#TTTG 129 THÁNG NĂM KHÔNG TRỞ LẠI
Sau khi mất con, Tô Mạt bỗng trở thành hình mẫu người vợ lý tưởng trong mắt Hách Diễn Trì.
Cô không còn làm ầm lên đòi anh chỉ nhìn mỗi mình cô, cũng không còn nài nỉ anh xin nghỉ để ở bên cô.
Ngay cả lần này bị bọn buôn người bắt cóc, cô cũng tự mình nhảy khỏi xe, gãy ba xương sườn mới thoát được, từ đầu đến cuối không nhờ ai nhắn với anh một lời.
Ngày xuất viện, Hách Diễn Trì bước vội từ chiếc xe jeep quân đội xuống, choàng kín người cô trong chiếc áo khoác lính của anh.
“Bọn khốn đó tôi đã cho người xử lý rồi. Dám động vào người của tôi, đúng là không biết trời cao đất dày. Còn em nữa, xảy ra chuyện lớn như vậy sao không liên lạc với tôi?”
Tô Mạt đẩy anh ra, nhàn nhạt buông một câu: “Chuyện của tôi, anh không cần lo.”
Động tác của Hách Diễn Trì khựng lại, giọng anh trầm xuống:
“Chuyện của em cũng là chuyện của tôi. Chúng ta là vợ chồng, em gặp chuyện, chẳng phải nên để tôi chống lưng sao?”
Đôi môi tái nhợt của Tô Mạt khẽ cong lên một cách lạnh nhạt.
“Nhưng hôm đó, chẳng phải anh đang bận xem biểu diễn sao?”