị cúp. Anh gọi lại lần nữa, lại bị cúp. Lần thứ ba gọi đi, bên kia bắt máy, nhưng không ai nói gì, chỉ có tiếng hít thở rất khẽ và âm thanh xe cộ mơ hồ từ xa.
“Hứa Niên An.” Anh gọi tên cô, giọng khàn hơn anh tưởng.
Bên kia im lặng vài giây, rồi giọng cô vang lên, nhàn nhạt như một cốc nước ấm đã nguội: “Có việc gì không?”
Thẩm Nghiên mở miệng, có quá nhiều lời dâng lên cổ họng—về cuốn nhật ký, về bát canh đó, về ánh đèn vàng ấm, về hơn một nghìn ngày bị anh bỏ quên—nhưng cuối cùng, anh chỉ nói một câu: “Canh cá diếc đậu phụ… anh uống rồi. Không nhạt, rất ngon.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, lâu đến mức anh tưởng cô đã cúp máy. Anh nhìn xuống màn hình—vẫn đang trong cuộc gọi. Rồi anh nghe thấy một tiếng hít vào rất khẽ, gần như không thể nghe thấy, giống như có người đang cố gắng kìm nén điều gì đó.
“Thẩm Nghiên…” giọng Hứa Niên An vẫn bình tĩnh, nhưng âm cuối khẽ run, “Bát canh đó… là em nấu từ tháng trước rồi, hết hạn rồi.”
“Anh biết.” Anh nói. “Nhưng nó rất ngon.”
Bên kia lại im lặng. Lần im lặng này khác với trước, không còn lạnh lẽo, không còn xa cách, mà giống như có thứ gì đó đang nới lỏng, như dưới mặt băng có dòng nước ngầm đang chuyển động. Anh nghe thấy bên cô có tiếng động rất khẽ, như có thứ gì đó được đặt xuống—có lẽ là túi vải đi chợ.
“Hứa Niên An.” Anh siết chặt điện thoại, giọng trầm xuống, “Những cuốn nhật ký của em… anh đã thấy rồi. Không phải cố ý, ngăn kéo không đóng kín.”
Hơi thở của cô đột ngột khựng lại. Dù cách một cuộc điện thoại, anh vẫn cảm nhận được cô cứng người. Cái cảm giác bị người khác nhìn thấy tất cả bí mật, tất cả những điều giấu kín—sự hoảng hốt, sự khó xử—truyền đến rõ ràng. Cô có lẽ chưa từng nghĩ những dòng chữ đó sẽ bị anh nhìn thấy, những lời cô nuốt xuống, những giọt nước mắt cô giấu đi, những tâm sen cô nhặt sạch, cô tưởng tất cả sẽ mục nát mãi mãi ở đáy ngăn kéo, cùng với chiếc nhẫn đã lỏng.
“Anh đừng—” giọng cô bỗng cao lên một chút, rồi lại hạ xuống đột ngột như bị bóp nghẹt, “Anh đừng đọc những thứ đó.”
“Anh đã đọc rồi.”