#TTTG 218 TÌNH CŨ KHÔNG ĐÁNG GIÁ
“Cố Đình Xuyên, đây là lần thứ bảy trong tuần này anh không về nhà rồi.”
Thẩm Nam Ý ngồi trên sofa phòng khách, nhìn người đàn ông đang thay giày ở cửa.
Hai giờ sáng.
Trên người anh còn vương cái lạnh của gió đêm, cùng một mùi hương không thuộc về căn nhà này — hương tuyết tùng thoang thoảng hòa lẫn với nước hoa hoa hồng.
Động tác nới cà vạt của Cố Đình Xuyên khựng lại một chút.
Anh không nhìn Thẩm Nam Ý, đi thẳng tới quầy bar rót một ly nước đá.
“Dạo này công ty đang theo sát mảnh đất phía Nam thành phố, họp liên tục xoay vòng. Anh đã báo với em rồi.”
Trong giọng nói của anh lộ rõ sự mất kiên nhẫn.
Thẩm Nam Ý cụp mắt xuống, nhìn đoạn video vừa được đồng bộ từ camera hành trình trên điện thoại.
Trong video, chiếc Maybach của Cố Đình Xuyên đỗ dưới hầm của khách sạn InterContinental sang trọng bậc nhất trung tâm thành phố.
Cửa ghế phụ mở ra.
Một người phụ nữ mặc váy lụa hai dây, chân trần bước xuống nền bê tông, nũng nịu than phiền gót giày bị gãy.
Cố Đình Xuyên bước xuống từ ghế lái, cúi người bế cô ta lên theo kiểu công chúa.
Động tác thuần thục, cẩn thận đến mức dịu dàng.
Người đó là Lâm Hạ.
Mối tình đầu anh cất giấu suốt mười năm, vừa ly hôn ở nước ngoài rồi trở về.