#TTTG 271 Chương 6
Đôi mắt nhạt nhòa của Chu Trì mang theo một nụ cười khổ, nhìn tôi khẽ nói:
“Tiểu Nhiên, chúc phúc cho cậu.”
“Cảm ơn cậu, Chu Trì.”
Hôm đó Chu Trì thất thần rời đi, em họ Trình Triệt lại đuổi theo. Còn hét lớn: “Trai đẹp, kết bạn WeChat đi.”
Chưa đầy mười phút sau Trình Triệt đã nhận được điện thoại của mẹ Trình: “Dẫn con dâu mẹ về nhà ngay.”
Tôi chưa kịp từ chối đã bị Trình Triệt đưa về nhà họ Trình, Trình Hạ đứng ở cửa vui vẻ đón tôi.
Nhưng nhìn thấy Trình Triệt thì lại có chút chột dạ không dám bước tới, Trình Triệt nhìn nó mặt đen sì dọa người.
“Còn mặt mũi mà về à, cái nhà này suýt bị mày làm cho tan nát rồi.”
Trình Hạ có chút không phục: “Ai bảo lúc đó anh dọa Nhiên Nhiên nhà bọn em, anh đáng đời.”
Trình Triệt nhíu mày: “Gọi là chị dâu.”
Mặt tôi đỏ bừng trong nháy mắt: “Cái gì chứ?”
Mẹ Trình từ trong nhà vội vã chạy ra, vừa nhìn thấy tôi đã nắm chặt tay tôi.
“Tốt quá, cuối cùng cũng được gặp con dâu rồi.”
Nói rồi một chiếc vòng tay ngọc mỡ cừu được đeo vào cổ tay tôi, tôi ngạc nhiên, vội vàng từ chối.
“Dì ơi, cái này quý giá quá.”
“Quý giá gì chứ, cái này là cho con, thằng Triệt từ nhỏ tính khí đã thối, sau này nó mà dám bắt nạt con thì cứ bảo dì, dì đánh nó.”
Tôi cười không biết nói gì, Trình Triệt vội vàng mở miệng: “Người ta còn chưa đồng ý con đâu, mọi người đừng có dọa chạy người của con.”
Hôm đó sau khi ăn cơm ở nhà họ Trình xong, Trình Triệt bắt đầu chính thức theo đuổi tôi.
Anh đường hoàng đưa đón tôi đi làm, đưa tôi đi ăn, tặng hoa cho tôi. Cũng sẽ đưa tôi đi chơi, thời gian ngoài công việc của anh đều dành hết cho tôi.
Ba tháng sau, vào một buổi tối anh đứng dưới lầu nhà tôi, Trình tổng cao ngạo thường ngày giờ cúi đầu như một chú chó con ngoan ngoãn nhìn tôi.
“Khi nào anh mới được chuyển lên chính thức đây hả?”
Tôi giả vờ tức giận nói: “Sao, không kiên trì nổi nữa à?”
Anh đỏ hoe mắt nhìn tôi, ghé sát tai tôi khàn giọng nói: “Không phải, chỉ là nhìn thấy được mà không ăn được, anh đã nhịn đến mức hơi khó chịu rồi.”
Tôi lập tức đỏ mặt: “Anh, đồ vô sỉ!”
Trình Triệt từng bước tiến lại gần tôi: “Cho chút ngọt ngào đi mà!”
“Ngọt ngào gì?”
Anh dang hai chân bước một bước dài, hạ thấp trọng tâm như đang đứng tấn trước mặt tôi, nghiêng mặt sang.
“Em hôn không?”
“Em không.”
“Thế thì anh hôn em!”
Nói rồi tôi còn chưa kịp phản ứng thì má đã bị một sự mềm mại chạm vào, anh chạm nhẹ rồi rời ra ngay.
Tôi có chút ngẩn ngơ nhìn anh, trong mắt anh như chứa đựng những vì sao lấp lánh.
Đây là lần thân mật nhất của hai người trong ba tháng qua.
Trong lòng tôi bỗng nhiên có chút ngứa ngáy, có lẽ bản chất háo sắc trỗi dậy, tôi kéo cà vạt của anh ghé sát lại gần.
“Chó con họ Trình, theo em lên lầu, anh được chuyển chính thức rồi.”
11
Đêm đó tôi hối hận rất nhanh, dáng vẻ chó con của đàn ông đều là giả vờ cả, thực tế anh ta chính là một con sói đói khát, ăn tôi đến xương cốt cũng chẳng còn.
Rất nhanh sau đó tôi và Trình Triệt tổ chức hôn lễ, trong hôn lễ Chu Trì và Tô Đường – em họ Trình Triệt cũng đến.
Nhưng không khí giữa hai người họ cứ là lạ, Chu Trì cứ muốn nói chuyện với Tô Đường, nhưng Tô Đường lại không thèm để ý đến cậu ấy.
Đêm tân hôn tôi mới biết từ miệng Trình Triệt, Chu Trì và Tô Đường không biết làm thế nào mà ngủ với nhau, chỉ đúng một đêm đó, Tô Đường đã mang thai.
Tôi chưa kịp hỏi thêm gì đã bị Trình Triệt đè xuống giường, anh hôn tôi một cách hung dữ.
Anh khàn giọng nói: “Nhiên Nhiên, giờ này mà em nói chuyện về người đàn ông khác với anh thì có phải là quá không tôn trọng anh rồi không? Anh phải phạt em mới được.”
Ngày hôm sau chân tôi mềm nhũn đến mức không xuống nổi giường…
-HẾT-