#TTTG 335 ANH ẤY ĐỢI TÔI TỪ KIẾP TRƯỚC
Khoảnh khắc tôi đẩy cửa phòng khách sạn ra, Cố Thừa Châu đang ân cần kéo chăn đắp lại cho cô gái nằm trên giường.
Cô gái co mình trong chăn, lộ ra khuôn mặt vừa trong trẻo vừa hoảng hốt. Khóe mắt vẫn còn vệt nước mắt chưa khô, nhưng ánh nhìn về phía tôi lại mang theo sự khiêu khích và một chút đắc ý khó nhận ra.
“Niệm Niệm, sao em lại đến đây?”
Động tác của anh ta khựng lại, khẽ nhíu mày.
Anh ta không hề hoảng loạn, như thể tôi chỉ là một vị khách đến không đúng lúc, chứ không phải người vợ đã kết hôn với anh ta suốt mười năm.
Anh ta chỉnh lại chiếc áo choàng tắm đang hé mở, bước đến trước mặt tôi, giọng còn mang theo chút trách móc:
“Đừng làm loạn nữa, lát nữa anh sẽ về.”
“Có chuyện gì thì về nhà rồi nói.”
Anh ta đưa tay muốn kéo tôi, nhưng tôi nghiêng người tránh đi.
“Cố Thừa Châu,” tôi bình tĩnh lên tiếng, “chúng ta nói chuyện đi.”
Anh ta dường như có chút mất kiên nhẫn, nhưng vẫn đi theo tôi ra phòng khách.
“Niệm Niệm, em bình tĩnh lại đi.”
Anh ta rót cho mình một ly rượu, dáng vẻ ung dung dựa vào sofa:
“Đàn ông ra ngoài xã giao một chút, là để giữ cho hôn nhân luôn mới mẻ.”
“Mười năm qua, cuộc hôn nhân của chúng ta vững vàng như vậy, chính là vì anh biết cách điều hòa.”
“Chỉ cần em coi như chưa từng nhìn thấy gì, chúng ta vẫn sẽ như trước.”
“Người anh yêu nhất, trước sau vẫn là em.”