#TTTG 79 Ngày Tôi Mất Con, Cũng Mất Chồng
Mang thai tám tháng, tôi bị người ta đẩy từ tầng hai xuống, má0 chảy không ngừng.
Thẩm Nghiên phát điên ôm tôi đến bệnh viện, mời chuyên gia hàng đầu đến ph/ ẫu thu/ ật cho tôi, may mà giữ được đứa bé.
Khi mở mắt ra lần nữa, con và Thẩm Nghiên đều không ở bên cạnh.
Tôi gắng gượng bò dậy, tập tễnh khập khiễng tìm khắp nơi.
Lại nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Thẩm Nghiên và bác sĩ ở trước cửa nhà xác.
“Thẩm tổng, đứa bé rõ ràng vẫn còn thở, sao ngài lại hãm hại nó? Đó là con ruột của ngài mà!”
“Ch/ ếc sớm đầu thai sớm, nó vốn không nên đến thế giới này.”
“Tuyết Nhi hôm qua vừa sinh cho tôi một đứa con trai, tôi đã hứa với cô ấy, sẽ để con của chúng tôi trở thành người thừa kế duy nhất của nhà họ Thẩm, tuyệt đối không cho phép người khác tranh đoạt gia sản với nó.”
Hóa ra, gia đình hạnh phúc chỉ là sự si tâm vọng tưởng của riêng mình tôi.